ChangNocMi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đại Minh Tinh Là Chồng Tôi! của tác giả ChangNocMi. Mặc dù thân phận của cô không bình thường, nhưng làm quản lý nào phải công việc đơn giản, một tay mơ mới ra trường như cô liệu đảm nhiệm được chăng?Minh tinh hàng đầu Trình Nhất Dương, là người có nhân khí cực cao, độ nổi tiếng phủ khắp, những chương trình, phim ảnh có sự hiện diện của anh, chắc chắn đều sẽ thành công ngoài mong đợi, là người có khả năng phá vỡ mọi kỷ lục.Nam thần thường rất hay lạnh lùng, Trình Nhất Dương cũng không ngoại lệ. Sống trong showbiz đầy cạm bẫy, xung quanh luôn là những người đố kỵ và ganh ghét, Trình Nhất Dương cũng phải tự xây cho mình một hàng rào chắn vững vàng để bảo vệ bản thân.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đánh Cắp Trái Tim Ác Ma hay Tránh Xa Tôi Ra Một Chút! của cùng tác giả.
15.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Tiểu Nam A | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Quỷ Triền của tác giả Tiểu Nam A. Khi Tạ Triều cầm tiền giấy mua trong tiệm áo liệm về nhà, mẹ anh đã rất sốt ruột.“Nhanh lên, nhà dì Lý hàng xóm đã đi từ đời kiếp nào rồi đó.”Mẹ Tạ gấp gáp dọn hết đồ đạc vào cốp xe, quay đầu thấy dáng vẻ Tạ Triều vẫn thảnh thơi, sắc mặt đen xì.Khí trời oi bức nóng nực, gió thổi lá cây xào xạc, mây mù trên cao che khuất mặt trời chói chang giữa trưa.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Đoàn Tàu Luân Hồi 4 - Khu Rừng Tĩnh Lặng hay Đỉnh Lưu Thế Thân.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Nguyễn Nhật Ánh | Teen | Hoàn thành
Lớn lên một chút, tôi bạo dạn hơn hẳn, đã dám mở mắt nhưng không bao giờ đủ can đảm nhìn xuống lòng sông. Cúi nhìn xuống, tôi sợ hãi cảm thấy không phải dòng nước đang trôi mà chính là cây cầu đang trôi. Cảm giác đó làm tôi lảo đảo, chếnh choáng như người say. Lần đó, nếu chú Thảo đi phía sau không kịp đưa tay tóm lấy tôi, tôi đã rơi xuống dòng nước đang chảy xiết kia.Thoáng đó mà đã xa rồi. Chú Thảo đã mất trong một mùa mưa, sau một cơn tai biến. Con đường từ đường quốc lộ dẫn về làng đổ bê tông từ nhiều năm trước, nhưng nửa chừng thì ngoài huyện bảo hết tiền, chả hiểu tại sao. Thế là từ đường quốc lộ ngoặt về làng chỉ có bảy cây số đường phẳng. Bảy cây số còn lại vẫn là con đường đất đỏ lồi lõm, mùa nắng xe nảy tưng tưng, mùa mưa bánh xe bị bùn gói kín, không nhúc nhích được.Chú Thảo người gầy gò nhưng huyết áp cao, cô Út Huệ bảo thế. Vào giữa mùa mưa năm đó, huyết áp chú có lúc lên gần 200. Chú bị đứt mạch máu mũi, máu chảy ướt cả ngực áo. Nhưng thím Lê không chuyển chú đến bệnh viện được.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:57
