Mộc Hề Nương | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nghiệt Nợ của tác giả Mộc Hề Nương. Đỗ Vân Sinh ngay từ đầu cho rằng cổ thuật là lời nói vô căn cứ, tuy rằng trong trại độc trùng rất nhiều, nhưng ai làm trại tử mà lại ở chỗ sâu trong núi lớn?Hắn mang theo rất nhiều thuốc đuổi côn trùng, nước thuốc phòng độc trùng, nhưng vô dụng, trợ lý đi cùng vẫn là bị độc trùng cắn phải đưa đi bệnh viện. Những người khác cũng không muốn làm, trả gấp hai tiền lương cũng không chịu.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Yếu Đuối hay Xông Vào Ngõ Âm Dương của cùng tác giả.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Vô Diện Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Sư Tôn Cao Cao Tại Thượng của tác giả Vô Diện Nhân. Điều khó hiểu là Mạc Khắc không biết vì nguyên nhân gì lại có thể trọng sinh về trước đó, mà kiếp này còn trở thành đệ tử của Côn Luân Lão Tổ từng giết mình.Thành đệ tử của Lão Tổ chính là vinh dự cực lớn, trên dưới Côn Lôn Phái đỏ mắt vì ngưỡng mộ.Có điều, đám người Côn Lôn Phái kia chỉ biết một mà không biết hai. Sư tôn nhà hắn kỳ thực vô cùng biến thái và quái gở. Mà hắn, lại bất tri bất giác yêu thích y.Cho đến một ngày, Mạc Khắc phát hiện người trong lòng y vốn dĩ không phải hắn mà là Thiên Ma Trác Luân. Tuy nhiên, so với điều này càng có chuyện khiến cho hắn hoang mang hơn.
6.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Minh Lung | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tương Tư Như Cố của tác giả Minh Lung. Ta không nhịn được cười khổ một tiếng, nhướng mày lên yếu ớt thách thức hắn: “Vậy ngươi động thủ đi.”Còn chưa nghe được câu trả lời của hắn thì ta đã bị đau đến mức trước mắt tối đen, bất tỉnh.Tỉnh lại liền phát hiện bản thân đang nằm trên một tấm chăn cũ mà không phải là tấm ván cũ. Tuy bề mặt hơi xù xì nhưng có mang theo ánh nắng mặt trời làm người ta cảm thấy rất thoải mái. Chỉ là, cơn đau ở hạ bộ và cái bụng rỗng nhắc nhở ta một điều.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chuông Reo Trong Nắng hay Hoa Trong Mộng - Cả Đời Vì Em.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Trương Nhược Dư | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Và Gió Xuân Đều Là Lữ Khách của tác giả Trương Nhược Dư. Sau khi tốt nghiệp tôi trở thành một phú bà nhỏ.Không phải được bao nuôi, không trúng số, cũng không phải nhặt được bánh trên trời rơi xuống, chỉ là trong một ngày nắng ấm, ba tôi mặt không đổi sắc nói cho tôi biết:“Thật ra con là con nhà giàu.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chốn Phồn Hoa Có Người hay Con Gái Trở Về của cùng tác giả.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Tử Hồng Liễu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Chờ Ngày Em Nói Lời Yêu Anh của tác giả Tử Hồng Liễu. Anh có vẻ ngoài hấp dẫn, xuất thân tốt đẹp, lời ngon tiếng ngọt vô số, không thiếu mỹ nữ mù quáng lao vào vòng tay anh, nhưng mà tình cảm của anh lại vô cùng chóng vánh, chẳng ai ở bên cạnh anh nhiều hơn một thángHồng Quân tiếp cận Thái Y Linh chỉ vì lời thách thức của đám bạn bè trong buổi tiệc hôm đó, để chứng minh hắn thực sự là Kẻ Chinh Phục.Đến khi trò đùa kết thúc, Hồng Quân nhận ra bản thân lại chưa muốn dừng lại việc hẹn hò với Y Linh.Và cũng lúc này, anh ta mới biết được, Y Linh đồng ý làm bạn gái anh cũng chẳng phải vì tình yêu...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Sắc Dụ hay Em Tới Là Để Ôm Anh.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Nhật Ánh | Khác | Hoàn thành
Lúc xảy ra sự cố, đồng hồ chỉ bảy giờ hai mươi lăm. Đó là giờ thành phố bắt đầu rộn rịp. Những bậc cha mẹ tất tả đưa con đến trường để kịp tới công sở. Những học sinh cấp ba đi trễ đang nôn nóng nhìn đèn đỏ ở các ngã tư. Những bà nội trợ lật đật xách giỏ ra khỏi nhà để mong chọn được những khúc cá tươi nhất.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Bán Tiệt Bạch Thái | Ngôn tình | Hoàn thành
