Tình hình là thành tích học hành của Thường Gia Đình cũng chẳng phải là cái dạng cao siêu gì cho cam, đó là nói giảm nói tránh nếu như không muốn nói là thảm đến tệ hại. Dù cho cậu có nỗ lực học hành đến thế nào đi chăng nữa, thì đến cuối cùng kết quả học hành của cậu cũng chỉ ở cái dạng trung bình không hơn. Lần này thi vào trung học vốn cậu muốn tự vươn lên bằng chính sức lực bản thân nhưng nào ngờ cuối cùng vẫn là thất bại thảm hại, vẫn là phải nhờ vào tiền và quan hệ của lão cha mới giúp cậu vào học ở một trường có tiếng nhất nhì trong thành phố.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:39
Phong Lưu Thế | Ngược | Hoàn thành
Phiêu Dạ là người mẫu nổi tiếng, dung mạo mỹ miều, xinh đẹp, cả nam lẫn nữ đều mê mẩn nhan sắc của anh. Khi anh xuất hiện là tất cả mọi ánh mắt đều hướng vào anh, hấp dẫn tất cả mọi người. Phiêu Dạ luôn muốn tìm một chủ nhân, muốn được làm sủng, anh mà làm sủng thì chủ nhân nào nỡ từ chối, ánh mắt mê hoặc quyến rũ, làm chủ nhân không kiềm chế được mà muốn chiếm lấy sủng, một sủng luôn nghe lời chủ nhân, luôn biết cách làm chủ nhân hài lòng.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:39
Mấy năm gần đây trong giang hồ đều bàn tán về Dương Châu Tử Du sơn trang. Chuyện kì lạ thứ nhất họ nhắc tới là tên trang được đặt theo tên tự của phụ thân trang chủ. Chuyện kì lạ thứ hai là khi mọi người biết đến sơn trang này cũng chính là lúc thiếu niên trang chủ Tử Du danh chấn võ lâm. Chuyện kì lạ thứ ba cũng là chuyện được nói đến nhiều nhất là thế hệ trước của Tử Du sơn trang. Lãnh Thanh trước đây là con của một góa phụ, cuộc sống của hai mẹ con họ vô cùng cực khổ. Bỗng một ngày nọ xuất hiện một nam nhân dễ nhìn, luôn đối xử tốt với mẹ con y, chính là Triệu Phỉ Khanh. Ban đầu Lãnh Thanh cũng không thích Phỉ Khanh, nhưng thời gian lâu dài cũng bắt đầu có sự chuyển biến trong tình cảm, chỉ có một điều là vẫn gọi hắn là Triệu ca mà thôi. Sau khi mẫu thân chết, Lãnh Thanh cùng Triệu Phỉ Khanh nương tựa vào nhau mà sống, nhưng trong lòng y luôn sợ hắn sẽ rời bỏ y, vì chính bản thân y từ lâu đã không muốn mất hắn, tình cảm trong lòng y đã chuyển biến quá nhiều. Nhưng giữa họ là thân phận phụ tử, làm sao đến được với nhau. Hơn nữa trong lòng hắn cũng chỉ có một mình mẫu thân của y thì phải làm sao? Thời gian sau này hai người cứ ở bên cạnh nhau, chăm sóc lẫn nhau, liệu có thể có chuyển biến tốt đẹp trong tình cảm không? Đoạn tình cảm này thật khiến người ta cảm thấy ngược tâm. Mời các bạn cùng theo dõi.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:40