Dạ Lan Yêu Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Khoảng cách thi đại học tối tăm đã qua một thời gian, không có gì để làm, Tiêu Phong chơi điên rồi, trực tiếp ngâm cả người mình trên máy tính. Hắn thoả mãn say mê tiểu thuyết, trong thời gian này có thể nói là đọc vô số tiểu thuyết. Thế nên tạo thành một hậu quả không thể nào tốt. Hắn – Tiêu Phong, tiểu thuyết, thiếu nghiêm trọng! Cái này đối với một người mê tiểu thuyết mà nói thật sự rất không xong. "Tiểu muội, em có tiểu thuyết nào hay giới thiệu cho anh xem hơm? Anh đói tiểu thuyết!" Tiêu Phong trên bàn cơm hỏi em gái đối diện."Ăn cơm của con đi! Tiêu Phong, em gái con còn chưa thi cuối kỳ" Mẹ Tiêu Phong ở trong nhà bếp quát. "Lão ca anh đây là dụ dỗ em đi xem tiểu thuyết! Thành tích em không tốt cũng tìm anh!" Tiêu Hinh Nhan bất mãn nói, đối với người tại thời gian ôn thi gian khổ, loại hành vi này của lão ca khiến cô hâm mộ ghen tị hận! "Không phải em vài ngày nữa được giải phóng rồi sao, anh bây giờ đói tiểu thuyết đây này!" Tiêu Phong cười hì hì buồn rầu, cái loại cảm giác bản thân được giải phóng, người khác còn ở giữa bể khổ thật thích, Tiêu Phong không phúc hậu suy nghĩ."Keng!" Mẹ Tiêu Phong đem một mâm đồ ăn đặt lên bàn, đột nhiên dùng khẩu khí ôn nhu cười hì hì với Tiêu Phong nói :"Con đã nhàn nhã như vậy, vậy vài ngày nữa mẹ để con báo ban vật lý, hứng thú không? Đỡ phải con lại cận thị thêm." "Mẹ! Ngài đây là bất công đó!" Tiêu Phong hét lớn.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Giản Ngôn là tổ trưởng Tổ trọng án. Sinh ra là phú nhị đại, nhưng vì giấc mộng cá nhân mà đi làm cảnh sát, toàn bộ thời gian đều dành cho công tác. Hắn cho rằng mình sẽ sống độc thân cả đời, nhưng không ngờ lại được gặp một người mang theo tình yêu từ địa ngục trở về - A Từ. A Từ trùng sinh, ôm trong lòng ký ức tình yêu cùng với Giản Ngôn, vì sinh tử xa cách mà hối hận. Sau khi sống lại, A Từ dốc hết sức lực, chuẩn bị vẹn toàn, nhất định phải thay đổi cái chết của Giản Ngôn.Giản Ngôn cho rằng chỉ là một lần gặp gỡ ngẫu nhiên, nhưng đó lại là kết quả được trù tính qua bao nhiêu năm của A Từ. Tình yêu tha thiết suốt hai đời của A Từ đã tạo nên một cuộc gặp gỡ ngọt ngào nhất. Từ đó, A Từ đã đi vào lòng Giản Ngôn, cùng Giản Ngôn lập thành đôi phu phu phá án siêu cấp, thoát khỏi tiếc nuối của đời trước, cứu vãn án kiện sai lầm, phá giải bí ẩn về sự cố máy bay của cha mẹ Giản Ngôn, cuối cùng có được một kết thúc mỹ mãn.Góc độ độc đáo và mới mẻ, vai chính Giản Ngôn không xuyên qua cũng không sống lại, cp A Từ cùng với quyết tâm to lớn và lòng biết ơn được sống lại, đó cũng chính là chủ đề của truyện. Truyện này hoàn toàn là ngọt văn ngược cẩu, nhóm các em nhỏ không cần do dự, không cần lo lắng, không hề có một chíu xíu ngược nào cả. Cả truyện đều là hai nhân vật chính không biết xấu hổ mà khoe ân ái. Còn nói về thuộc tính thì hai vị nhân vật chính của chúng ta là cường công cường thụ. Trong mọi thời điểm đều luôn kiên cường quyết đoán, đáng để người khác dựa dẫm. Nhưng khi hai người ở bên nhau thì lại không kiểm soát được mà đắm chìm trong bể tình, như hai đứa trẻ cùng nhau đùa giỡn, cùng nhau nô đùa. Có lúc hứng lên đùa giỡn mà không cảm thấy lập dị chút nào, cứ diễn ra như thế một cách tự nhiên, đặc biệt vô cùng ấm lòng.