Bão vừa qua khỏi, nhiệt độ ngày thứ hai lại tăng lên, toàn bộ trường học bị bao phủ bởi sự oi bức, khó chịu. Trương Lam từ trên xe bước xuống, lưng đeo túi sách, miệng còn ngậm kẹo que, nhìn trường trung học trọng điểm, cô xoa trán một cái. Cũng không biết ba cô đang suy nghĩ gì. Cô rõ ràng ở Thanh Diệp học rất tốt, sao lại muốn đem cô ném đến nơi này. Nói đến để rèn luyện? Còn đặc biệt tìm một người trông chừng đưa cô vào. Người còn chưa đến chỗ giáo vị, một lão sư tóc hoa râm liền đi ra, trong tay cầm danh sách, vừa nhìn thấy cô, nhất thời nở nụ cười tươi: " Là Trương Lam sao?"Trương Lam đem kẹo que cắn nát, vội vàng để trong miệng ngậm, sau đó ném que xuống dưới, nhét vào trong túi, cười nói: " Đúng vậy, thầy, là em." Tề Hoành gật gật đầu, hướng về phía sau cô nhìn thoáng qua, Trương Lam biết ông đang tìm cái gì, liền nhanh miệng nói: "Thầy, mẹ em không có thời gian, chỉ có mình em tới, cha em, ông ấy cũng rất bận." "Nga nga nga, như vậy a, đi, đi, tôi đưa em đến lớp." Tề Hoành mỉm cười, thái độ nhiệt tình, thành tích của Trương Lam không quá cao, nhưng ba cô hỗ trợ không ít tiền xây mới thư viện. "Cám ơn thầy giáo." Trương Lam rất là lễ phép. Tề hoành nghĩ chung quy là nữ sinh, vẫn phải quản lý tốt một chút. Nói xong liền đưa cô lên lớp, lúc này tiếng chuông vừa vang, học sinh rối rít đi vào lớp, Trương Lam cắn nát kẹo trong miệng, ánh mắt đánh giá chung quanh.
26.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vãn Tinh của tác giả Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm. Nội dung tin nhắn là“Anh cũng thích em.”Người nhận tin nhắn là tôi.Đây là năm thứ 15 tôi yêu thầm anh ấy.Nhưng mà tin nhắn cuối cùng từ anh trong điện thoại tôi là: “Anh sắp kết hôn rồi, em đừng làm phiền anh nữa.”Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Thốn Đan Thanh hay Chim Hoàng Yến Tan Vỡ của cùng tác giả.
1.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Giang Khương Khương | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Nàng Nhiều Thịt của tác giả Giang Khương Khương. Người ta thường nói, trong cuộc đời mỗi người ít nhất sẽ gặp được một cô gái mang tên vui vẻ.Mà tên tôi trùng hợp là Hứa Hân Di.Sau cuộc thi nghiên cứu sinh lần hai, 10kg mà tôi không dễ gì để giảm đi đã quay trở lại, hiện tại cân nặng của tôi là 70.Giảm cân vẫn luôn là sứ mệnh của đời tôi.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Dòng Chảy Tình Yêu hay Xin Hãy Bên Anh Lần Nữa.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Hắc Nhan | Ngôn tình | Hoàn thành
Bảy tám con bạch mã lông dài kéo một cỗ xe hoa lệ màu đỏ như lửa, dưới sự bảo vệ của hàng ngàn kỵ sĩ áo giáp trắng, lấy một loại tốc độ chậm rãi mà đi trên vùng tuyết trắng mênh mông.Bên trong xe trải một lớp da tuyết hồ, bố trí vài cái bàn nhỏ, trên bàn có giấy và bút mực cùng với một vài bộ sách, giống như bày trí của một thư phòng. Bốn góc của xe có các lò sưởi, nhiệt độ ấm áp như mùa xuân, cánh đồng tuyết rét lạnh bên ngoài phảng phất như thuộc về một thế giới khác.Tiểu Băng Quân quỳ trên đệm mềm bằng nhuỵ hoa lê, đang vẽ tranh trên bàn. Tà váy đỏ tươi tản mạn ở xung quanh người, tóc dài dày đen nhánh xoã trên vai, khiến nàng trở nên nổi bật như một đoá phù dung kiều diễm mới nở. Vừa tròn mười sáu, so với tỷ tỷ sinh đôi Luyến Nhi nàng dường như lúc nào cũng vui vẻ. Cho dù biết lập tức phải gả cho một người nam nhân mà ngay cả dung mạo tính tình cũng không biết, nàng cũng hoàn toàn không cảm thấy đó là chuyện nghiêm trọng cỡ nào.Từ hai năm trước, sau khi Luyến Nhi gả cho quốc vương của nước Ma Lan, mỗi đêm khi nàng tỉnh lại đều thấy rất tịch mịch. Nhưng mà trước kia Luyến Nhi từng nói qua, không nên để cho người khác biết buổi tối nàng hay tỉnh dậy, nàng không thể làm gì khác hơn là mỗi lần tỉnh dậy đều đi đến vườn lê của Luyến Nhi, nói chuyện phiếm với cây lê mà Luyến Nhi thích nhất.