Ám Dạ Lưu Quang | Ngược | Hoàn thành
Nếu biết trước yêu là sẽ đau, chẳng có ai tình nguyện hãm sâu vào như thế. Nếu biết trước, yêu chính là tự cứa vào trong trái tim mình những vết dao, liệu có ai tình nguyện chịu tổn thương? Người ta bề ngoài mạnh mẽ dứt khoát, nói yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu, nhưng mà, nào đâu có ai biết trong thâm tâm họ đang suy nghĩ điều gì? Một khắc rồi lại một khắc, yêu lại càng yêu, say lại càng say, những lời tự thức tỉnh bản thân chỉ là những lời hư vô.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:41
Thế giới xung quanh dù có tươi đẹp thế nào trong mắt cậu cũng trở nên xấu xí, còn tình yêu trong lòng cậu dù ngọt ngào bao nhiêu cũng trở nên đau khổ, còn cậu ở trong hắn khi đó, cuối cùng tình yêu cũng chỉ là những lời nói dối để trả thù thôi sao.Vì một gia tộc đã lụi tàn mà chôn theo biết bao nhiêu sinh mệnh, nhưng người mà cậu gọi là ông vẫn chưa từng dừng lại, Cơ gia, chẳng biết từ bao giờ cái tên ấy chỉ còn nhuốm màu đau thương và chết chóc, người đã đi rồi coi như thanh thản, vậy còn người ở lại, làm sao dứt khỏi nỗi bi ai. Cậu từ hình ảnh của những giấc mộng phiêu lãng mà luôn luôn kiếm tìm hình bóng hắn, cái dáng người cao ngạo, thuần khiết, cậu chẳng biết người nọ là ai, chỉ nhớ rằng mỗi khi thấy cái bóng của hắn là lại thấy tình yêu đến say đắm trỗi dậy, mà sâu kín bên trong lại là bi thương cùng áy náy không rõ nguyên do.Rồi khi tìm được thì sao? Hắn vẫn luôn luôn muốn trở về, vẫn luôn luôn nhớ quê nhà da diết, nhưng mà rốt cuộc vẫn là trở về không được. “Của ngươi? Ta không phải đồ vật. Chính ngươi áp đặt ta, trói buộc ta, bức ta đến không thể thở nổi. Cho nên, kiếp này hay kiếp sau, dù có biến thành ma quỷ, ta cũng không bao giờ buông tha ngươi! Bởi vì, tòng thúy chí chung, ta cũng không phải là tất cả của ngươi.”
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:41
Sa Nguyên | Ngược | Hoàn thành
Khi còn là những đứa trẻ, chúng ta hay tin và hi vọng về một câu chuyện cổ tích nào đó sẽ có thể đến với hiện thực, và bản thân chúng ta sẽ là nhân vật chính của những câu chuyện chỉ có trong tưởng tượng đó. Nhưng khi đã lớn lên rồi, bản thân chúng ta mới phát hiện ra, cổ tích vẫn mãi chỉ là cổ tích, cổ tích làm sao có thể có thực? Nhưng ước mơ của chúng ta, chúng ta có thể tưởng tượng, không phải sao? Bạn ước cuộc đời bạn sẽ giống như thế nào? Giống Bạch Tuyết? Lọ Lem? Hay là Nàng tiên cá? Bạn ước bạn là bà tiên tốt bụng hay phù thủy ác độc?