19.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Vị khách hàng không đưa tay ra, Lăng Thần Nam cũng không đưa tay ra, chỉ đứng lên nghênh đón hắn: “Chào cậu Thẩm, mời ngồi.”. “Cậu Thẩm trước đây đã từng cố vấn tâm lý chưa?” Lăng Thần Nam vừa nói chuyện phiếm với hắn, vừa trắng trợn dò xét vị khách hàng này —— cao, gầy, rất đẹp trai, tư thế ngồi ngay ngắn, là loại hình khác hẳn với các khách quen xuất hiện ở đây.Bình thường đến cố vấn tâm lý đa số là các gia đình có con gái mới lớn —— phái yếu dễ bắn ra tín hiệu cầu xin giúp đỡ hơn so với phái mạnh.Thế nhưng Lăng Thần Nam lại chú ý tới, từ sau khi hắn ngồi xuống đã đổi hướng quai tách cà phê hai lần, đẩy dĩa cà phê đến chỗ hợp lý hơn trên cái bàn gỗ hoa văn, đồng thời cảm thấy bức rức với mảnh vụn bích quy trong dĩa, hẳn là có chứng cưỡng chế và thích sạch sẽ nhẹ. “Cho nên, ” Lăng Thần Nam theo mắt kính phía trên nở nụ cười khiến cho người khác yên tâm, nói: “Xin hỏi là có chuyện gì rắc rối muốn bày tỏ hết với tôi không?” Người khách nhìn anh, yết hầu trượt lên trượt xuống. Động tác nuốt như đang kiềm nén cảm xúc mãnh liệt gì đó. Hắn hơi hé miệng, đôi mắt nhìn xuống, dường như đang muốn tìm từ ngữ như thế nào, Lăng Thần Nam cũng không giục hắn, lẳng lặng nhìn hắn.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Thị Tửu Cật Trà – 嗜酒吃茶 | Sắc | Hoàn thành
Còn chưa đến bốn giờ sáng, Cố Văn Sanh đã âm thầm lặng lẽ lén vào phòng Lưu Triêu. Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời xanh thăm thẩm vẫn còn đang treo vầng trăng nhỏ bé như một nét chấm. Cố Văn Sanh dè dặt xoay nắm tay cửa phòng của Lưu Triêu, thầm muốn đánh úp bất ngờ mà phóng lên giường Lưu Triêu. “Dậy nào...!” Lời còn chưa nói hết, Cố Văn Sanh lập tức phát hiện ra chỗ không đúng, cậu từ trên giường Lưu Triêu bò dậy, biểu cảm ngỡ ngàng.Lưu Triêu bước ra từ phòng rửa mặt, bật công tắc mở đèn lên, gương mặt tê liệt, gọi Cố Văn Sanh một tiếng: “Thiếu gia.” Cố Văn Sanh cảm thấy vô cùng khó xử, giả bộ như mắt bị ánh đèn chói phải, dùng mu bàn tay che mặt mình lại. Lưu Triêu cũng coi như không biết, đi đến mép giường bắt đầu cài nút áo ngủ cho Cố Văn Sanh —— đó là do Cố Văn Sanh cố tình tháo ra, mục đích không rõ lắm —— được rồi, thật ra là để quyến rũ cái tên đầu gỗ này.??? Cố Văn Sanh thích Lưu Triêu rất nhiều năm rồi, từ năm mười sáu mười bảy tuổi lần đầu tiên gặp nhau cho tới tận ngày hôm nay. Lắm khi Cố Văn Sanh cũng cảm thấy rất chán rất nản, cho dù cậu có cố gắng ám chỉ bóng gió như thế nào đi nữa, Lưu Triêu cũng chỉ như khúc gỗ. Không phải là chưa từng muốn từ bỏ, mà nghĩ thì nghĩ như thế, tiếc là chỉ cần nhìn thấy Lưu Triêu, Cố Văn Sanh chẳng khác nào quả bóng da xì hơi, gì mà từ bỏ rồi tìm người khác tốt hơn các thứ đều bay mất tiêu, chỉ còn lại niềm vui hân hoan không thể thốt thành lời.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Lâu Bất Nguy | Khoa huyễn | Hoàn thành
