Cao Hành Kiện | Đô thị | Hoàn thành
Nhà anh ở Bắc Kinh bị cảnh sát lục soát niêm phong, nơi ấy đã lưu giữ một tấm ảnh chụp chung cả gia đình mà người cha quá cố còn để lại, đó là tấm hình đầy đủ nhất các thành viên trong đại tộc. Lúc ấy ông nội anh còn sống, đầu bạc phơ, vì bị trúng gió không thể nói năng gì nữa, nằm trên một chiếc ghế xoay. Anh là con cả, cháu đích tôn, là đứa trẻ duy nhất trong tấm ảnh, đứng chen giữa ông bà nội, mặc quần hở đáy, bày cả chim ra ngoài, nhưng trên đầu lại đội mũ calô kiểu Mỹ.Đó là cái thời kháng chiến tám năm vừa chấm dứt và một cuộc nội chiến khác sắp bắt đầu, tấm ảnh được chụp trước cổng tròn trong hoa viên, nở rộ cúc vàng hoàng kim và mào gà đỏ tím, ánh nắng một ngày cuối hạ còn vô cùng rực rỡ chiếu rọi khắp thế gian. Những gì gọi là kí ức của anh về hoa viên là như vậy, tấm ảnh bị dính nước đã ngả sang màu vàng xám. Cảnh phông của tấm ảnh là tòa lầu hai tầng kiểu Anh quốc nằm phía sau cổng tròn, dưới có hành lang vòng, trên có lan can và cả đại gia đình anh đã sống ở nơi ấy. Anh nhớ số người trong tấm ảnh là mười ba, một con số không lấy gì làm may mắn cho lắm, có cha mẹ anh, đầy đủ các cô, chú và một người thím. Ngoại trừ cô cả đang ở Mỹ và anh ra, toàn bộ những người trong ảnh, cùng tòa lầu phía sau cổng tròn ấy đều đã bị xóa hết dấu vết trên thế gian này.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Dr. Mèo Hoang | Ngôn tình | Hoàn thành
Sở Tâm Lam, một cô gái với vóc dáng không phải quá nhỏ bé nhưng vì khá ốm cho nên thoạt nhìn có cảm giác vô cùng yếu ớt, đứng trên cầu nhìn mặt hồ yên lặng đang trôi dưới tầm mắt của mình, tay cô còn đang cầm một lon bia, đây là lần đầu tiên cô có thể uống hết một lon bia như vậy, trước đây cô đều cảm thấy thứ nước này vô cùng đắng nhưng hôm nay lại uống như thể không hề có một chút cảm xúc nào, không giấu diếm sự mệt mỏi thở hơi dài, trong đầu vang vọng những lời nói."Cô chỉ là một người làm thuê tại đây mà thôi, cô có tư cách gì quản thúc con trai ta! Chỉ làm bẩn có 1 chút đã la làng, tiền ta có thể mua hết cửa hàng này của cô biết không? Con nhỏ hỗn xược!" – Hình ảnh người phụ nữ quý phái, mắt trợn to hung hăng chỉ trích Sở Tâm Lam, cô chỉ biết cúi đầu, luôn miệng nói xin lỗi. Chuyện Sở Tâm Lam là nhân viên của một shop quần áo trong trung tâm thương mại lớn, có một vị khách đến xem quần áo dẫn theo đứa nhỏ, đứa nhỏ tay bị dính kem muốn chùi vào quần áo bị Tâm Lam phát hiện, hét to ngăn cản, vì bị bất ngờ nên đứa nhỏ ngưng ngay hành động nhưng sau đó nó lại khóc thét lên. Người phụ nữ không cần biết rõ nguyên nhân cứ như vậy chỉ trích cô. Sở Tâm Lam đã phải cúi đầu nhận lỗi nghe mọi sự chỉ trích một cách vô lý để giữ lại công việc này nhưng người phụ nữ đó không muốn buông tha cho cô, bà ta nói nếu như cô không bị đuổi việc thì bà ta sẽ không để yên chuyện này. Để làm vui lòng khách hàng có thể Bạch Kim cửa hàng đã chấp nhận đuổi việc Tâm Lam ngay lập tức để mọi chuyện không trở nên ồn ào hơn..
