Thành Trùng | Ngược | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Câu Chuyện Ở Núi Phụng Võ của tác giả Thành Trùng. Mã Võ được hàng xóm Quách Tiểu Lục gọi về, vừa vào cửa nhà đã thấy sinh lễ đầy sân.Cha Mã đứng bên trong, vừa thấy y, trên mặt hiện vẻ bất an, nhưng ngay sau đó ông cười nói, “Sao lại trở về giờ này?”Mã Võ không nói gì, y liếc nhìn ông rồi cúi đầu đi tới góc tây đặt đồ xuống.Nghe tiếng trong sân, một tiểu cô nương từ trong nhà chạy ra, cô nương này tướng mạo khá thanh tú, nhưng giờ đây trên gương mặt nhỏ nhắn toàn là nước mắt, “Ca…”“Đừng khóc, trời có sập xuống thì có ca đây.” Mã Võ thấp giọng nói, “Người đưa sính lễ tới đâu rồi?”“… Họ vừa đi.” Mã Phụng Nha khóc thút thít.Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm truyện Cửu Liên Hoàn của cùng tác giả.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14
Thiên Lý Hành Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cho dù trái với đạo trời, cho dù người ngoài bàn tán, người ta muốn vẫn chính là ngươi.Những lời đó là trong một cuốn sách kể về câu chuyện tình yêu đẹp đẽ, xúc động lòng người, đau thương không ngớt, đến chết không đổi, khiến hậu thế vẫn còn bàn tán say sưa.Chạng vạng tối, thành Nam Tô của Lung Quốc dần dần chìm trong ánh chiều tà đỏ như trái trần bì, mờ ảo như một giấc mộng, màn đêm dần dần bao phủ khắp nơi, tiểu thành với hàng vạn gia định cùng các bờ ruộng ngang dọc dần dần lên đèn, ánh sáng từ ngọn đèn từng cái từng cái thắp lên lập lòe tạo thành các đường quanh co uốn lượn. Trên đường người đi kẻ lại, tiếng rao bán hàng rong hòa lẫn trong bóng đêm, chiếc lồng bánh bao nhỏ tỏa khói trắng khiến khung cảnh xung quanh đó trở nên mờ mịt. "Nương, con muốn ăn bánh bao."Tiểu nữ hài một thân tiểu sam màu vàng, búi tóc có cái bông hoa nhỏ màu đỏ tươi, kéo tay mẫu thân đứng bất động trước sạp hoành thánh. "Ngọc nhi đừng nháo, đào kép kia sắp biểu diễn rồi, chậm trễ sẽ không tìm được vị trí tốt," mẫu thân thở dài kéo tay nàng đi, ngẩng đầu nhìn kịch viện cách đó không xa, nhìn thấy nam nhân đang khoác áo dài, phụ nhân trang điểm lộng lẫy, từng người từng người đi vào trong viện, trên mái hiên cửa viện có treo dải lụa màu đầy màu sắc trong bóng đêm trở nên thật mơ hồ, "Ngọc nhi bữa tối con đã ăn rồi mà, có muốn đi xem hồ ly tinh kia nữa không? Nghe nói diễn rất hay."