Con hẻm trước mắt, một nửa được ánh trăng chiếu rọi, một nửa bị màn đêm ôm ấp, gió đêm lả lướt, trong không khí có mùi tanh hơi đất, một đám mây đen lững lờ trôi qua, chặn trăng sáng sau lưng, ngõ hẻm hoàn toàn chìm trong bóng tối. Gió ngày càng bạo nộ, mây đen giăng kín bầu trời, báo hiệu một hồi mưa như thác đổ. Trang Yến biết nếu mình bị dẫn đến nơi này, thì sẽ hoàn toàn không còn đường chạy trốn, nhưng cậu vẫn muốn hỏi Triệu Vĩ một câu tại vì sao.Nhiều năm như vậy, cậu đối với Triệu Vĩ cũng tính là moi tim moi phổi, năm xưa cậu ta thua bạc nợ hơn ba trăm nghìn, cậu là người đã đưa tiền thưởng của mình cho cậu ta trả nợ, bây giờ cậu ta báo đáp mình như thế. Triệu Vĩ thấy Trang Yến bước đến, loáng thoáng bất an lùi về sau hai bước, cậu ta nhấp môi, nói một lời: "Xin lỗi nhé anh Trang, em giai này cũng không còn cách nào.", tuy nói vậy, nhưng Trang Yến không hề tìm thấy bất kỳ lòng áy náy nào trong ánh mắt đối phương.Cậu ta bắt đầu thay đổi từ bao giờ? Hay mình mới là kẻ từ đầu đến cuối chưa từng nhìn thấu được cậu ta? Hạt mưa lành lạnh rơi xuống, rơi lên mặt Trang Yến, không đợi cậu mở miệng, sau lưng đã truyền đến một giọng đàn ông khàn khàn: "Chạy cũng nhanh đấy, sao không chạy nữa? Tiếp tục chạy đi chứ?" Trang Yến quay đầu, nương theo ánh đèn vàng ảm đạm trên giao lộ, nơi này đã bị hơn chục người chặn cứng, đường lui của cậu đã bị người bít lại.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Đại Phong Quát Quá | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Như Ý Đản của tác giả Đại Phong Quát Quá. Bích Hoa Linh Quân là một thần tiên rất thích dưỡng linh thú. Nhất là linh thú lông xù. Bích Hoa Linh Quân nghĩ mình cũng không phải một thần tiên ẻo lả gì, thế nhưng mỗi khi nhìn thấy linh thú, hắn đều nhịn không được vươn tay sờ mó, khi ngón tay lướt qua đám lông mềm mượt, trong lòng hắn sẽ cực kỳ vui vẻ. Trong phủ của Bích Hoa Linh Quân có vô số trân thú, lông trắng lông đen lông vàng lông đỏ lông xám tam thể, màu lông nào cũng có. Bích Hoa Linh Quân mỗi ngày ngồi trong phủ, nhìn cả viện đầy lông xù, thập phần thỏa mãn. Bạch Hổ canh gác Nam Thiên Môn, Kỳ Lân của Bắc Nhạc Đế Quân, Ngọc Nghê vật cưỡi của Ngọc Đế, sư tử chín đầu của Thái Thượng Lão Quân, còn có vô số sủng thú vật cưỡi của các tiên quân khác, đều từng là trân thú trong phủ của Bích Hoa Linh Quân. Một hôm, Đông Hoa Đế Quân đến quý phủ của Bích Hoa Linh Quân uống trà, thưởng ngoạn trân thú. Bích Hoa Linh Quân gần đây mới có thêm hai chú hổ con, hai con hổ quần nhau dưới bàn đá, lăn qua lăn lại, vô cùng đáng yêu. Đông Hoa Đế Quân nhịn không được tán thán: “Quý phủ của Bích Hoa huynh có nhiều trân thú như vậy, kể ra ngươi là thần tiên không tịch mịch nhất trên thiên đình rồi.”Hổ con chạy đến bên chân Bích Hoa Linh Quân, bắt lấy vạt áo hắn chơi đùa, hắn giơ chén rượu, thở dài một tiếng, nghe có chút tịch liêu.Ngoài ra, còn những bộ truyện khác rất hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Tôi Xuyên Thư Thành Thị Vệ Thân Cận Của Nhân Vật Phản Diện hay Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Ba ngày sau, Hạng Tri Lam nhận được một phong thư do công ty chuyển phát nhanh gửi đến. Hắn tiện tay mở ra, một tấm bưu thiếp đến từ Hàng Châu cùng một chiếc chìa khóa rơi ra. Hắn dừng một chút, mở một mặt bưu thiếp kia ra, trên đó viết ba chữ: “Chúc hạnh phúc”. Giữa chữ “Chúc” và chữ “hạnh phúc” là một khoảng cách, có một vết mực vô cùng nhỏ, như là chủ nhân của bưu thiếp kia cuối cùng không biết là chúc ai hạnh phúc, nên bỏ trống. Hạng Tri Lam gọi Trình Tiểu Chanh vào, đưa chìa khóa cho cô: “Căn hộ Nhạn Cư kia, đem bán đi.”
