Tranh Giáo Tiêu Hồn | Sắc | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Thanh Hôn của tác giả Tranh Giáo Tiêu Hồn. Không phải là không nghe được hẳn, chỉ là so với người bình thường khó hơn một chút, từ nhỏ đã không thích giao tiếp với mọi người và luôn bị bạn học coi thường.Lúc còn là một sinh viên, thành tích không cao nhưng lại rất có năng khiếu hội họa.Có người nói cậu là hạt giống tốt nhưng tiếc là chi phí quá đắt đỏ, thu nhập của bố mẹ ít ỏi.Công việc cuối cùng của cậu là trợ lý phòng vẽ tranh, thỉnh thoảng lén lút học.Đến khi phòng vẽ đóng cửa thì cậu mất việc.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Hai Lão Yêu Quái của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:49
Bạn đang đọc truyện Không Ngờ Tôi Lại Thành Ra Như Thế Này của tác giả Pawer. Từ Khê phát hiện có người ở bên cạnh mình.Cậu giật thót, bừng tỉnh trong nháy mắt. Đây là đâu? Chuyện gì xảy ra vậy?Trên người cậu trần trụi, chăn phủ qua đầu, cậu và người bên cạnh gần như dính nửa người vào nhau, nhìn từ cơ bắp rắn chắc nửa thân trên của người đó thì chắc là đàn ông.Trên người cậu cũng coi là thoải mái sảng khoái nhưng rất mệt, nơi khó nói giữa hai chân cực kỳ khó chịu, mình… ngủ với người ta?Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Scandal Trở Thành Sự Thật hay [Đam Mỹ] Dư Hương.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:49
Tương Chí | Xuyên không | Hoàn thành
Truyện Thử Chuyển Thế Và Miêu Xuyên Không là tựa truyện hay, mới lạ và thú vị thuộc thể loại đam mỹ, xuyên không. Chuyện kể về câu chuyện tình ngọt ngào, cuồng nhiệt của hai anh chàng đồng tính. Dương Lạc khi đang dấn thân mình qua giông bão để trở về nhà thì bắt gặp một chàng thanh niên bị thương nửa người, mặc cho Dương Lạc vỗ vào mặt gọi lớn đến đâu cũng không phản ứng lại chút nào, rõ ràng là đã rơi vào hôn mê. Đến gần nhìn kỹ, mới phát hiện ra là một chàng trai tóc dài mặc áo cổ trang màu lam. Hòn đảo nhỏ này vốn là một công trình di tích lịch sử còn sót lại, tòa miếu Quan Âm cũng thường xuyên cho đài truyền hình mượn cảnh đóng phim cổ trang, đêm nay mới có một đoàn làm phim đến đóng mấy cảnh.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:51
Thanh Y Bàng Bàng | Sủng | Hoàn thành
Hồng Kỳ cảm thấy chán chường, mệt mỏi vì phải bon chen trong cuộc sống đầy phức tạp này. Chị họ của hắn cũng tốt bụng, muốn giúp đỡ hắn, nên nhận giúp hắn công việc trông coi WC, lấy chút tiền, bình thản độ nhật. Ở nơi đây, hắn gặp được rất nhiều kiểu người, thấy được nhiều khuôn mặt thật sau lớp mặt nạ họ khoác. Có những kẻ quần áo là lượt, bề ngoài bóng bẩy, thế nhưng nội tâm lại dơ bẩn cực kì, tiền vệ sinh ba hào cũng muốn quỵt. Có những người quyền cao chức trọng, thế mà không trả tiền WC, lại còn muốn bòn rút tiền của người khác.Các hộ buôn bán ra vào WC buôn chuyện với nhau, cuộc sống thường nhật của Hồng Kỳ cũng đầy màu sắc. Dòng đời đẩy đưa, Hồng Kỳ gặp được người định mệnh của đời mình, là một nam nhân nhặt phế liệu, mặt mày ngăm đen, quần áo nhàu bẩn, nhưng lại có lòng tự trọng và trách nhiệm. Mối quan hệ giữa hai người bắt đầu từ một hiểu lầm. Bọn quản lý làm khó, muốn ỷ thế hiếp người đuổi Hồng Kỳ đi, rồi có một cô cũng canh WC, có đứa con nhỏ, được người làm mai, lăm le muốn góp gạo thổi cơm chung với Hồng Kỳ... và hàng ti tỉ vấn đề rất đời thường khác. Tóm lại, đây là một câu chuyện kể về cuộc sống bình thường của những con người bình thường.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Hoa Vũ Thanh Phong | Ngôn tình | Hoàn thành