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Cao Đài Thụ Sắc | Ngược | Hoàn thành
Từ Nhâm đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Dịch Triệt lúc này đang cởi nửa thân trên kiên trì làm một vị “người sắt độc nhất trong phòng”, hắn khóa cửa lại rồi cởi bao tay ra, xoa xoa đôi bàn tay. “Cậu cố ý ở trước mặt tôi khoe khoang cơ bắp có phải không?” Từ Nhâm ngồi xổm xuống bên cạnh Dịch Triệt, cười nói, “Nghe nói khi trận đấu kết thúc người Nga sẽ tổ chức cuộc thi chạy lõa thể để chúc mừng chiến thắng, vinh quang của đất nước đều dựa vào cậu đó!”Dịch Triệt không để ý tới đối phương, tập trung tinh thần, động tác chống đẩy được làm vô cùng tiêu chuẩn. Từ Nhâm bĩu môi, như thông lệ bắt đầu thưởng thức cơ thể mỹ nam trước mắt, hỏi một câu “Cậu lạnh không?”, sau khi nhận được câu trả lời “Không lạnh”, Từ Nhâm cảm thấy mình đúng là rảnh quá mới quan tâm tên này, bỏ lại một câu “Nhàm chán” rồi ngồi trước bàn kiểm tra hộp mail.“Tôi đệt!” Vẫn còn cách mục tiêu ba cái chống đẩy nữa, Dịch Triệt bị tiếng rống của Từ Nhâm làm cho chấn động, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn một chút – Từ Nhâm người này bình thường dù có bức xúc cỡ nào cũng không nói tục như thế này.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thất Sắc Cẩm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bệnh viện. "Mộ tiểu thư, đã chẩn đoán chính xác, ung thư não. Nhưng cô đừng lo, nếu bây giờ tiếp nhận trị liệu, có hai thành cơ hội chữa khỏi." Bác sĩ đưa giấy báo cáo cho Mộ Thiên Tinh, không đành lòng nói. Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trông tiều tụy của Mộ Thiên Tinh càng tái nhợt, tay vươn ra cầm giấy báo cáo không ngừng run rẩy: "Nếu như không trị liệu, còn có thể sống được bao lâu?"Mặc dù đã tính toán kết quả xấu nhất, nhưng lúc nghe thấy hai chữ "Ung thư", trái tim căng như cây cung của cô vẫn "Thình thịch" một tiếng, gãy. "Khoảng hai năm." Bác sĩ cho biết chi tiết. Nghe vậy, chợt Mộ Thiên Tinh cười: "Vậy là đủ rồi! Vậy là đủ rồi...cám ơn bác sĩ!" Đi ra bệnh viện, Mộ Thiên Tinh hít sâu, lấy điện thoại ra gọi số đã lâu không gặp. Không ngờ, bên kia rất nhanh đã thông.Giọng đàn ông trầm thấp mà không kiên nhẫn truyền đến: "Chuyện gì?" Mộ Thiên Tinh thở ra một hơi: "Tưởng Quý Thần, không phải là anh muốn ly hôn sao? Tôi đồng ý, tối nay anh về ký tên đi! À đúng rồi, tôi sợ qua tối nay tôi sẽ đổi ý, cho nên anh muốn ly hôn, tối nay nhất định phải trở về!"
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Trong căn phòng tối, tràn ngập mùi ân ái. Gã đàn ông đang áp sát trên người phụ nữ. Anh ta chuyển động một cách máy móc và đôi mắt trống rỗng. Dường như, người đàn ông này đang cố hoàn thành một nhiệm vụ. Ngoài cảm giác sinh lý ra, anh không hề còn bất kỳ một cảm xúc nào khác nữa. Hổ Tình đang nắm chặt lấy ga giường, cô cố gắng cắn chặt răng ngăn cho tiếng rên không trào ra khỏi miệng.Chuyển động của người đàn ông nhanh dần, cuối cùng, Hổ Tình không thể nhẫn nhịn hơn nữa. Dù đã cố ép bản thân nhưng không thể làm chủ được hơi thở gấp gáp…Kỳ Thiệu Xuyên nhăn mày, động tác của anh đã tăng tiến mạnh hơn, hai tay anh bám vào eo của Hồ Tình để có đà tiến sâu hơn. Kỳ Thiệu Xuyên chỉ mong có thể sớm kết thúc chuyện hoang đường này.Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu thẳng vào mặt Kỳ Thiệu Xuyên làm lộ rõ vẻ mặt thiếu kiên nhẫn và lạnh lùng của anh. Hổ Tình đột nhiên run rẩy. Tiếng chuông này không chỉ Kỳ Thiệu Xuyên mà cả Hồ Tình cũng rất quen thuộc. Có một chút mong đợi, Hổ Tình trèo lên người Kỳ Thiệu Xuyên, dịu dàng ôm cổ, nhè nhàng thì thầm: “ Anh… anh có thể… không nghe máy được không?” Kỳ Thiệu Xuyên do dự vài giây, đứng lên tự tách mình khỏi người của Hổ Tình. Một cảm giác trống rỗng đến bất ngờ ùa tới khiến cho cô cảm giác như đang chìm trong cái lạnh buốt của mùa đông.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tử Tiêu | Ngôn tình | Hoàn thành
Mùa hè năm ấy, Mạch Manh Manh hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học, vừa vặn biết mình trúng tuyển vào đại học J tốt nhất ở thành phố J. Sau khi biết mình đã trúng tuyển, liền đi xem thử nơi mình sẽ sống trong bốn năm tiếp theo. Gần nhà cô không có xe buýt đi thẳng đến thành phố J, phải chuyển xe. Ở trạm xe có rất nhiều người đứng chờ, nhiều đến mức khiến Mạch Manh Manh gần như cảm thấy mình sẽ bị ép chết, bỏ mạng lại nơi này.Khi xe buýt chở đầy người chậm rãi chạy tới thì Manh Manh vô cùng khiếp sợ. Quá nhiều người rồi, hoàn toàn không có chỗ để chen lên, muốn cũng không có. Bên cạnh có người kêu la "Chuyến tiếp theo cũng nhiều người như vậy" "Chen chết rồi." "Nhường một chút". Nóng. Người ở phía sau không ngừng chen lên trước, Mạch Manh Manh rơi vào cảnh tiến lùi đều khó. Thật vất vả mượn sức của những người xung quanh chen lên xe buýt, chen lấn đi về phía cuối xe, liền nghe thấy tài xế nói "Không thể lên tiếp nữa.". Còn chưa kịp đứng vững, xe buýt liền khởi động. Dưới ảnh hưởng của quán tính, Mạch Manh Manh ngã về phía trước, vươn tay nắm lấy vạt áo người khác theo bản năng, cánh tay được người khác đỡ một chút sau đó liền buông ra.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Nhan Song Tư | Ngược | Hoàn thành
Kể từ khi Trương Phong Hòa vừa ý Phùng Dã, đã lâu cậu không đi quán bar chơi. Chị em tốt Triệu Lệ nhìn cái người đã lôi kéo chính mình ra đây mua say, không nhịn được nhổ nước bọt nói: "Anh nói này Trương Phong Hòa, nhìn cậu bây giờ như vậy, thật nên gọi Phùng Dã đến nhìn cho rõ ràng bộ mặt thật của cậu." "Lệ Lệ, đừng chọc em, tâm trạng em thật sự không tốt." Trương Phong Hòa vừa nói vừa mạnh mẽ uống một hớp."Sao vậy? Phùng Dã lại chọc cậu tức giận?" Triệu Lệ thấy cậu tinh thần sa sút, cũng có chút không đành lòng. "Đã sớm nói với cậu, đừng quá mức chấp nhất với Phùng Dã. Người ta là ai? Đẹp trai gia thế tốt, loại đàn ông nào chưa gặp qua, hắn có thể để ý cậu sao? Chỉ có cậu liều lĩnh u mê, ngu ngốc mà đuổi theo hắn bảy năm..." "Bảy năm..." Trương Phong Hòa cay đắng cười, "Bảy năm, em cho rằng người có lạnh nhạt đến đâu, thời gian bảy năm cũng đủ rồi.""Vì vậy, trước đây anh khuyên cậu buông tay cũng không phải là hại cậu." Triệu Lệ thở dài.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
AnyRead | Ngôn tình | Hoàn thành
Người ta nói, thật ra điều đau lòng nhất không hẳn là việc tôi yêu người đó nhưng người đó không yêu tôi. Mà là tôi và người đó yêu nhau, nhưng mà không thể bên nhau, không có được nhau... Với em, anh không thích em chính là nỗi đau lớn nhất, và khoảng cách xa nhất không phải là anh cách em cả ngàn dặm, mà vì dù ở gần nhau, anh vẫn không thể hiểu được trái tim em yêu anh đến nhường nào!