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Đại Tề, năm Khải Chính thứ hai mươi mốt, tiết Sương giáng. Một đội kỵ sĩ phóng ngựa lao băng băng trên quan đạo, người và ngựa đều đã mệt nhoài. Bỗng nhiên, kỵ sĩ trẻ tuổi đi đầu quát: “Đến cột mốc biên giới rồi!” Ven đường ngay cách đó không xa là một tấm bia đá cao hơn một trượng, bên trên có một dòng chữ bằng máu như rồng bay phượng múa, lệ khí bức người: Xích Uyên, sinh linh dừng bước, kẻ tự ý xông vào sẽ bị nghiền thành tro.Trước tấm bia đá, một tướng quân trung niên dẫn theo một loạt cấm vệ đang chờ đón họ. Các cấm vệ mặc giáp cầm binh khí, xếp thành một hàng, thấy người tới thì đồng loạt quỳ xuống: “Thái tử điện hạ.” “Dừng!” Kỵ sĩ trẻ tuổi đi đầu nhảy xuống ngựa, do chạy quá nhanh mà chân loạng choạng, tướng quân kia vội rảo bước đến đỡ y: “Điện hạ cẩn thận.” “Không sao.” Người trẻ tuổi xua tay, hỏi, “Hoàng thúc của ta đâu?”Còn chưa dứt lời, đã nghe cách đó không xa có người gọi nhũ danh của y: “Tiểu Đồng Nhi, qua bên này.” Người vừa lên tiếng là một nam nhân vận huyền y, quay lưng về phía mọi người, đứng một mình ở bên kia cột mốc biên giới. Thái tử trẻ tuổi liếc nhìn dòng chữ bằng máu trên cột mốc biên giới, nghé con mới sinh không sợ hổ mà xông qua, chạy chầm chậm đến trước mặt nam tử huyền y nọ, quỳ xuống: “Nhi thần…”
27.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hạng Lục Qua | Xuyên không | Hoàn thành
Trong một gian nhà lá cũ nát, một lão già nằm ở trên giường được tấm gỗ lát thành, mà một đầu treo con ngươi lão hổ bạch ngạch co rúc ở một bên cạnh, lẳng lặng mà trong coi lão nhân. Lão nhân trên giường sắc mặt khô vàng, lồng ngực đơn bạc không ngừng phập phồng, đã là hít vào khí ít, ra khí nhiều. "A Mãn... A Mãn..." Lão nhân khàn giọng mà hô. Chỉ chốc lát, thiếu niên cả người đạo phục đơn bạc đẩy cửa tiến vào. Thiếu niên khuôn mặt tuấn tú, nửa bên gò má lại sưng đỏ, búi tóc mơ hồ có chưởng ấn."Sư phụ..." Thiếu niên e sợ đáp lại. Hắn bước ra một bước, cuối cùng liền dừng chân, sợ hãi đứng ở cạnh cửa. "Ngu xuẩn, đại phu đâu?" Lão nhân ho mãnh liệt vài tiếng, lão đã bệnh đến giai đoạn cuối, ngữ khí lại vẫn thập phần không tốt "Nhanh đi tìm đại phu! Không tìm được... Không tìm được thì không nên quay lại..." Thiếu niên tên gọi A Mãn vội vã liền lùi ra. Tìm đại phu? Đi đâu tìm đại phu đây? A Mãn đi ra nhà tranh gấp đến độ sắp khóc, không biết nên làm thế nào cho phải.Bọn họ không nên xuống núi! Sư phụ hắn là vang danh người tu đạo một phương, mấy chục năm ẩn cư trong núi sâu tu luyện, vô luận quan to hiển quý từ đâu tới muốn mời sư phụ hắn xuống núi, sư phụ đều đóng cửa không gặp. Lần này xuống núi, đây là nển mặt mũi hoàng thượng đi ra ngoài xem bênh cho Thái tử.