Liên Húc Sanh là một người phụ nữ rất bình thường, có gia đình, chồng con đuề huề, công ăn việc làm ổn định, chỉ là bản tính trời sinh có hơi chút ngốc nghếch, nhưng cũng không sao, người ngốc cũng có phúc của người ngốc, đó chính là khi cô vẫn có thể lấy được tấm chồng ngon lành. Thật ra giữa hai người bọn họ, tình cảm có thể nói là không mấy nồng nàn, quen nhau qua người mai mối, rốt cuộc cũng chẳng hẹn hò yêu đương gì lắm đã trực tiếp cưới xin. Hằng ngày, vợ lo việc của vợ, chồng lo việc của chồng, nước sông không phạm nước giếng, hầu như chẳng mấy khi ai nhúng tay vào chuyện của ai. Ấy vậy mà, dạo này anh đúng là có một sự thay đổi không hề nhẹ. Chồng của cô không biết lãng mạng, cũng chẳng hiểu ôn nhu, đối với vợ cũng chỉ bình tình thường thường, từ khi cưới nhau đến giờ chẳng hề nghe được một lời hỏi han, vốn cô cũng đã quen. Ấy thế mà dạo này anh quan tâm mình đến lại, lại còn có thể vì cô đau bụng mà xuống phòng bếp, thậm chí khi cô mè nheo đòi nghe hát ru cùng kể chuyện vẫn là chiều lòng như thế. Chính vì vậy nên Liên Húc Sanh nhà chúng ta mới nảy ra nghi ngờ có phải hay không người đàn ông của mình đang tơ tưởng đến ai đó ở bên ngoài.
1.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Liêu Phong | Đam mỹ | Hoàn thành
Mình thật là nông cạn mà, lại gián tiếp khiến cậu ấy bị bệnh như thế. Sáng sớm mình đã thấy cậu ấy đã có dấu hiệu lạ rồi, không ngờ ngay chiều lại phát bệnh như thế. Mình cõng cậu ấy đến phòng y tế, một là vì muốn lấy công chuộc tội, hai là vì mình muốn làm. Người mình thích nằm trên lưng, khi đó trong lòng mình lại rạo rực đến lạ. Mặc dù rất thích loại cảm giác này, nhưng đương nhiên không phải lúc nào mình cũng muốn cõng cậu ấy. Nặng chết đi được!
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Bắc Trần Trần | Dị giới | Hoàn thành
Vốn tưởng là đã xong rồi, Mạc Hoài Phong không thể ngờ đến rằng mình còn có thể mở mắt ra lần nữa, lại càng chẳng thể tin vào mắt mình khi lại nằm ở nơi toàn đá là đá. Vì sợ phải mang vận mệnh của một tên xui xẻo, thế là phải cố gắng thăng cấp, thăng cấp và thăng cấp, lên lôi đài, diệt kẻ xấu. Ấy thế mà cứ nghĩ rằng được lên làm vai chính rồi thì lại bắt gặp phải cái tên biến thái Diên Thiệu Bách, rõ ràng hắn là trai thẳng, thế quái nào cuối cùng lại dần bị uốn cong chứ. Không ít rắc rối xảy đến, khó khăn xoay quanh cũng chẳng thiếu lúc nào, cuối cùng thì vẫn chỉ có một người kia cưng chiều hắn, yêu thương hắn. Còn hắn, thực sự đã dần dần đặt hình bóng của kẻ nào đó trong tim, sâu đến mức mà dù có muốn xóa đi cũng chẳng được. Rốt cuộc thì yêu là gì? "Yêu có nghĩa là đối xử với một ai đó tốt hơn tất cả mọi người, tốt hơn với cả chính bản thân mình". Mời các bạn đón đọc "Xuyên Việt Chi Luyện Thạch Giả" của tác giả Bắc Trần Trần, đây chắc hẳn sẽ là một tác phẩm không làm phụ sự kì vọng mà mong đợi của các bạn đọc.