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Bát Thiên Quế Tửu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Lại là một ngày mưa. Thiên Trọng Xuyên dậy rất sớm, hắn muốn đem con chim chẳng biết tại sao lại chết ở trong miếu ngày hôm qua đến Mộ Lý sơn an táng. Ngày mưa đường rất trơn, Thiên Trọng Xuyên đi chân trần, cầm một cọng dây thừng trói chặt quần áo rộng thùng thình, tư thái của hắn rất đoan chính, giống như cầm vật quý. Tay trái của hắn cầm con chim chết kia, tay phải che ở trên người chim, chặn cho nó một ít nước mưa lạnh lẽo.Mộ Lý sơn cách nơi này không gần, Thiên Trọng Xuyên đi thật lâu, thẳng đến khi mưa ngừng, chỉ còn lại một tầng mưa bụi đánh vào bờ vai cùng tóc ngắn của hắn, hắn bước lên con đường nhỏ vào núi. Đối với nơi này, Thiên Trọng Xuyên rõ như lòng bàn tay, hắn không sợ chân trần của mình sẽ bị cái gì đâm thủng, gần như đầu cũng không cần cúi, hắn đã tới nơi mình muốn đến, nơi đó có một cây bách nhỏ còn chưa trưởng thành, hắn cảm thấy nơi này đối với con chim chết yểu mà nói, là một nơi rất tốt để an giấc ngàn thu.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tran Linh | Ngôn tình | Hoàn thành
Lúc Nhã Lạc thức dậy chỉ mới có 5 giờ rưỡi, cô muốn ngủ thêm nhưng ngủ không được. Cô đi tới cạnh bàn trang điểm, vuốt ve mái tóc dài này của mình. Cô còn nhớ anh nói anh thích nhất là mái tóc của cô. Chỉ vì một câu nói của anh mà cô luôn giữ gìn bộ tóc này như châu báu. Chiếc lược nện trên mái tóc đen dài, một vài sợi tóc rơi ra. Nhã Lạc nhíu mày, cô chưa bao giờ bị rụng tóc. Sao hôm nay có thể … Nhã Lạc không nghĩ nhiều, cô thay đồ bước xuống lầu.Đập vào mắt cô là hình bóng của một cô gái đổ dài trên chiếc ghế sofa. Nhã Lạc bước tới, nhìn thẳng vào gương mặt của cô ta. Trịnh Hàm hướng cặp mắt như hổ nhìn vào Nhã Lạc. Tựa như muốn ăn tươi nuốt sống cô, lúc đi ngang qua cô. Anh đạp cô một cái, cô liền ngã xuống. Đầu đập vào cạnh bàn.Nhã Lạc cảm thấy đầu óc choáng váng. Nhã Tư Ý thế mà lại giết chính con của mình chỉ để hãm hại cô. Rốt cuộc cô ta có thể tàn nhẫn đến mức nào chứ … Trịnh Hàm về đến nhà, chỉ thấy Nhã Lạc nằm bất tỉnh bên chiếc bàn. Anh thoáng lên tia đau lòng, nhưng lại nhanh chóng biến mất. Trịnh Hàm bước qua cô như không có chuyện gì. Anh cứ bỏ mặc cô cho cô nằm đấy.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Tiêu An Tô | Ngôn tình | Hoàn thành