1.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:42
Hắn rời đi để mong muốn thoát khỏi đau thương .Vốn tưởng rằng lòng đã chết, lại bị đốt thành tro, nghiền thành bụi,một thân tàn tạ, vẫn không thể dời ánh mắt ra khỏi người ấy. Tâm trí , trái tim , tất cả đều đã khắc sâu hình bóng của người ấy. Đáng tiếc thay, thâm tình lại không thể kéo dài mãi mãi.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:43
Kim Tại Dạ | Ngược | Hoàn thành
Lăng Nguyên Vân là một thiếu niên thiên tài sinh ra trong một đơn thân gia đình với người mẹ rất có thế lực. Từ nhỏ đã là một đứa trẻ cô độc, không bạn bè, không bằng hữu, lớn lên dung nhan xinh đẹp, thu hút được rất nhiều nữ sinh. Nhưng cuộc sống của cậu vẫn cô độc như thế, luôn tự tách mình ra khỏi đám đông, không có tình cảm. Là một thiếu niên đem bản thân nhốt chặt trong nội tâm của mình.Còn Lãnh Tử Mộc, chính là hoa hoa công tử, khuôn mặt hoàn mỹ, góc cạnh nam tính, đặc biệt là đôi mắt anh đào màu nâu nhạt sâu thẳm, có một loại sức mạnh làm người khác phải rung động. Ngay từ lần đầu gặp đã mang đến cho Nguyên Vân một cảm giác bị lấn áp, anh ta, chính là người duy nhất trong truyền thuyết có thể cạnh tranh với cậu.Định mệnh chính là trêu đùa khi để hai người gặp nhau vào những ngày Nguyên Vân đang phải chống chọi với giai đoạn cuối của bệnh máu trắng. Cũng chính vì sợ người mình yêu đau khổ, nên cậu đành phải chôn kín tình cảm của mình, biến nó trở thành một bí mật không thể nói. Mùa xuân dịu dàng, mang đến cho người ta sự ấm áp, cũng mang đến cho người ta sự tuyệt vọng … Mời các bạn cùng đón được truyện đam mỹ ngược tâm đầy nước mắt này !
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:45
Sự mâu thuẫn trong tình bạn làm cho mối quan hệ của chúng ta trở nên phức tạp, càng rõ hơn nó bộc lộ lại những gì ẩn sâu mà ta muốn giấu kín... Đó là câu chuyện buồn mà đời học sinh ít nhiều ta gặp phải... Một cô gái mang trong mình sự mặc cảm đối với bản thân, tự ti, càng sợ dèm pha của miệng lưỡi xã hội. Những lời nói vô tình càng làm cho người con gái ấy khốn khổ. Còn có một cô gái mang sự tự cao, kiêu kì , và một cô gái mang tính cách cá tính đầy tự tin.Chúng ta sinh ra, đều mang trong mình những mặt nạ khác nhau che giấu đi xúc cảm thật của chính mình. Chính thiên thần là như vậy, luôn đem cái mặt nạ tươi cười, hạnh phúc, mang đến cho người khác niềm vui chan hòa hay những điều tốt đẹp nhất, nhưng thực sự, thiên thần cũng có lúc buồn, có lúc khóc, nhưng không phải trước mặt mọi người, mà là tự giấu kín trong lòng mình, chẳng để cho ai biết. Và chính lúc ấy, những thiên thần, cần một bàn tay đưa ra cứu vớt lấy, đưa họ ra khỏi vũng lầy của sự u buồn.Thiên thần, đó chính là vẻ ngoài với vỏ bọc ánh sáng của sự vui vẻ, nhưng lại là bóng tối của bên trong tâm hồn, khi mang nhiều nỗi buồn không tên mà thiên thần luôn phải tự mình giấu đi. Và họ chẳng biế được, thiên thần cười nhiều như vậy, là vì đã trưởng thành rồi, đã chịu đựng quá nhiều nên mới có thể thành thạo mà diễn một vai người vui vẻ trước mặt mọi người. Cười nhiều, không có nghĩa là người đó vì đang hạnh phúc, thật sự, họ đang rất buồn và cần lấy cái cớ để tự an ủi bản thân, họ cần vòng tay sẵn sàng đưa ra che chở họ.