18.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Công Tử Hằng | Đam mỹ | Hoàn thành
Tình yêu vốn dĩ rất khó hiểu, khiến người ta càng muốn tìm hiểu lại bất giác lún vào thật sâu. Cậu không hiểu, ở anh có điểm đặc biệt gì hấp dẫn ánh mắt của cậu, lại càng không biết, từ khi nào, cậu đã luôn nghĩ về anh. Cậu chỉ là một người bình thường, có trái tim, có yêu thương. Nào ai nghĩ tới, nhân duyên của cậu lại trắc trở như vậy. Có yêu, nhưng lại không thể tiến bước. Nỗi đau đớn như xé da cắt thịt đó, có mấy ai thấu hiểu?
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Dịch Tu La | Võng du | Hoàn thành
“Truyền thuyết Tinh Hà” đang là game online thịnh hành nhất hiện nay. Một khi phát hành, loại game chiến lược kết hợp đối kháng đơn chiến* hoặc đoàn chiến* như thế này sẽ khiến lớp thanh niên trẻ tuổi dậy sóng. *Đơn chiến: 1 đấu 1; Đoàn chiến: nhiều nhóm đấu với nhau. Sau khi game ra mắt thành công, đại học Yên Sơn cũng nhanh chóng bị làn sóng “Truyền thuyết Tinh Hà” quét ngang, số lượng người chơi cũng tăng vọt gần như ngang ngửa với game “Hồn đạm OL” nổi tiếng một thời.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tuyết Mặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Du Yến chính là dạng người thích đâm đầu vào chỗ chết. Cũng chính vì thế thời điểm kiếp trước cô đã đưa bản thân đặt chân vào ngõ cụt. Ai cũng bảo cô quá ư nghịch ngợm, thích chuốc họa vào thân, tự hại chính mình... Ờ, cũng có vẻ đúng đấy chứ nhỉ. Mình làm thì mình chịu thôi, sợ gì, khóc lóc gì đâu mà.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:00
Ôn Nhã Tâm | Teen | Hoàn thành
Về chiều hoàng hôn buông xuống, trên con đường dài thăm thẳm chỉ còn lại vệt bóng dài của một cô gái, đang bước đi thơ thẩn. Đó chính là Lý Nhã Thuần, mái tóc dài buông thả trong gió tung bay, quần áo xốc xếch, đôi mắt to ngập nước, nhìn về một nơi vô tận, xa xăm, làn da trắng đến tái nhợt. Nhìn cô xanh xao chẳng còn chút sức sống.