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Tô Tiểu Lương | Ngôn tình | Hoàn thành
Ai lại không muốn được sống, được một đời bình an, nhưng hà cớ gì cuộc sống này luôn có những loại người dồn người khác đến đường cùng? Chó bị dồn vào đường cùng còn quay đầu cắn chủ, người có nhân tính đến mấy cũng sẽ đạt đến đỉnh điểm giới hạn, vì sinh tồn có thể bất chấp làm mọi thứ. Do dù phải hại cả những người thân thuộc nhất. Một giọt máu đào hơn ao nước lã, chỉ cần ở một ngôi nhà khác, những người thân đó có thể là máu ruột với trượng phu, nhưng tuyệt nhiên không cùng huyết thống với nàng. Sẽ chẳng yêu thương như cách một gia đình đối xử với nhau.Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính Thẩm Oánh Tú, năm năm bước chân vào hầu môn, chịu đựng đủ hết tất cả tấn bi kịch, và nàng không biết kẻ đứng đằng sau mọi chuyện là ai khiến cho nàng chết không nhắm mắt. May thay ông trời thương xót cho phận nàng, giúp nàng sống lại một lần nữa. Thế nhưng không thể tránh khỏi việc vẫn bị gả và hầu môn. Nhưng lần này nàng sẽ không ngu ngốc như trước nữa, mọi bước đi đều phải thật trọng, khắp nơi nguy hiểm vây quanh thế nên nàng phải hết sức đề phòng, dè chừng với mọi thứ. Chẳng qua là đệ phu kiếp trước của nàng nay biến thành trượng phu, nàng phải làm gì để có thể ứng phó trận chiến hầu môn đây?
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Rồi đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra rằng, người ta yêu thương vô vàn, dành hết cho họ tháng năm tuổi trẻ êm đềm hạnh phúc, bỗng mang trọn trái tim bước ra khỏi lồng ngực ta... Đó là ngày người thương một người thương khác! Đó là ngày ta biết rằng giữa ta và người từng tồn tại một thứ duyên trời mỏng manh.Đó là ngày người từng hứa sẽ ở cạnh cuộc đời ta mãi mãi, nào ngờ lời hứa không cánh mà bay. Đó là ngày ta chết đi nửa trái tim, thanh xuân rạng rỡ mà người từng ở đấy giờ chỉ còn lại những mảng màu xám xịt. Đó là ngày ta bất chợt thấy đôi chân mình chẳng còn chút sức lực nào để tiến về phía trước, đôi tay mình rệu rã mà chẳng buồn nắm lấy một bàn tay đang đợi sẵn.Cầu mong người được an yên bên một người thương khác...! Cầu mong ta sớm lành lại những vết thương sau nhiều năm loang lổ...! Cầu mong đời thương ta, thương cho trái tim bé nhỏ đã dốc cạn tâm can trao cho một người. Cầu mong sáng mai tỉnh dậy, ta quên người nhẹ bẫng! Cầu mong phía trước có một người đủ kiên cường dìu ta qua bao tháng năm quá nữa cơn mơ!