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Đồi | Xuyên không | Hoàn thành
Đang yên đang lành ở một thế giới tốt đẹp, hưởng thụ một cuộc sống vui vẻ, yên lành thì cậu lại bị xuyên không, trở về thời cổ đại xa xưa. Ở thế giới này, cậu trở thành một phiến tử, gặp gỡ một công lược, trải qua không ít khó khăn, gặp đủ loại tai họa. Hẳn là kiếp trước cậu làm những điều không tốt nên kiếp này mới phải chịu đày đọa như thế.
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Yamaai Shikiko | Đam mỹ | Hoàn thành
Thời đại phồn vinh nhất của Edo vào những thế kỉ trước đúng là khiến cho con người ta hoa mắt khi nhớ về. Chẳng phải là hỏa hoạn xảy ra hai lần ngay trong năm mà lễ tất niên của họ mới chỉ vừa đi qua sao, đáng ra khắp nơi dân chúng nên than khóc, người người nên lo lắng, quan lại thì phải bận rộn, ấy thế mà tình hình dường như có vẻ đi ngược với thông thường. Lúc ấy là khi mà những cô gái hay người phụ nữ không bị trói buộc bởi luân lý thường tình, họ có thể thoải mái làm ra những chuyện khó có thể mở miệng, rồi sau đó phá bỏ đi những sinh mệnh mình đang mang một cách nhanh chóng. Thiếu nữ ở cái thời buổi ấy nhiệt tình nóng bỏng, dám yêu, dám hận, họ vui vẻ, họ tự tin, họ mạnh mẽ, và chuyện này được người dân coi như sự bình thường không đáng quan trọng. Rồi thời gian cứ thế trôi đi.Phong tục tập quán của người dân bắt đầu thay đổi, bị ảnh hưởng bởi văn hóa nước ngoài nên người ta bắt đầu coi trọng trinh tiết của một người con gái, các nàng bắt đầu bị thúc ép phải thay đổi, bị quản giáo nghiêm ngặt ở trong nhà, không được phép đi tìm hoan hay có những hành động ảnh hưởng tới danh dự khi chưa xuất giá. Phải nói đên bốn người con gái đang là nổi tiếng nhất được xưng tụng là tứ đại mĩ nhân, họ không chỉ đẹp tuyệt vời mà còn có một thế lực đứng đằng sau đủ giàu có, vậy nên mới được người người săn đón. Và người xinh đẹp nhất trong số bọn họ là nàng Omio mới vừa tròn mười sáu tuổi. Trái tim của nàng thiếu nữ bắt đầu biết rung động trước một chàng võ sĩ trẻ tuổi vô danh, rồi đoạn tình trường yêu hận giữa nàng, hắn và một người thứ ba nữa cứ thế bắt đầu như vậy.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:52
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Trần Đức là con một của ông chủ tập đoàn X. Một tập đoàn chuyên về đấu thầu và xây dựng quy mô lớn tại Sài Gòn và các tỉnh phía Nam. Mẹ đẻ của cậu tên Hà. bà mất khi cậu mới 12 tuổi. Cha cậu có đi bước nữa, nhưng do một số vấn đề về sức khỏe mà không có con thêm. Do đó, người mẹ kế để dành được địa vị trong gia đình mà đối với cậu nuông chiều hết sức có thể, cũng là mong cậu có thể coi bà như người mẹ thứ hai- bà Lan Cha cậu bận rộn suốt ngày đêm. Mẹ kế lại luôn luôn sẵn sàng vung tiền chiều theo cậu. Thực sự, những điều này chính là một phần nguyên do khiến cho Trần Đức mới 20 tuổi, đã trở thành tay ăn chơi khét tiếng trong giới trẻ Sài Thành. Tính cách du côn, xăm hình, chơi đá, đua xe, gái. Đều có đủ Nó dường như, lại trái ngược hoàn toàn với nụ cười rạng rỡ mà ấm áp của cậu. Đôi môi dày dặn khi đã mỉm cười, hẳn sẽ làm cho biết bao kẻ cứ thế mà si mê.Đáng lý, trong những kẻ ấy. Không nên có Thành Khải. Thành Khải sinh ra trong một gia đình kinh doanh vải vóc nhỏ ở thành phố Nam Định. Có ba mẹ thương yêu và một cậu em trai khá nghịch ngợm kém Thành Khải 4 tuổi – Thành Vũ. Sau khi học hết lớp 12, cậu trải qua một biến cố lớn trong cuộc đời. Quá đau lòng, lại không thể để bố mẹ biết. Cậu đăng ký thi vào một trường đại học thật xa nhà - Sài Gòn. Cậu ra sức vừa học vừa làm, vừa để trang trải cuộc sống của mình, nhưng cũng chính là để chôn vùi cái thứ mà hàng ngày hàng đêm, cậu đều muốn quên đi: Cậu - là Gay.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Tiểu Sơn Hoàng Đảo | Xuyên không | Hoàn thành
Lương đế chậm rãi đưa tay ra, muốn vuốt thẳng nếp nhăn giữa mi tâm Thất hoàng đệ của hắn, nhưng lại bị Tiêu Cảnh Diễm tựa như lạnh run né tránh. Tay của Lương đế đông cứng ở nơi đó, nhất thời nói không ra trong lòng là tâm tình gì. Thẩm Truy và Thái Thuyên nói xong mọi chuyện thì liền hành lễ rời khỏi điện, lưu lại một mình Tiêu Cảnh Diễm. Rồi chợt nhìn thấy một nhóm đại thần, các thần tử tới tới lui lui, Tiêu Cảnh Diễm bất kể chuyện lớn nhỏ, đem tất cả tấu chương nhất nhất nghe qua, hồi đáp những việc khẩn cấp, lưu lại chiết tử không gấp, đợi sau khi mọi người rời đi thì một mình xem lại. Chỉ xem một chút, trời đã vào đêm.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:54
Hồi Sênh | Ngôn tình | Hoàn thành
Chín năm trước, ở ngoài sân vận động, Giản Duy gặp Giang Ngật. Sau lần “gặp” đó, cô đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. “Em thích nghe anh hát bài ‘Đầy sao’.” “Được, có cơ hội giáp mặt sẽ hát cho em nghe.” Giang Ngật là thần tượng Giản Duy hâm mộ nhiều năm, cũng là người đàn ông khiến cuộc đời cô biết được cái gọi là “động lòng”. Chín năm sau, tại chốn cũ, cô tham dự concert của anh. Dưới bầu trời đầy sao, dưới ánh nhìn chăm chú của hàng vạn người, Giang Ngật thổ lộ với cô.“Anh yêu em, em chính là của anh.” “Em đã từng thấy qua ngân hà, nhưng chỉ yêu một vì sao là anh.” Giản Duy nghĩ tất cả đã quá viên mãn, anh lại làm cho cô tin rằng, mọi thứ còn có thể viên mãn hơn. Chuyện thầm mến thời thanh xuân của cô, cuối cùng cũng có kết cục hoàn mỹ.