Bên trong phòng thay quần áo nhỏ hẹp, Cố Vãn hạ thấp giọng quát lớn, cô giùng giằng muốn tránh khỏi sự đụng chạm của người sau lưng, nhưng lại cảm nhận được bàn tay to lớn của người nọ đã kéo khóa kéo bên trên áo cưới mình ra, dò xét vào, sờ thân thể của mình như ngựa quen đường cũ. Giống như ngày ngày đêm đêm ba năm qua. Cho tới bây giờ Cố Vãn cũng không nghĩ tới, lúc chính mình sắp bước lên thảm đỏ, kết hôn, người này sẽ đến!Thân thể mềm mại không kìm được run lên, thân thể từng bị dạy dỗ vô số lần đã nhạy cảm cực hạn, hoàn toàn không tiếp nhận nổi sự đụng chạm như vậy. Vừa là tình dục, cũng vừa là khuất nhục! "Bạc Lương, buông tôi ra! Hôm nay là hôn lễ của tôi, anh đừng quá làm bậy!" Cắn răng để cho lý trí của mình trở lại, lạnh lùng quát. Nghe được hai chữ "hôn lễ", đôi mắt thâm thúy của người đàn ông phía sau co rút nhanh, cười lạnh, gia tăng lực tay, nhấc váy cưới của cô lên, động thân tiến vào."A ~ " Cố Vãn đau đến kêu lên. "Vãn Vãn, sao rồi? Có phải áo cưới không dễ mặc không, có muốn anh vào giúp em không?" Ngoài cửa, Trình Phi đang chuẩn bị đi vào xem cô lại nghe thấy tiếng la, quan tâm hỏi. Hốc mắt Cố Vãn đỏ bừng, nhuộm nước mắt.Người chồng mà cô sắp đi lên thảm đỏ đang ở bên ngoài, mình lại bị người đối đãi thô bạo như thế này ở bên trong! Cố Vãn muốn kêu lên, nhưng chợt người đàn ông phía sau cúi đầu, đè cô lên tường, hung hăng làm nhục cô từ phía sau.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Đạm Anh | Ngôn tình | Hoàn thành
Kiếp trước, lần đầu A Uyển nhìn thấy sư phụ của mình đứng dưới gốc đào, những cánh hoa đào đung đưa trong gió, lúc đó nàng không biết rằng trái tim ngây thơ, non nớt của mình đã lạc nhịp mất rồi. Bất chấp tất cả, bất chấp sự tổn thương, đau từ tận cõi lòng, đau đến tận xương tủy vẫn một lòng chung thủy dành tình yêu cho sư phụ của mình. Dẫu biết rằng tình cảm này sẽ không được đáp trả, nhưng nàng vẫn cố chấp gửi nó đi xa. Nhưng nàng không biết rằng, thời gian không làm cho trái tim người khác rung động, mà gây ra phản ứng phụ sẽ cảm thấy phiền phức. Sư phụ nàng quả thật là một người vô tâm. Trong lòng bao giờ cũng có một nỗi niềm “Sư phụ, rốt cuộc phải làm sao chàng mới có thể yêu thiếp? Vì sao trước đây chàng đồng ý cưới thiếp?” câu hỏi này vốn dĩ không bao giờ có hồi đáp, bởi nàng không dám hỏi, vĩnh viễn cũng không dám, cho đến lúc chết vẫn một lòng mang theo. Ngày gặp lại chàng cũng là lúc hai người họ đã trải qua một vòng luân hồi, không biết mấy ngàn năm nhưng nàng đã quên mọi thứ ở kiếp trước, hoàn toàn buông bỏ. Kiếp trước chàng là kẻ không có trái tim thì kiếp này người không có trái tim lại là nàng. Người vô tâm lần này cũng là nàng? "Ta tự hỏi, chàng có bao giờ cảm thấy hối hận khi yêu một người vô tâm, giống như ta trước kia, ôm tâm trạng vọng tưởng để rồi đã mang một nỗi hận trường kỳ..."