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hạ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành
Đùng một cái chiến tranh xảy tới, Hoàng đế Đại Phù mới lên ngôi dã tâm mở rộng bờ cõi tấn công đến Đại Mạc, cha ta bị bắt đi lính đánh giặc. Lúc đánh đến Nham Thành, cha ta đã lên tới chức tướng quân đứng đầu bạch quân Dã Kỳ, tin thắng lợi vừa về thấu kinh là lúc ta ra đời. Nhưng đợi cha ta khải hoàn trở về không phải là người phụ nữ ông yêu bên cạnh đứa con nhỏ mà chỉ có ruộng vườn tiêu điều, cờ trắng treo trước cửa phất phơ trong gió và người vợ mỉm cười nằm im trong áo quan lạnh ngắt, vậy mà ông không khóc.Thế nhưng khi đón lấy ta từ tay người họ hàng ông lại òa khóc ngon lành, hồi đó chưa có trí nhớ nên ta không biết bộ dáng ông khóc ra sao, càng lớn lên lại càng không cơ hội thấy nữa. Nhưng ta chắc lúc đó ông xấu lắm, đến nỗi mà ta được bế cũng khóc theo, cảnh tượng lúc ấy trông buồn cười vô cùng, Bàng thúc – một thuộc hạ cùng chiến đấu với cha – kể lại cho ta như vậy. Ngày chôn mẹ, cha ta đã bứt một cành hoa đào nhuốm đầy tuyết trắng đặt trên mộ bà vì hồi trước bà thích nhất là kéo tay ông đạp lên tuyết trong sân ngắm hoa đào nở. Nhưng từ đấy về sau ta chẳng còn thấy ông ngắm hoa đào nữa, cả trời tuyết xuân ông cũng chê phiền rồi, ta lúc đó còn nhỏ nên suy nghĩ đơn giản cứ tưởng ông không còn yêu mẹ ta nữa, bây giờ mới biết là ông sợ nhìn cảnh sẽ nhớ người rồi lại đau lòng.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ô Mông Tiểu Yến | Sắc | Hoàn thành
Thế giới xung quanh cậu thật là phức tạp mà! Có rất nhiều bí mật cần được khai thác một cách triệt để, nhưng cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Bắt đầu từ đâu? Có nên tìm hiểu sâu kĩ hơn một chút hay không? Việc đầu tiên, rõ ràng ba là ba của cậu, mẹ và ba là vợ chồng. Nhưng mà, tại sao mẹ lại gọi ba của cậu hay nói cách khác là chồng của mẹ bằng ba? Điều này thật là khả nghi mà! Hay là...hay là...
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Từ Từ Đồ Chi | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Kim Gia Hiên Đi Nơi Nào của tác giả Từ Từ Đồ Chi. Đi theo bên cạnh anh là một thanh niên mặc quần áo theo phong cách vận động đơn giản, tên là Viên Đinh, năm nay vừa mới tốt nghiệp đại học công an, là thực tập sinh mà Thượng Dương dẫn theo.Mục tiêu chuyến đi này của hai người chính là thành phố Bạch Nguyên ở vùng nội địa phía tây.Hơn hai mươi phút sau ở tại đồn công an Tùng Sơn thuộc phân cục Nguyên Bắc thành phố Bạch Nguyên.Cách thời gian làm việc chỉ còn một chút, cửa lớn đồn công an vẫn đóng chặt, phòng bảo vệ cũng không có ai.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Nắng Hạ Ngày Đông hay Thư Tình Của Kỵ Sĩ của cùng tác giả.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Phiền Phàm Bất Đao | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Con Thỏ Ăn Sói Gần Hang của tác giả Phiền Phàm Bất Đao. Đồ Bách bị một con sói con không tim không phổi tấn công, giờ phút này đang che trán xuýt xoa, cảm thấy bản thân rất cần pháp luật giúp đỡ.Con sói con đang giận dữ nhìn anh chằm chằm này, vào ngày hôm qua được Đồ Bách nhặt về sau khi té xỉu ngã ở ven đường.Không giống như Đồ Bách – một thú nhân đã tiến hóa tốt đẹp và dung nhập vào xã hội loài người một cách hoàn hảo, sói con dường như thuộc loại bẩm sinh đã tiến hóa không hoàn chỉnh. Dáng người thiếu niên mảnh khảnh, trên đầu lại có một đôi tai sói lông xù, cậu mặc một chiếc áo khoác cũ nát rộng thùng thình co ro dưới mái hiên nhỏ, đáng thương cực kỳ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ tuyển chọn, bạn có thể đọc thêm Hoàng Hậu Nhát Gan hay Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mê Dương | Đam mỹ | Hoàn thành