6.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Ngưng Lũng | Ngôn tình | Hoàn thành
Khi điện thoại reo, Lục Yên đang ngâm mình trong phòng tắm. Ngày hôm nay tan ca trễ, về đến nhà đã gần mười giờ, vừa mệt vừa buồn ngủ, trong đầu chỉ lăm lăm một thứ: chính là chiếc giường. Về nhà, cô đi thẳng vào phòng tắm, nhanh nhanh chóng chóng tắm cho xong rồi leo lên giường ngủ.Điện thoại di động đặt ở trên giường chỉ cách cửa phòng tắm một khoảng ngắn, nhưng vì cách lớp cửa dày nên nhất thời cản trở mọi âm thanh. Tiếng chuông liên tiếp reo lên nhiều lần mới có thể xuyên qua vật cản truyền đến tai Lục Yên.Một cuộc gọi sau mười giờ cảm giác thế nào nhỉ... Không có ai rõ hơn Lục Yên, cô hoảng hốt, không màng đến đầu đầy bọt xà phòng vơ vội chiếc khăn tắm quấn vào người, lao ra ngoài nhận điện. Chưa kịp chạy đến giường, tiếng chuông liền tắt mất. Cô lấy khăn dụi mắt, cầm điện thoại, mở khóa màn hình.Trên màn hình là một dãy số xa lạ, không phải số máy bàn của Khoa, cũng không phải là số điện thoại của đồng nghiệp đang trong ca trực, lại ngắt đúng lúc đã chỉ rõ chắc chắn là một tên lừa đảo. Đùa gì chứ... Lục Yên tiện tay cho số này vào blacklist, rồi vứt điện thoại trên giường. Tối hôm qua cũng vậy, gần mười một giờ, khi cô đang chuẩn bị ngủ đột nhiên có điện thoại gọi đến. Cô còn tưởng rằng bên khoa có việc gấp tìm, vội vàng nhận điện, vậy mà chưa chờ cô lên tiếng đã ngắt máy. Đêm nay cũng như vậy. Cô thầm rủa tên lừa đảo, sau đó quay trở lại nhà tắm.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Huyền Chip | Khác | Hoàn thành
Tháng 5 năm 2010, tôi đang ở Malaysia làm một công việc mà ai cũng nghĩ là công việc trong mơ. Quả thực, công việc, đồng nghiệp, môi trường làm việc, tất cả đều rất tốt, chỉ một vấn đề là tôi và sếp thường bất đồng ý kiến với nhau. Một lần quá mệt mỏi, tôi quyết định đi sang Brunei chơi cho khuây khỏa. Lúc đó, ý định đi một chuyến lâu thật lâu đã bắt đầu nhen nhóm, nhưng tôi không biết sẽ đi như thế nào. Tôi tính nếu bây giờ tôi nghỉ việc, lĩnh lương khoảng $1500 chắc cũng đủ đi vài tháng, có máy tính rồi từ từ kiếm việc gì đó làm online. Nhưng tôi quên mất là laptop tôi đang dùng là của công ty, nghỉ việc thì tôi cũng không còn máy. Thế là tôi đành ngậm ngùi bò tiền mua một cái