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Đường Nhất Trương | Xuyên không | Hoàn thành
Nhâm Hoài Phong hắn không phải là người của thế giới này. Hắn là vì xuyên sách mà qua. Điều này, cứ ngỡ như chỉ là một giấc mộng, đâu ai ngờ lại chân chân thực thực hiện ra trước mắt như vậy. Hơn nữa, hắn lại chính là người trải qua cái dường như không tưởng đó! Nhưng số phận bi thảm vẫn là bi thảm, vì cớ gì hắn lại chỉ là một nhân vật qua đường trong cuộc đời của nam nữ chính? Không những vậy, lại còn đem lòng đi yêu một tên nam phụ! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kì thực cái tên nam phụ này cũng rất đẹp trai! Nhâm Hoài Phong hắn thích!
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
songschallenge | Ngôn tình | Hoàn thành
Song Ngư đã từng có một tuổi thơ rất hạnh phúc, gia đình của vô luôn luôn vui vẻ, cô có mẹ, có ba, được hai người yêu thương hết mực. Nhưng những tháng năm yên bình đó không kéo dài, một vụ tai nạn đã cướp đi người mẹ mà cô vô cùng yêu quý, ba cô sau cái chết của vợ rồi cũng đi tìm tình yêu mới, ông cưới về một người đàn bà khác, mang theo cả đứa con riêng của bà ta về ngôi nhà đã từng in lên tiếng nói, tiếng cười của cả ba người bọn họ. Thực ra cô cũng không hẳn là phản đối việc làm của ông, chỉ là tại sao không phải là người khác mà lại là người đàn bà đó, tình cảm giữa hai cha con cô dần dần bị rạn nứt cũng là bởi hai mẹ con bà ta châm ngòi, đỉnh điểm của mọi thứ chính là khi ba cô vì họ mà lần đầu tiên đánh cô. Đó cũng là lí do vì sao cô bỏ nhà ra đi, tự mình trưởng thành lên ở bên ngoài. Với tài năng của mình, Song Ngư xây dựng nên một tổ chức được các bang phái kính nể, cũng là chủ một tập đoàn kinh doanh cực lớn, vì nghi ngờ cái chết của mẹ mà cô cho người điều tra thật kỹ lưỡng, lúc này mới phát hiện ra mọi chuyện thực không đơn giản, mưu nằm trong mưu, kế nằm trong kế, nguy hiểm rình rập khắp nơi nơi. Cũng may bên cạnh cô còn có những người bạn, và cả một chàng trai thương yêu cô hết lòng. Cuộc đời này cô nợ họ rất nhiều, nợ nó tình cảm, nợ họ sự sẻ chia, nợ họ sự quan tâm hết mực ngỡ như đã đánh mất lại có thể lấy về.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Phiền Lạc | Xuyên không | Hoàn thành
Thanh Ti, người như tên gọi, xinh đẹp động lòng người lại có một cái nét gì đấy rất thanh nhã, trong trẻo tựa như loài u lan sống trong rừng sâu thăm thẳm. Ông trời đối xử với cậu cũng quá tệ bạc, trong một đêm tất cả mất hết đều không còn lại thứ gì, cha mẹ không, tài sản không, để đến mức độ Thanh Ti bị người ta đen bán vào lầu xanh trở thành tiểu quan bị người ta xem thường. Trận hỏa hoạn cướp đi của cậu mọi thứ ấy, còn khiến cho cậu mãi mãi cũng không thể nói nên lời, đứa trẻ cứ như vậy lặng yên tiến vào kiếp phù du. Yêu một người, rồi lại hận một người. Yêu là vì người ta tốt với mình một chút, sủng ái mình một chút, sau đó liền đem hết lòng hết dạ ra để khiến người ta vui vẻ, nguyện dùng cả đời này phục vụ bên gối hắn, tránh cho hắn những ngày quạnh hưu. Hận là vì người kia đã từng nói lời ngon tiếng ngọt, đã từng cho cậu nếm trải được hạnh phúc của việc được chở che, ấy thế mà chính hắn lại là kẻ dồn cậu đến đường cùng. Hắn khi đó rõ ràng có thể giết cậu, có thể kêu người rút xương lọc da cậu, ấy vậy mà lại chọn cách làm cho Thanh Hi nhục nhã, chỉ là hắn tính nhầm rồi, cậu một bước lại một bước, cơ thể ngã vào trong khoảng không, trước lúc đó còn nở một nụ cười sáng lạn coi như lời tạm biệt cuối cùng, tạm biệt để được giải thoát khỏi những khổ đau khó người chịu thấu này. Cũng chính khi ấy vô tình Thanh Hi rơi vào khoảng không gian hỗn độn, được đưa đến một thế giới khác, gặp gỡ những con người khác. Lần này liệu cậu có dám trao đi sự tin tưởng cùng tình yêu thương của mình lần nữa, để đổi lại một tấm chân tình.