Bí ẩn trên đời này là vô số kể, phải đếm sao cho hết? Mọi thứ đều là một ẩn số, mà ẩn số lại càng khiến cho người ta cảm thấy tò mò. Cuộc sống này, hình như không chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Ta càng khai phá, bí ẩn đằng sau lại càng mờ mịt. Sống trên đời, thật khó tránh khỏi bi ai. Một năm, mười năm hay trăm năm, những bí mật bị vùi lấp cũng đã trở thành truyền kì.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Back | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tô Tương cắn răng nhìn nam nhân đang không ngừng luận động trên người mình mà không có cách nào phản kháng. Y chính là hoàng thượng, làm sao có thể phản kháng đây? Cũng chỉ tại hắn, vì vô tình mạo phạm thánh giá cho nên mới có kết cục thảm hại khi đó. Hắn chẳng qua chỉ là công cụ phát tiết của y mà thôi. Y chẳng hề dành cho hắn một chút tình cảm nào hết. Mười tuổi, hắn đã tiến cung. Bao năm qua đều an phận mà sống, thật không ngờ, cứ ngỡ cả đời bình an, vậy mà lại trở thành một thứ nô lệ thấp hèn đến vậy. Cái quan hệ này, chẳng một ai hay biết. Y chỉ tìm đến hắn mỗi khi y nổi giận mà thôi. Y hành hạ y cả về thể xác lẫn tinh thần. Để rồi khi chết đi cũng chẳng đợi được một cái nhìn sủng ái. Có lẽ, trái tim của một bậc đế vương chính là lãnh đạm như thế, vô tình như thế, không hề có lấy một tia tình cảm nào vấn vương. Kiếp sau gặp lại, mọi thứ đã đổi thay. Nếu như kiếp trước là bi thương, kiếp này, lại là cả một rừng lãng mạn ngọt ngào. Mọi thứ của kiếp trước đã chẳng còn tồn đọng lại. Hoài niệm, tất cả đã không còn ý nghĩa... Chuyện của quá khứ, hãy để gió cuốn trôi...
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tề Sở | Xuyên không | Hoàn thành
Như thế nào mới được gọi là tình yêu? Yêu chính là được nhìn thấy đối phương vui vẻ. Chỉ cần thấy nụ cười của người ấy cũng cảm thấy ấm lòng, thấy người ấy buồn cũng cảm thấy đau. Tình yêu đẹp nhất là trong giai đoạn mà ta đang dừng chân ở lứa tuổi thanh xuân, đặc biệt hơn nữa chính là mối tình thanh xuân vườn trường đầy hồn nhiên vô tư ấy. Năm tháng sẽ qua đi, những kí ức sẽ không bao giờ phai nhạt. Quãng thời gian thanh xuân ấy là quãng đời tuyệt vời nhất của người đời.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Điểm Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Một năm sau Tiếng quát tháo của Hải Đường truyền khắp Hiên Viên phủ, lúc này không phải là tiếng kêu hoan ái mà là tiếng kêu đau đớn khan cả giọng. Ngươi gây ra vẫn chính là Hiên Viên Khiếu. “ A…không cần, không cần, ta không cần sinh! Đau quá…” Hải Đường dùng hết sức thét chói tai, còn dùng hết những lời thô tục biết được mắng mười tám đời tổ tông của Hiên Viên Khiếu.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Đường Quân | Xuyên không | Hoàn thành
Hôm đó Lý Mã theo thường lệ xuất môn, đi chợ mua xương dê tươi mới nhất về hầm canh cho Địch Nhân Kiệt, mỗi ngày đều như vậy. Y là nghĩa tử của Địch Nhân Kiệt, việc đi chợ mua đồ này căn bản không tới phiên y làm, thế nhưng y nhớ ơn Địch Nhân Kiệt nhận nuôi mình – bốn năm trước nếu không phải Địch Nhân Kiệt cứu y, chỉ sợ y đã cùng đầu bếp của Dương Tĩnh vĩnh viễn nằm dưới ba tấc đất. Vì báo đáp phần ân tình này, chuyện ăn uống thuốc men của Địch Nhân Kiệt đều do y phụ trách.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Sinh Thần | Đam mỹ | Hoàn thành
Đàn ông mà cũng có thể có con sao? Oa, đây rốt cuộc là cái nghịch lý gì vậy? Lại còn là một cái bụng bự khiến cho người ta phải ồ lên vì kinh ngạc! Gặp quỷ! Tại sao lại có thể có tình huống như vậy xảy ra đây? Nhưng mà...chính xác thì là quỷ thật! Một con quỷ mang bầu mong muốn được siêu sinh!