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Cậu là Lâu Thế Tuần, 20 tuổi, học tới quốc trung thì bỏ, nhà có 3 người: cha mẹ và một tiểu muội. Muội muội Lâu Thế Tuyết – 16 tuổi, bị mẫu thân bức làm gái mại dâm, sau đó không lâu thì tự sát. Trước đó hai tuần, hắn bị bán vào đằng tổ – là nơi chuyên buôn bán nam hài, cung cấp cho những người giàu có mua vui. Cậu có một đôi mắt đen láy, chói sáng như hắc thủy tinh, nhưng trong đó lại tràn đầy phòng bị cùng nghi hoặc.Còn hắn, Thương Minh Tương, là là đế vương đến từ hắc ám. Một nam nhân có đôi mày rậm cương nghị, con ngươi màu nâu thâm thúy, sống mũi thẳng, độ dày vừa phải cực kỳ gợi cảm, cằm dưới hơi có râu, không tạo vẻ nhếch nhác mà chỉ tản ra mùi vị nam tính cùng hơi thở cường hãn không kiềm chế được. Ngũ quan như tạc có một cỗ khí thế cường ngạnh khiếp người, nam nhân có ngũ quan sâu đậm, lơ đãng phát ra khí thế cùng khí phách ngay cả nam hài cách y xa vài thước cũng đều có thể cảm giác được, đó là loại hơi thở cường hãn chỉ thuộc về mình y. “Ta cứu ngươi, ngươi phải đáp ứng điều kiện của ta. Điều kiện của ta là: Từ nay về sau, ngươi chỉ thuộc về một mình ta – Thương Minh Tương, lặp lại lời ta nói một lần. Từ nay về sau, thân thể của ngươi, linh hồn của ngươi, sinh mệnh của ngươi, tất thảy, tất thảy, đều thuộc về ta, chỉ có ta không cần, không có chuyện ngươi không cho”. Đó là những lời hắn lạnh lùng nói với cậu trong cái đêm định mệnh lạnh lẽo ấy, nó minh chứng cho việc thân thể và sinh mệnh của cậu đã không còn là của chính mình. Đời này, kiếp này, hắn chỉ còn có thể sống trong sự ngược đãi của người kia…
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:47
Quýnh Hoa | Ngược | Hoàn thành
Ngọc Hi hắn vốn là một vị hoàng đế cao cao tại thượng, chưa từng phải nhìn mặt ai, cũng chưa từng biết đến khổ sở là gì. Tại Phong quốc, hắn là người đứng ở bên trên tất cả, hắn có quần thần ủng hộ, có dân chúng dõi theo, hết thảy cũng có thể coi là mỹ mãn. Cuộc sống của hắn chính là hằng ngày được nếm món ngon vật lạ, được người ta tung hô như một vị thánh, nghe những kẻ dưới trướng trình bày tình hình quốc sự, phê duyệt tấu chương… Dù rằng ngày nào cũng thế, tất cả đều trôi qua thực nhàm chán và vô vị, trọng trách của đất nước đè nặng lên vai, nhưng hắn cũng được coi như là sung sướng. Là một vị hoàng đế tốt, thì phải nắm bắt được dân chúng sống qua ngày như thế nào, không thể lần nào cũng gióng trống khua chiêng đi thị sát, một lần hắn liền cải trang làm một nhân vật tầm thường đi du ngoạn thế gian. Không ngờ rằng hắn lại bị Vương gia địch quốc – Thủy Vô Ngân bắt được. Cũng từ ngày đó, một chuỗi yêu hận triền miên bắt đầu, một kẻ mạnh mẽ chiếm lấy, một người chỉ vì chút ôn nhu mà hãm sâu, cứ như vậy mà ở bên nhau mãi mãi.
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:49
Khi yêu, con người ta thường không làm chủ được bản thân mình. Cho dù bản thân ta có mạnh mẽ đến đâu, lý trí của ta có kiên cường đến đâu, tất cả rồi cuối cùng cũng sẽ đều gục ngã trước tiếng gọi của tình yêu thương. Mạnh mẽ như vậy, dữ dội như vậy, chỉ là một con tim nhỏ bé, sao có thể chịu đựng được?