netbook nhỏ nhỏ, cấu hình yếu yếu nhưng đủ để viết và lướt web. Máy ảnh tôi bị mất trước đó mấy tháng nên cũng phải mua máy mới. Nhoằng cái, số tiền của tôi chỉ còn lại khoảng $700, $800. Tôi tặc lưỡi, thôi đi bừa, cùng lắm là hết tiền lại về Malaysia. Tôi đặt vé khứ hồi vì thực sự tôi vẫn không dám nghĩ là mình sẽ đi học. Phòng trọ tôi cũng không trả chủ nhà mà vẫn để đồ đạc ở đấy, tin chắc chắn rằng mình sẽ quay lại Malaysia.Khi còn “la liếm” với dân công nghệ, tôi có quen Preetam Rai – nổi tiếng trong giới vì ở đâu cũng có mặt. Sinh ra ở ́n Độ, sống và làm việc ở Singapore, Preetam đi khắp các nước châu Á tham gia đủ các thể loại hội thảo công nghệ. Anh thỉnh thoảng hay bảo tôi: “Này, tổ chức cái gì ở Việt Nam đi để anh có cớ qua”. Khi nghe tôi kể lể, anh tặc lưỡi: “Đi đi, không đặt lắ. Dùng CouchSurfing(1) thì khỏi mất tiền ở khách sạn”.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Công Tử Như Lan | Đô thị | Hoàn thành
Khương Yến cúp điện thoại, màn hình di động chuyển về nhật ký cuộc gọi, mắt cô đúng lúc dừng lại ngay cái tên trên đó – Từ Chính Lâm. Thời gian trò chuyện là ngày hôm qua, chỉ hai phút ngắn ngủi, cô nhớ chỉ toàn dùng để cãi nhau. Mặt không đổi sắc nhét di động vào trong túi, Khương Yến không còn hứng kiểm kê vật dụng nữa, bèn ngồi trên sofa một lúc, chợt nhớ cả chiều nay con trai ở lỳ trong phòng không ra ngoài, liền ngẩng đầu gọi về phía phòng nghỉ: “Gia Gia, chúng ta đi thôi.”Trong phòng không ai lên tiếng trả lời. Cô lại gọi một tiếng, vẫn không có ai đáp lại, đoạn, cô đứng dậy sang tìm người, đứng trước cửa phòng gõ hai cái, rồi đẩy ra. Căn phòng hơi chật, song được sắp xếp gọn gàng, ngồi trên chiếc giường một thước hai cạnh cửa sổ là một bé trai, cậu cúi đầu, nửa khuôn mặt ẩn dưới ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ, hai tay giao nhau đặt trên đầu gối, không phản ứng gì với Khương Yến vừa đẩy cửa. Cậu bé ấy tên Từ Gia, là con trai của Khương Yến, năm nay 10 tuổi....Từ Gia lập tức giấu thứ cầm trong tay trái ra sau lưng, lại bị Khương Yến giữ chặt vai xoay người cậu lại, đoạt chiếc xe nhỏ màu đỏ trong tay cậu. Lòng bàn tay không còn gì, Từ Gia theo bản năng vươn tay muốn giành lại, song lại cứng đờ dưới ánh mắt lạnh lùng của Khương Yến, rồi chậm rãi thu về...