18.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Đông Bôn Tây Cố | Ngôn tình | Hoàn thành
Vẻ mặt Trần Mộ Bạch đầy thản nhiên, nhớ lại, “Nghe Trần Tĩnh Khang kể, có người từng khen tôi, thất đức, bỉ ổi, lưu manh, là “tuyệt phẩm” truyền thế, đối với lời bình luận rất đúng trọng tâm như vậy, tôi quyết định sẽ đem những lời này trở thành kim chỉ nam mà nỗ lực thực hiện đến cùng, cả đời không dừng, không ngừng phấn đấu. Cố Cửu Tư trong nháy mắt không còn tức giận nữa, im lặng, im lặng, tiếp tục im lặng. Những lời này… là cô nói, một từ cũng không sai, từ việc này không có thể nhìn ra được Trần Mộ Bạch không chỉ có bộ não siêu khủng mà còn là người thù dai nhớ lâu.Chỉ là cô không nghĩ đến Trần Tĩnh Khang có thể đem y nguyên lời cô, nói lại cho Trần Mộ Bạch. Mặc dù mỗi lần cô khen anh, Trần Tĩnh Khang đều dè dặt túm lấy ống tay áo cô bảo cô nhẹ giọng một chút, thế nhưng dù cho cô chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, tuy hiểu được thế nào là nhẫn nhịn, phải luôn biểu hiện dáng vẻ thành thục chín chắn, thế nhưng suy cho cùng cô vẫn còn ít tuổi, tất nhiên cũng có những lúc không kìm nén được. Mỗi lần không khống chế được như vậy, cô đều nắm chặt tay áo, âm điệu gào lên còn lớn hơn, “Tôi sợ cái gì, cậu đi nói với anh ta, tôi đang muốn nói cho anh ta nghe đấy!”
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Umberto Eco | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Anh là một anh chàng cảnh sát không những tài giỏi lại còn đẹp trai. Sau khi tốt nghiệp đại học, nhờ có năng lực vào thiên phú đã xin được vào cục cảnh sát làm việc. Chỉ với một năm, đã tích luỹ được không ít những kiến thức, phá không biết bao nhiêu vụ trọng án. Người ta thường ví von anh sinh ra chỉ để làm cảnh sát mà thôi, những nghề nghiệp khác đều không hợp. Anh tài giỏi lại đẹp trai, chính là một ngôi sao sáng chói trong cục cảnh sát thành phố. Có không biết bao nhiêu cô gái vì mến mộ anh mà quyết tâm cố gắng để vào được cục cảnh sát này.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Truman Capote | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Cô cũng được coi là một tiểu thư gia đình khuê các, tính tình hiền lành lại ngoan ngoãn. Sống trong nhung lụa từ nhỏ, từ bé đã phải học lễ nghi, được ăn hay không được ăn những thứ này đều đã phải học qua, nên nói câu gì, không nên nói câu gì cũng đều đã qua dạy dỗ. Cuộc sống của một tiểu thư gia đình giàu có vốn không phải là đơn giản như mọi người hay tưởng tượng. Mọi hành động hay những cử chỉ nhỏ nhặt nhất đều sẽ bị mọi người trong thiên hạ.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
William Makepeace Thackeray | Tiểu thuyết | Hoàn thành
Nàng, là một cô gái thân phận thấp hèn, sống trong tủi nhục, bị người đời khinh rẻ, điều đó khiến nàng có quyết tâm thay đổi, có khát vọng được đặt chân vào giới thượng lưu một lần trong cuộc đời này. Một cô gái chỉ đi làm rửa bát, giặt quần áo cho các gia đình quý tộc liệu có thể đạt được ước mơ viển vong kia không?