9.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Giang Hồ Bất Kiến | Xuyên không | Hoàn thành
Liêu Thần hắn được mọi người biết đến như một kẻ thắng nhân sinh, ai ai cũng hướng đến hắn bằng đôi mắt ai mộ và sùng bái, người ta nhìn thấy đó là sự cố gắng của hắn, người ta nhìn thấy là tài hoa của hắn, người ta nhìn thấy là cái vẻ bên ngoài hào nhoáng đẹp đẽ bao bọc quanh hắn. 15 tuổi, hắn nghỉ học để bắt đầu làm việc trong công ty của dòng họ, 17 tuổi hắn bị người người thân thích của mình xóa tên và tống cổ ra khỏi nhà, nguyên nhân duy nhất đó là hắn come out.Hắn chính là đi lên từ hai bàn tay trắng, không có vốn liếng, không có quan hệ, vậy mà lại lập nên được công ti Liêu thị vang danh toàn quốc, 27 tuổi, hắn có thể ngẩng cao đầu mà nhìn lại quá khứ của mình, chỉ là trong lòng hắn chưa từng thực sự thấy vui. Chẳng hiểu sao, sống trong sự sung túc và đủ đầy, hắn vẫn không tài nào tìm thấy được hạnh phúc, tình cảm gia đình đối với hắn chỉ là phù du, có cũng được, không có cũng chẳng sao, cái hắn muốn là một ai có thể trao cho hắn hơi ấm, hắn thèm cảm giác gần gũi, thèm cảm giác an yên, thèm cái mà rất nhiều người bình thường đều có ấy, chỉ là mãi hắn vẫn chưa thấy được. Tình cờ làm sao, trong một phút giây lơ đãng, Liêu Thần liền đồng ý thiết lập khế ước với một âm thanh kì lạ, được kinh qua rất nhiều thế giới, dần dần, hắn bỗng thấy trái tim mình hình như đang rung động, rung động bởi một cái tên, một dáng hình.