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Quách Kính Minh | Ngôn tình | Hoàn thành
Mỗi ngày, vô số con người tràn về cái thành phố đang xoay chuyển chóng mặt này - mang theo những kế hoạch vĩ đại hoặc những giấc mơ bong bóng giữa ban ngày; mỗi ngày, lại có vô số con người rời bỏ rừng nhà chọc trời lạnh lùng và xa lạ - để lại nước mắt sau lưng. Cô nhân viên văn phòng trẻ đeo túi xách Marc Jacobs, gắng len lỏi chui khỏi đám đông ồn ã ở ga tàu điện ngầm, chân giày cao gót mười phân lướt như bay lên bậc cấp, bịt mũi ngoảnh mặt bước nhanh qua người ăn mày áo quần rách rưới. Nơi hành lang công sở, đám người chờ phỏng vấn xin việc ngồi cả dãy dài, mươi phút lại có một người trẻ tuổi bước khỏi phòng, ném tập hồ sơ cá nhân trên tay vào thùng rác.Trong quán Starbucks, vô số khuôn mặt phương Đông vội vã xách túi giấy đựng cà phê đẩy cửa kính bước ra ngoài. Vài người vừa điện thoại, vừa lấy cốc cà phê ra uống vội uống vàng; có người cẩn thận cầm túi giấy, chui vào chiếc xe đen đỗ đợi bên đường, đến thẳng văn phòng của ông chủ. Đối lập với hình ảnh đó, là những khuôn mặt phương Tây đang nhàn nhã ngồi bên trong, mắt nheo nheo đọc Shanghai Daily, hay cầm điện thoại di động cười lớn: “What about your holiday?”Trong các tiệm hàng hiệu dàn ngang từ số 1 đến số 18 trên phố Bund, nhân viên phục vụ mặt lạnh như băng, thỉnh thoảng có một, hai nữ khách hàng đeo kính râm to đại thận trọng dùng hai ngón tay kẹp món đồ, ẻo lả kéo khỏi giá treo, liếc nhìn như thể quần áo ấy bị phun thuốc độc, rồi vừa khi đám nhân viên trong tiệm nét mặt bỗng rạng ngời như hồn nhập lại xác chực lao tới chào mời giới thiệu, đột ngột buông nhẹ tay, món đồ soạt một tiếng rơi trở về trong dãy giá áo dày đặc. Trong các cửa tiệm bán đồ xa xỉ trên phố Bund, nhân viên bao giờ cũng đông hơn khách hàng. Tôn chỉ ở đây là: nhất định phải có năm người cùng lúc phục vụ một khách.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Vô Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Buổi chiều, trời xanh mấy trắng. Hoa hải tươi đẹp, mặt cỏ xanh mượt, khắp nơi phủ thêm một màu xanh. Bên người cô có người đàn ông không gây một tiếng động nào bầu bạn, hắn nằm ở trên cỏ, gối lên đùi của cô nhắm mắt dưỡng thần, mà cô cũng thật nhẹ nhàng vuốt tóc của hắn, trong lòng tắc tràn đầy hạnh phúc. “Bố, mẹ, mau tới đây chơi cùng Niệm Niệm.” Cách đó không xa, một bé trai tầm ba bốn tuổi đang đuổi bướm gọi lại.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nam Phái Tam Thúc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Có thằng nhóc gần đó ném đá xuống sông, nhiều cục đá rơi thẳng xuống mặt nước trước mặt Trần Bì. Rồi bọn chúng bắt đầu chạy vòng quanh hắn, hát: “Ăn mày lười biếng, cái bụng đói meo, đồng xu lăn xuống sông cái vèo, mẹ ăn mày, bẩn như ma, nước rửa chân, tanh như cá, manh áo trên người rách tơi tả, lấy nắp thùng cơm cúng Phật bà.” Trần Bì không nổi giận, cư dân sinh sống ven bờ sông khẩu âm hỗn tạp, hắn nghe không hiểu lắm. Lũ trẻ nít này đều là con em của những người kéo thuyền ven sông, bố chúng nó làm nghề kéo thuyền trên bờ, những người khác trong nhà thì làm nghề cá trên thuyền, cứ thế mà sinh sống, ngày ngày cứ hết lên thuyền lại xuống bờ, đi gây sự ở khắp nơi, làm phiền nhiều người.Lũ nít ranh thấy Trần Bì không phản ứng gì, bắt đầu nhặt đá ném hắn. Trong đó có một đứa chừng tám chín tuổi, ra tay rất ác, hòn đá văng đúng vào đầu Trần Bì, khiến gã đang mơ màng bỗng giật nảy mình. Trần Bì quay đầu lại, đám con nít kêu ầm lên rồi chạy biến. Chỉ còn lại một thằng nhóc vẫn còn lơ ngơ tiếp tục ném đá, không để ý đến những đứa khác. Trần Bì biết thằng nhóc này tên là Xuân Thân, lũ trẻ khác đều gọi nó là “Thân đần”. Quả thực nó ngốc nghếch hơn bạn đồng trang lứa một chút, phản ứng chậm hơn một chút, động tác ném đá cũng không nhịp nhàng, đa số đá không văng đi được xa. Dù nó cố gắng đến thế nào cũng không ném trúng được Trần Bì.