28.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:01
Bé Mập | Ngôn tình | Hoàn thành
Ở thế giới hàng vạn người này có một cô bé cực kỳ đáng yêu và giống thiên thần mang tên là Vy Vy. Lưu Vy Vy đại bảo bối của nhà họ Lưu năm nay vừa tròn 19 tuổi đã tốt nghiệp đại học sớm hơn người khác mấy năm, cô có một thân hình nhỏ nhắn không cao lắm chỉ vừa 1m60 còn có khuôn mặt cực kì đáng yêu đôi mắt to tròn long lanh đôi môi nhỏ nhắn khi nào cũng hồng hào, làm da thì mịn màng như da em bé cho nên mọi người mới đặt cho cô cái biệt danh tiểu thiên thần nhà họ Lưu. Bên trong căn phòng khách lớn của nhà họ Lưu, có mấy người đang ngồi và một thiếu nữ đang đứng khuôn mặt bọn họ tất cả đều đen như đít nồi nhìn cô gái đang đứng Ít ai có thể cưỡng lại trước vẻ đáng yêu của cô ấy, mọi người đều gọi cô là thiên thần nhỏ. Trong số những người yêu thương cô, có một chàng trai mang vẻ ngoài lạnh lùng, nội tâm tà ác, luôn nghĩ thế nào có thể dụ dỗ cô về làm vợ. Mời các bạn cùng đón đọc truyện Bé Con Của Tổng Giám Đốc Phúc Hắc.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:02
Tôi Là Diễn Viên Đóng Thế, Không Phải Thế Thân là tựa truyện đặc sắc, thuộc thể loại đô thị, đam mỹ, hài hước, đoản văn. Câu chuyện kể về y thân là một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, hôm nay lại bị một nam nhân khác ôm vào trong lồng ngực, bết bát hơn chính là nam nhân kia bây giờ đang là đại thần tượng, đại minh tinh. Hắn còn đem lý do gần đây scandal của hắn quá nhiều, nên cần dựa vào y để tẩy trắng, dặn dò y trở về phải bán manh một chút, cùng hắn tương tác lẫn nhau nhiều hơn.
19.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:02
Chanh Nặc | Ngôn tình | Hoàn thành
Cục Cưng Lên Xe Không Mua Vé Bổ Sung là tựa truyện ngôn tình hấp dẫn rất đáng đọc. Nội dung truyện xoay quanh cuộc đời của nữ chính Đông Hải Hân. Năm ấy anh mười sáu tuổi, cô mười tuổi, anh ý thức được bản thân đã sớm dành tình cảm sâu đậm cho cô. Dù rất muốn thổ lộ, nhưng vì yêu,điều duy nhất anh có thể làm lúc này là ẩn nhẫn tình cảm, chờ cô trưởng thành tròn mười tám tuổi.
4.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:02
DarkMoon209 | Ngôn tình | Hoàn thành
Năm Tử Huyên lên năm, cả gia đình bị kẻ thù giết hại. Cô bị người dì độc ác của mình đưa vào cô nhi viện. Ba năm qua, vì bị ám ảnh và sốc tâm lí trước biến cố của gia đình, cô trở thành một đứa trẻ mắc bệnh trầm cảm nặng, không mở miệng nói chuyện cùng ai. Ngoại trừ chàng trai ấy, Mạc Tử Bắc. Năm lên tám tuổi, một lần nữa ông trời lại khiến cô rơi vào đau thương khi phải lần lượt mất đi những người xung quanh mình. Cả cô nhi viện bị thiêu rụi, chỉ có mình cô sống sót sau vụ thảm sát. Cô bị mất trí nhớ và được gia đình Âu Dương gia nhận nuôi.Mảng kí ức mờ nhạt về quá khứ khiến cô trải qua những ngày tháng ở Âu Dương Gia một cách nặng nề. Chẳng nhớ được thân phận mình là ai, đến từ đâu, tất cả những đau khổ trong quá khứ cứ cuộn tròn theo những vết sẹo dần lành. Chỉ nhớ duy nhất một điều, tên của cô là Vương Tử Huyên. Cuộc sống giàu có trong Âu Dương gia nuôi cô trưởng thành. Tưởng chừng như vết thương trong quá khứ đã lành lặn thì cô lại phát hiện ra một sự thật kinh hoàng. Cũng vào lúc đó cô đã gặp được anh và trao trọn tình yêu cho anh. Nhưng tình cảm của anh lại dành cho một cô gái đầy bí ẩn. Ôm nỗi đau của mối tình đơn phương, cô quyết tâm đi du học để quên hết tất cả.Năm năm sau, khi cô trở về thì lại biết được mình có hôn ước ? Phải chăng đây là ký ức bị mất năm tám tuổi kia ? Và liệu rằng, cô có bắt đầu hành trình quay ngược thời gian để tìm lại đoạn kí ức năm xưa đã mất của mình.? Mời các bạn đọc truyện để có câu trả lời !
19.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:02