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Khang Thành | Ngôn tình | Hoàn thành
Thanh xuân vườn trường có lẽ chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của mỗi người. Thời gian một khi đã trôi đi sẽ chẳng bao giờ có thể lấy lại được. Cho dù là luyến tiếc, vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn về quá khứ đã bị che phủ bởi một lớp bụi mờ năm ấy. Yêu, nếu như ta bỏ lỡ mất nhau thì sẽ hối hận cả đời. Vết thương ấy khắc sâu thật sâu vào trong trái tim, hủy hoại mọi ngóc ngách, mọi tế bào khiến vết thương sâu đến mức đau nhói.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Thập Cửu Dao | Ngược | Hoàn thành
Tình yêu cần phải có thử thách mới có thể bền vững và ngày càng trở nên tâm đầu ý hợp. Cuộc đời của ai cũng vậy, không phải triệt để hoàn hảo, cũng không ai có thể may mắn hoàn toàn. Nhưng cái gì cũng tồn tại hai mặt của nó. Mối tình ấy, tựa hồ giống như con dao hai lưỡi, vừa giết chết trái tim con người, vừa thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương trong lòng của con người. Công và thụ không cùng một thế giới. Nói cách khác, thụ là trúc yêu, còn công là truyền nhân của dòng dõi mà thụ bảo vệ. Đem lòng yêu công, thụ quyết định tu luyện để biến trở thành con người, ở cạnh công, cùng với công trải qua những tháng ngày êm đềm nơi trần thế. Thế nhưng, đời thật không như là mơ. Nếu như không có bất cứ hiểu lầm nào xảy ra, mọi việc đã khác, trái tim của cả công và thụ cũng sẽ không phải chịu đựng những tổn thương sâu sắc đến như thế. Công yêu thụ là tình cảm chân thành, thụ cũng đồng thời gửi gắm tấm chân tình nơi công. Thế nhưng, thử thách vẫn là thử thách, đâu ai biết trước được điều gì sẽ xảy đến? Đến được với nhau hay không, tất cả đều phải phụ thuộc vào sự nỗ lực, cố gắng không ngừng của cả hai, vươn tới nơi chân trời của hạnh phúc.
17.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
thuytinh103 | Ngôn tình | Hoàn thành
Hỏi thế gian tình là gì? Nếu như không yêu sẽ chẳng phải khổ sở như thế, phải trải qua muôn vàn cảm cúc trong tình yêu. Vốn dĩ cuộc đời rất đơn giản, nhưng tại sao lại chính chúng ta biến nó trở nên phức tạp? Hắn chính là một hoa hoa công tử điển hình. Hắn một đêm không có phụ nữ làm ấm giường thì sẽ không tài nào chịu nổi. Một kẻ như hắn, lẽ ra phải trở thành kẻ mà tất cả mọi người đều cảm thấy chán ghét. Nhưng không, hắn vừa giàu có lại đẹp trai, bao nhiêu người cho dù trở thành tình một đêm của hắn cũng sẽ cảm thấy an phận mà thỏa mãn. Đối với hắn, những người phụ nữ nào cũng chỉ đều như nhau mà thôi, chỉ giống như một món đồ chơi không hơn không kém. Nhưng từ khi gặp cô, một cô gái còn chưa đến tuổi trưởng thành, hắn đã hiểu được cảm giác như thế nào là rung động. Cho dù cô còn chưa đủ tuổi, nhưng hắn vẫn muốn cùng cô triền miên ân ái. Nhưng hắn đã làm gì? Tại sao hắn lại khiến cô tổn thương đến rơi lệ như vậy? Hắn thật xấu xa! Cô không thích kẻ xấu xa! Có lẽ, hắn không hề yêu cô như cô đã tưởng. Cũng đúng, vịt làm sao có thể hóa trở thành thiên nga? Cô không phải là thiên nga...
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15
Liễu Thân Bích | Ngược | Hoàn thành
Truyện Cho Anh Được Yêu Em là tựa truyện hay, thú vị và đặc sắc thuộc thể loại sắc, đam mỹ. Từ cuối năm Trung học cơ sở, Thân Bích đã chú ý đến Trúc Đình, bởi hắn có một gương mặt khá điển trai, ngoại hình bắt mắt. Dù đã là bạn bè từ những năm đầu Trung học nhưng lúc đó cậu chỉ giới hạn bản thân ở mức bạn bè, nên không chú ý nhiều đến hắn. Thân Bích cuồng si tên đó, si mê tên đó, lúc nào cũng nghĩ tới Trúc Đình. Ăn cũng Trúc Đình, ngủ cũng Trúc Đình, đến cả đi WC cũng Trúc Đình. Hắn mà có ở đó, biết cậu tương tư hắn trong "nơi giải quyết" chắc sẽ ném cậu vào bồn cầu mà dội trôi đi.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15