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Gemini Ice | Ngôn tình | Hoàn thành
Nó bước ra với chiếc quần jean dài, bó sát, mài rách thêm chiếc áo pull rộng có hình thần tượng của nó-Suju (thần tượng của au:v). Mái tóc hạt dẻ được búi cao. Trông nó giản dị mà vẫn rất đẹp. Trời cuối hạ bắt đầu se lạnh. Nó với lấy chiếc áo khoác len dài tới gối, thêm chiếc khăn màu café, cặp kính Nobita nữa. Không có từ gì diễn tả vẻ đẹp của nó ngoài PERFECT. Bước ra ngoài, hít một hơi dài. Bầu không khí sang thu khá dễ chịu, nắng trải khắp nơi, trên đường, trên những tòa nhà, chiếu lên đài phun nước ở ngã tư gần nhà nó. Mọi thứ đều đẹp đến nỗi trầm trồ.Bước từng bước trên con đường quen thuộc mà nó đã đi suốt 5 năm, có thứ gì đó len lỏi trong nó, chắc là luyến tiếc. Một cơn gió khẽ thổi ngang qua đùa nghịch mấy sợi tóc của nó, một chiếc lá úa rơi, xoay xoay cùng gió không muốn lìa cành. Nó cứ vừa đi vừa ngắm, một lúc rồi cũng tới trường nó. Băng qua khuôn viên rộng thênh thang nó tới thẳng phòng hiệu trưởng. Sau khi rút hồ sơ, nó lên lớp để dọn sách vở trong tủ đồ cá nhân. Bọn tiểu quỉ bạn nó biết nó phải về mà đứa nào cũng cười toe toét. Dù gì cũng chơi với nhau 5 năm rồi, nghe nó phải về ít ra cũng phải tỏ ra buồn chứ, đằng này… Nó chán nản đi về luôn.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Minh Nguyệt Thính Phong | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong văn phòng làm việc của tập đoàn Hằng Viễn, Cao Ngữ Lam vừa đi công tác về. Cao Ngữ Lam là một chuyên viên hoạch định hoạt động tiêu thụ của phòng thị trường. Cô làm việc ở công ty này hơn một năm. Công việc rất bận rộn, thường phải làm thêm giờ, đi công tác như cơm bữa. Nhưng công ty có quy mô lớn, có thể học hỏi thêm nhiều nghiệp vụ, lương lậu cũng không tồi, vì vậy Cao Ngữ Lam rất hài lòng với công việc của mình. Bây giờ là năm giờ chiều, thời điểm sắp tan tầm. Cao Ngữ Lam vừa xuống máy bay, cô có thể về nhà nghỉ ngơi. Vì muốn tổng hợp lại nội dung đã thương lượng trong chuyến công tác nên Cao Ngữ Lam đến thẳng công ty. Cô quay đầu nhìn, là Ôn Sa, nhân vật nổi tiếng trong công ty.Cô Ôn Sa này đứng đầu bảng về nhan sắc ở công ty, thành tích nghiệp vụ mỗi tháng luôn dẫn đầu. Về mặt quan hệ hay đối nội đối ngoại, Ôn Sa cũng không nhất thì nhì. Vì vậy, cô ta quả thực là nhân vật nổi tiếng trong công ty. Lúc này, Ôn Sa đi nhanh về phía Cao Ngữ Lam. Cô không biết cô ta có việc gì tìm mình, cô định mở miệng hỏi thì bất chợt bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp ở bàn bên cạnh. Cao Ngữ Lam chưa kịp phản ứng đã bị Ôn Sa ôm chặt vào lòng.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:55
Thiết Mã Đương Lang | Đô thị | Hoàn thành
Tám chín giờ mỗi ngày đều là giờ cao điểm của dân đi làm, tàu điện ngầm giao thông công cộng đều bị kẹt cứng ngắc, mà công việc của hôm nay lại khá quan trọng, để không đến muộn, chưa tới bảy giờ Quý Tinh đã lái xe ra ngoài. Thời gian chụp ảnh hẹn trước là chín giờ sáng, tám giờ bốn mươi Quý Tinh đã đến phòng chụp ảnh, Lý Bình Tùng là người phụ trách chính của tổ quản lý khách hàng cũng ở đây, hắn thấy Quý Tinh tới liền tiến lên chào hỏi, “Tới rồi à, bộ phận sáng tạo chỉ có một mình cậu đến thôi sao?”Quý Tinh cũng gật đầu cười chào hỏi hắn, “Chào buổi sáng anh Lý, tổng giám đốc có việc nên tôi tới một mình.” Lý Bình Tùng ngáp một cái, bộ dạng còn có chút buồn ngủ, “Chờ tí đi, tổ chế tác đến rồi, cảnh cũng coi như sắp xếp xong, camera thì cần thêm vài phút, còn diễn viên hả, vẫn đang trên đường tới.”
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sắc | Hoàn thành
Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58