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Bàn Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong lúc chỉ huy ở Washington đang bàn về kế hoạch tác chiến. Các lực lượng của quân Giải phóng đã tấn công khắp nơi trong lúc quân đội Việt Nam Cộng hòa đang chuẩn tập kết chuẩn bị tấn công.Giống như một con thú nhỏ bị thương dùng hết sức lực toàn thân phát ra một tiếng gào rống cuối cùng, vừa nhỏ yếu lại vừa đáng thương, mặc cho ai cũng không thể nhẫn tâm mặc kệ sống chết được. Hắn xem như là hy vọng cuối cùng của nàng thì phải? Lục Thung ngồi xổm xuống. Trên mặt thiếu nữ loang lổ vết máu, làn da tuyết trắng gầy yếu, giống như chú chó con trước kia hắn từng nuôi, chỉ là còn chưa kịp nuôi lớn, đã bị bóp chết.Hắn còn nhớ rõ cặp mắt đen nhánh kia luôn tỏa sáng, đặc biệt đáng yêu. Hắn cố sức kéo dài thời gian sống của nó, nhưng cặp mắt đó vẫn chậm rãi mất đi ánh sáng, không còn sinh khí, ngay cả kêu rên cũng chưa kịp thì đã chết. Quá đáng thương, sinh mệnh yếu ớt như vậy. Tay Lục Thung dừng trên cổ thiếu nữ. Tay hắn thon dài trắng nõn, tựa như tác phẩm nghệ thuật tốt nhất. Rất nhiều người nói, đôi tay này cầm dao giải phẫu, chạm vào máu chạm vào ruột rất đáng tiếc, lẽ ra nên dùng đánh đàn dương cầm. Hắn nghe xong cũng chỉ cười cười không nói gì, thầm nghĩ, đàn dương cầm nào có hàm xúc như khi phẫu thuật. Lòng bàn tay lạnh lẽo chạm vào da thịt ấm áp, Lục Thung giống bị phỏng một chút, nhưng không có thu hồi tay, nhẹ nhàng vuốt ve hai lần, sau đó bế thốc thiếu nữ lên, đi về hướng nhà của hắn.
7.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
An Ni | Ngôn tình | Hoàn thành
Truyện Không Để Lỡ Kiếp Này là tựa truyện hay, thú vị thuộc thể loại ngôn tình. Câu chuyện xoay quanh chuyện tình ngọt ngào, lãng mạn và nhẹ nhàng của cô và anh. Truyện kể về chuyện tình yêu giữa đội trưởng đội điều tra và tiến sĩ tâm lý tội phạm. Ngay từ khi còn nhỏ thì Kỳ Quân và Thi Thi đã dành tình cảm cho nhau tuy nhiên cả hai lại phải xa nhau tận 13 năm, sau này gặp lại nhau và rồi họ yêu nhau. Cả hai cùng hợp tác truy tìm sát thủ hắc hoa, kẻ chuyên giết tội phạm. Sau này Kỳ Quân phát hiện ra kẻ bấy lâu nay mình truy bắt lại chính là nhân cách thứ hai của Thi Thi.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Thảo Nê Mị | Ngôn tình | Hoàn thành
Mặc dù đã là đầu thu, nhưng trời vẫn nắng gắt như giữa mùa hè. Hơn mười giờ, Lâm Ngải vào phòng tắm tắm rửa, chuẩn bị ngủ. Đùng đùng đùng, cửa chống trộm rung lên ầm ầm, Lâm Ngải vừa mới tắm rửa xong, bọc khăn tắm, để mặc mái tóc vẫn còn nhỏ nước đi ra mở cửa. "Ai vậy?" Ai ngờ cô vừa mở cửa ra, đã bị dí súng vào đầu, một bàn tay to lập tức bưng kín tiếng hét hoảng sợ của cô. "Không muốn chết thì câm miệng!" Trong bóng đêm thấp thoáng nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo đen với khuôn mặt lạnh lùng âm ngoan.