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Nhất Cá Mễ Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Vương Hoài Phong yêu Quý Văn Cảnh. Quý Văn Cảnh yêu Vương Hoài Phong. Điều này, ai ai cũng biết, cả thế giới đều biết. Câu chuyện của họ ngọt ngào như viên kẹo đường, ăn mãi cũng không thấy chán. Đối với Vương Hoài Phong, được yêu Quý Văn Cảnh là một điều cực kỳ hạnh phúc. Hắn coi Quý Văn Cảnh như là cả bầu trời của mình, là nơi để hắn cả đời này đều tìm đến. Nếu như có ai hỏi hắn, ở Quý Văn Cảnh có điều gì đặc biệt, tại sao hắn lại yêu? Yêu chính là yêu, đâu cần biết lí do, đâu cần biết đúng sai, biết trước sau? Cho dù trời đất biến đổi, hắn vẫn yêu, không có gì đổi thay. Thật đúng cho câu nói: giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tô Hành Nhạc | Ngôn tình | Hoàn thành
Hừm, như thế nào thì được gọi là mẫu mực đây? Ai nha, loạn! Loạn hết rồi! Thật thật giả giả lẫn lộn, mùi vị thật là...khó ngửi! Nghe đau cũng thấy cái mùi vị giả dối! Hừm! Như vậy mới làm nêm được cặp đôi ăn ý chứ! Trước mặt của mọi người, phu thê nhà này tỏ ra rất mẫu mực, khiêm nhường, là điển hình của những cái hay, cái tốt khiến người người kính nể và trân trọng, nào có ai biết được, phía sau đó lại thay đổi một trăm tám mươi độ, khó coi hết sức!
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mặc Vũ Yên Dạ | Khoa huyễn | Hoàn thành
Lão đại xã hội đen thì thế nào? Dù sao cũng chỉ là một tên "bại trận" ở...trên giường! Oanh liệt cái khỉ khô gì cơ chứ? Hắn đường đường là lão đại, hô mưa gọi gió, người người nể sợ, vậy mà vì cớ gì mà hàng đêm đều bị một tên đồi bại làm loạn trên thân thể của mình? Số phận của hắn tại sao lại thảm đến như vậy cơ chứ? Đã thế, kẻ cưỡng gian hắn không phải người! Hắn là quỷ! Một con quỷ tương tư hắn! Nhưng hắn đâu biết rằng, đó chính là chân mệnh thiên tử của hắn ở kiếp trước...
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Superpanda | Đô thị | Hoàn thành
Sau những ngày tết rộn rã tiếng pháo, không khí vui sướng của kì nghỉ lễ qua đi, Tiếu Lăng Tiêu phát hiện mình không có tiền. Nói một cách chính xác là, lại không có tiền. Mấy năm qua, thỉng thoảng đại gia đình sẽ tăng thêm thành viên mới, một chút tiền tích cóp hàng năm của Tiếu Lăng Tiêu đều bị phân hết cho bọn nhỏ.Chuyên ngành của Tiếu Lăng Tiêu là truyền thông, lúc học chính quy còn kiêm chức làm người mẫu cho một cuốn tạp chí thời trang, sau đó đóng vài phim ngắn rồi sinh hứng thú với nghề diễn, đăng kí một lớp huấn luyện biểu diễn. Không ngờ rằng con đường này hắn lại đi không thuận lợi. Đừng nói nổi danh, hắn đến minh tinh tuyến mười tám cũng không bằng. Người sinh ra hứng thú với vóc dáng như người mẫu của hắn không hề ít, nhưng vừa tiến vào vòng phỏng vấn, hắn sẽ rất khó thông qua. Nói nôm na, kỹ năng diễn xuất của hắn không đạt. Bất quá, Tiếu Lăng Tiêu cũng không từ bỏ, vẫn luôn cố gắng luyện tập, đồng thời tìm kiếm cơ hội khắp nơi.Tiếu Lăng Tiêu nằm úp sấp trên ghế sofa, tiện tay lưới weibo, trong một mảnh weibo vì phải đi làm mà kêu gào thảm thiết có một cái là của ảnh đế Chu Cẩn Sơ. Trong hình Chu Cẩn Sơ ôm một con Husky nhỏ xíu, trên cái mặt than lộ ra một tia cười nhợt nhạt, kèm theo vài chữ: “Mới nhận nuôi chó, mong chỉ giáo thêm.” Thời gian đăng là nửa tiếng trước, hiện giờ đã có mấy vạn bình luận.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28