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:51
Hàn Nguyệt | Ngược | Hoàn thành
Ngày qua ngày, vì kiếm tiền, Lý Tĩnh Dao vào ban đêm ở thành phố này bán đứng thân thể mình, hắn thật không biết, cuộc sống như vậy đến tột cùng phải kéo dài tới khi nào mới có thể dừng lại. Nhưng chỉ cần một ngày hắn còn cần tiền, hành hạ sẽ vĩnh viễn nhìn không thấy tới điểm cuối.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Sủng Vật Của Thiếu Gia Ác Ma của tác giả Dê. " Khốn kiếp, cậu ngồi lên cho tôi!" "Hàn Thiên ...... Tôi.... Tôi... xin lỗi. Không phải..... Cố ý..." Hoa Vũ từ dưới nền nhà khó khăn chống tay ngồi dậy, liếm giọt máu rỉ ra trên môi, run rẩy nói, cái tát vừa rồi chỉ như lướt qua mà đã khiến cho cậu như chết đi sống lại. "Thiếu gia, xin ngài đừng nóng giận, Hoa Vũ nhỏ người bất cẩn, còn đang bị sốt, nên không cẩn thận đổ súp vô người thiếu gia, tôi...tôi sẽ lau cho ngài ngay..."Lão quản gia đứng một bên sớm đã lo lắng đến đổ mồ hôi, nhưng bản tính thiếu gia thế nào lão biết rõ, chỉ nói đỡ mấy lời cho hài tử kia mà lão dường như đã dùng hết can đảm cả đời mình. Cái mạng già này thật sự sống khó khăn! " Quản gia, muốn bảo vệ cho thứ này? Có phải ông thấy mình sống đủ lâu rồi không??" Hàn Thiên kéo chiếc ghế lại trước mặt Hoa Vũ, ung dung ngồi xuống, ánh mắt sắc bén quét qua người lão quản gia khiến lão rét run, tự biết mình đã quá phận, cúi đầu không dám nhìn thiếu gia lâu thêm chút nữa. Lão còn quý cái mạng lắm.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa? và Thiên Đường Quá Xa, Nhân Gian Thì Gần.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Lạn Tục Kiều Đoạn | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ngọc Phách của tác giả Lạn Tục Kiều Đoạn. Bảo Hỉ danh tự này là do Đông Thủy đặt cho cậu.Lúc cậu vừa được đưa lên Thiên Giới, thú chín đầu đã khai linh trương ra một gương mặt đầy nghi kị.Đông Thủy đưa tay nâng quạt lên ngăn trở tầm nhìn của nó: "Tiện tay nhặt được ở trần gian, người của bổn quân, không cho tiến a?""Không dám." Một cái đầu khác của thú chín đầu với vẻ mặt đầy cung kính: "Nhưng quân thượng cũng biết quy giới."Đông Thủy khép lại kim phiến, mãnh vụn bạc lấp lóe rơi xuống. Làm Bảo Hỉ nghĩ đến những hạt bụi nắng dưới phàm.Nếu yêu thích những câu chuyện cổ đại, bạn đừng bỏ lỡ truyện Phán Quan hay Bí Ẩn Đôi Long Phượng.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Bạn đang đọc truyện Người Trước Mắt của tác giả Tạp Yến. Ngô Vũ mang theo vài món đồ đi vào phòng khách liền thấy Lý Minh Khê từ trên lầu đi xuống, hắn nhìn người kia chỉ có kiện áo sơ mi trắng, tóc tai ngổn ngang, khuy áo trước ngực không cài lộ ra rõ ràng mấy cái dấu hồng hồng. Gương mặt xinh đẹp nháy mắt kinh ngạc, Lý Minh Khê theo bản năng kéo lại áo sơ mi, sau đó lễ phép đi tới gọi một tiếng "Vũ ca". Sắc mặt Ngô Vũ lạnh nhạt, trong lòng lập tức lôi Phương Sùng Viễn ra mắng một trận từ đầu tới đuôi, ngoài mặt sóng lớn không sợ, hỏi, "Tài xế ở bên ngoài? Cần tôi đưa cậu về không?" Lý Minh Khê vội vã xua tay, "Không cần không cần, cảm ơn anh, tài xế ở bên ngoài là được rồi." "Cũng được, cậu đi ra cửa sau, nhớ che mặt, vạn nhất đừng để bị chụp được." "Vâng, cảm ơn anh, vậy tôi đi trước." Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ta Nghĩ Một Đằng Nói Một Nẻo của cùng tác giả.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Mai Tử Hoàng Thời Vũ | Ngược | Hoàn thành