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Khuyết Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Lại phải đến tận gần một giờ sáng thì chị mới ngủ, tôi cẩn thận bước ra khỏi phòng của chị, đóng cửa lại, khẽ xoa nhẹ lên huyệt thái dương rồi quay về phòng lấy quần áo, chuẩn bị tắm rửa đi ngủ. Nhưng vừa mở cửa phòng tắm, tôi chợt giật mình: “Anh… anh rể?” Anh rể Hướng Thiên Phi là một luật sư nổi tiếng trong nước, những vụ kiện anh ấy nhận không có vụ nào là không cãi thắng, thế nên khách hàng tìm đến anh ấy rất nhiều, nhưng thu nhập cao sẽ đi kèm với sự bận rộn, anh ấy thường đến tận mười một mười hai giờ đêm mới về đến nhà.Năm nay anh chỉ mới ba mươi tuổi, nhưng sự nghiệp đã rất thành đạt, có nhà có xe, mà không phải chỉ một hai cái, vóc dáng cao ráo, đẹp trai hấp dẫn, có học thức, có khí chất, là một chàng trai tốt mà bất kì cô gái nào cũng muốn lấy, bao gồm cả tôi. Nhưng người có được may mắn ấy đương nhiên chính là chị gái tôi, Uông Ngọc Minh. Anh rể lúc này cũng đang định đi tắm, anh đã cởi áo, để lộ nửa thân trên, làn da của anh rất trắng nhưng vô cùng rắn rỏi, cơ ngực cơ bụng săn chắc, tôi chỉ mới nhìn thoáng qua mà đã cảm thấy mặt nóng bừng, vội vàng quay người đi: “Em… em xin lỗi, em không biết anh ở trong này…”
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Phong Nguyệt Bạc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Duyên Tới Là Lang Quân của tác giả Phong Nguyệt Bạc. Xèo - oành. Pháo hoa trong trời đêm nổ vang, từ bên trong tỏa ra một trăm hoa, đám người ngẩng đầu nhìn trên mặt cũng hiện ra ngũ sắc rực rỡ. Đây là Thất Tịch lần thứ một trăm của Phong Lâm quốc. Thất Tịch gì đó, vốn là một trong những ngày lễ khiến lòng người sôi trào, lại là thái bình thịnh thế, quốc thái dân an, đây đúng là lần náo nhiệt chưa từng có. Trên đường dòng người như sóng triều, dọc đường bày đủ loại sạp hàng, khách điếm quán trà ngươi đến người đi, phóng tầm mắt nhìn trời đêm như ban ngày, đèn đuốc huy hoàng, du thuyền trên hồ phiêu động tiếng hót như oanh như yến, trong cảnh an bình phồn hoa lộ ra xa hoa mê hoặc. Các thiếu nữ cõi lòng đầy ước ao đem hoa đăng đặt trên mặt hồ, chờ mong người trong lòng mình ngưỡng mộ ở bờ kia có thể vớt nó lên, biết được nỗi lòng mà mình không dám biểu lộ. Bên cạnh cây cầu đá là một gốc cây Hòe cổ thụ, trên cây treo đầy dây lụa đỏ. Tương truyền cây cầu này thông với phủ đệ của Tiên Quân nhân duyên, ở Thất Tịch kỳ duyên, chỉ cần tâm chân thành, Tiên Quân sẽ nghe thấy. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chẳng Thà Uống Chén Mạnh Bà Thang hay Ám Sát Đối Tượng Là Hồ Ly của cùng tác giả.
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Sương Nhạc | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngày Đầu Tiên Làm Quý Phi Ta Vào Lãnh Cung của tác giả Sương Nhạc. "Nữ nhi Tiết gia, vĩnh viễn không làm thiếp!"Cẩu hoàng đế "Oa" một tiếng khóc lớn: "Ngươi hoài thai con người khác rồi còn đòi làm Hoàng Hậu?"A...... Cái này......"Tiết Niệm Niệm, ngươi không phải là người! Vạn nhất ngươi sinh con trai thì làm sao bây giờ? Ta không chỉ nuôi dưỡng con của cẩu nam nhân khác, mà còn phải đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn, tuy rằng ta có thể đội nón xanh, nhưng nón xanh này Hoàng Hậu không thể đội cho ta, đây là tôn nghiêm cuối cùng của ta."Nếu yêu thích đọc truyện online, bạn đừng bỏ qua Tổng Tài Yêu Hai Người hay Trọng Sinh Độc Sủng Cửu Thiên Tuế.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28