Một buổi chiều tối mùa hè oi bức, không khí như một cái lồng hấp. Tiểu khu Hoa Quế thuộc khu phố cũ của Thất Đảo, tựa như những khu phố cũ khác, phòng ốc cũ kỹ phủ đầy rêu mốc, tiếng người huyên náo cả ngày. Căn nhà số 203 tổ 3 tiểu khu Hoa Quế là một hộ gia đình bình thường. Thời điểm này, trong không gian nhỏ hẹp buồn chán, nóng bức tràn ngập hương bị cơm nước ngọt ngào mê người. Ninh Hạ đầu đầy mồ hôi nhanh nhẹn đem đĩa rau xào từ phòng bếp nhỏ hẹp đến phòng khách: “Bà ngoại, ăn cơm thôi.” Bà ngoại ngồi trên sô pha, ôm một cái gối nhỏ, liên tục kéo kéo đường viền hoa, tựa như không có nghe thấy lời cô. Thẩm Ninh Hạ đến gần bà, khẽ gọi: “Bà ngoại ăn cơm thôi, cháu làm món sườn xào chua ngọt mà bà thích nhất đó.”
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thành Trùng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Câu Chuyện Ở Núi Phụng Võ của tác giả Thành Trùng. Mã Võ được hàng xóm Quách Tiểu Lục gọi về, vừa vào cửa nhà đã thấy sinh lễ đầy sân.Cha Mã đứng bên trong, vừa thấy y, trên mặt hiện vẻ bất an, nhưng ngay sau đó ông cười nói, “Sao lại trở về giờ này?”Mã Võ không nói gì, y liếc nhìn ông rồi cúi đầu đi tới góc tây đặt đồ xuống.Nghe tiếng trong sân, một tiểu cô nương từ trong nhà chạy ra, cô nương này tướng mạo khá thanh tú, nhưng giờ đây trên gương mặt nhỏ nhắn toàn là nước mắt, “Ca…”“Đừng khóc, trời có sập xuống thì có ca đây.” Mã Võ thấp giọng nói, “Người đưa sính lễ tới đâu rồi?”“… Họ vừa đi.” Mã Phụng Nha khóc thút thít.Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm truyện Cửu Liên Hoàn của cùng tác giả.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
KobiPuculu | Ngược | Hoàn thành
Mấy hôm nay cứ mưa hoài, lúc thì lâm râm, lúc thì trắng xóa cả bầu trời, lúc thì trời còn lất phất vài tia nắng mà cũng mưa nữa … Thích lắm, nó thích ngắm mưa mọi lúc - mọi nơi - mọi điều kiện, đâu đó trong cơn mưa làm nó nhớ tới cái gì đó mà bản thân nó cũng không biết nữa! Nhưng mà nó vẫn cứ nhìn, cứ tìm kiếm, biết đâu trong thoáng qua nó sẽ tìm được một mảnh ký ức nào đó len lỏi trong từng hạt mưa kia … Haizzz, nó có thể ngắm mưa cả ngày mà không biết chán, nhưng mà càng nhìn càng buồn sao đó!
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tham vọng là một hố sâu không đáy, chưa bao giờ có điểm dừng. Người ta thường có cái thói "đứng núi này, trông núi nọ". Và chính những hành động đó đã dẫn đến những hậu quả kinh hoàng. Từ xưa đến nay, cuộc chiến trong cung cấm vẫn luôn âm thầm diễn ra nội bộ. Người ta vì lòng tham, vì ngai vàng mà không tiếc sát hại chính người thân của mình.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15