Lãnh Vương Sủng Tặc Phi

Tô Tiểu Đan | Ngôn tình | Hoàn thành

Hắn là vị vương gia lập bao nhiêu chiến công hiển hách, quyền khuynh triều dã, là vị vương gia chiến thần lạnh lùng, một trong tứ đại công tử đứng đầu chính là Lãnh công tử. Có đánh chết hết thì hắn cũng không thể tưởng tượng ra được, cô gái trước mắt hắn không ai xa lạ mà đó chính là số tiền thưởng khổng lồ mà hắn đang mỏi mắt chờ để được nhận tận tay, Mạch Trục Vân.Trên giang hồ, ai ai không biết, thần trộm Mạch Trục Vân là nam, là đàn ông, nhưng lại có thể miễn cưỡng bất đắc dĩ đứng ngang hàng cùng với tam đại công tử nổi danh “Tà công tử”! Thật to gan,không những dám dùng thân phận nữ nhân để lừa gạt hắn mà còn có ý định trộm thuốc giải cùng với ngọc bội của hắn? Mắt thấy được ý đồ của Mạch Trục Vân, hắn thản nhiên dùng nội lực tụ khí, một luồng tà khí mạnh mẽ bức bách tản ra từ người hắn. Hắn ở trong quân đội nhiều năm, không hề gần nữ nhân, chưa bao giờ để bất kỳ ai động chạm qua mình hay đứng quá gần mình cả.Nhưng cái da xem như cũng bóng loáng, tinh tế, vóc dáng kiều diễm cùng ánh mắt lúng liếng kia, lại khiến hắn có phản ứng! Giây phút nàng ôm hắn, thì hắn đã biết rằng thân thể nam nhân cứng rắn mà hắn giữ gìn trong hơn hai mươi năm qua sắp bị thất thủ rồi.

15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch | Ngôn tình | Hoàn thành

Hòa Sinh chưa từng nghĩ tới sẽ gả vào nhà cao cửa rộng, Diêu gia mặc dù không phải nhà đại phú, nhưng tốt xấu ăn mặc không lo, đời này tìm người thành thật cùng nhau vượt qua cả đời cũng đủ rồi. Vệ Nhị gia nàng có nghe người ta nói đến, quân tử tuấn tú lịch sự nhẹ nhàng, gia thế tốt dung mạo tốt, có thể văn có thể võ, có thể nói là con rể tốt. Người như vậy, đủ để tìm thiên kim nhà hầu môn thế gia làm chính thê, nhưng mà làm gì hết lần này tới lần khác lại muốn lấy nàng? Sao lại có người kì lạ đến vậy cơ chứ?

20.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Kiều Sủng - Khai Hoa Bất Kết Quả

Khai Hoa Bất Kết Quả | Ngôn tình | Hoàn thành

Trong Đại Diễn triều có một bông hoa đẹp nhất chính là Xương Hoa công chúa, nàng là người đẹp mềm mại như cánh hoa, xuất chúng, tính tình hiền lành, tốt bụng, không phân biệt kẻ hầu người hạ hay quan nhân phú quý, ai ai cũng yêu mến nàng, chỉ nhìn nàng ngay từ đầu là đã muốn thân. Hắn là đại tướng quân có tướng mạo vô cùng khôi ngô tuấn tú, tính thật thà mà lỗ mãng, không coi ai ra gì, lòng nham hiểm độc, gương mặt lạnh lùng khiến trẻ con nhìn cái biểu hiện mặt không cười không khóc của hắn thôi cũng phải hoảng sợ mà khóc toáng lên. Bất ngờ hơn nữa, Hoàng đế bắt nàng gả cho hắn, khiến ai ai cũng luyến tiếc, thật đúng là giao hoa đẹp cho nhầm tay người xấu mà. Người người truyền miệng nhau hắn không xứng với nàng, thương hoa tiếc ngọc lắm. Nhưng đâu ai ngờ được, lấy nàng về rồi hắn tu dưỡng đạo đức, trở thành con người kiệt xuất, chièu chuộng nàng hơn cả chiều bản thân, sủng nàng lên tận trời khiến ai cũng phải ghen tỵ. Họ lại nói, giờ mới biết gả cho hắn nàng đúng là có số hưởng.

16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Thiên Chấp Chuyên Sủng

Phù Dao | Ngược | Hoàn thành

Truyện Thiên Chấp Chuyên Sủng là tựa truyện hay, thú vị và độc đáo thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh cuộc đời và chuyện tình của hai nhân vật đồng tính. Kỳ Phong lần đầu tiên gặp Kỷ Vân Phàm thì liền mê đắm vì khí chất và năng lực nổi bật của cậu. Chính vì vậy, Kỷ Vân Phàm không thể hiểu được vì sao Kỷ Phong lại phải giấu diếm bản thân là sinh viên mà làm tiếp viên nam trong câu lạc bộ, tiếp rượu nói cười chỉ vì tiền. Cho đến khi hắn hiểu được Kỳ Phong làm vậy vì muốn thực hiện tâm nguyện cuối cùng của chị gái đang bị bệnh nặng, từ thâm tâm Kỷ Vân Phàm tràn đầy thương tiếc và đau lòng.

2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Sủng Vật Của Thiếu Gia Ác Ma

| Ngược | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Sủng Vật Của Thiếu Gia Ác Ma của tác giả Dê. " Khốn kiếp, cậu ngồi lên cho tôi!" "Hàn Thiên ...... Tôi.... Tôi... xin lỗi. Không phải..... Cố ý..." Hoa Vũ từ dưới nền nhà khó khăn chống tay ngồi dậy, liếm giọt máu rỉ ra trên môi, run rẩy nói, cái tát vừa rồi chỉ như lướt qua mà đã khiến cho cậu như chết đi sống lại. "Thiếu gia, xin ngài đừng nóng giận, Hoa Vũ nhỏ người bất cẩn, còn đang bị sốt, nên không cẩn thận đổ súp vô người thiếu gia, tôi...tôi sẽ lau cho ngài ngay..."Lão quản gia đứng một bên sớm đã lo lắng đến đổ mồ hôi, nhưng bản tính thiếu gia thế nào lão biết rõ, chỉ nói đỡ mấy lời cho hài tử kia mà lão dường như đã dùng hết can đảm cả đời mình. Cái mạng già này thật sự sống khó khăn! " Quản gia, muốn bảo vệ cho thứ này? Có phải ông thấy mình sống đủ lâu rồi không??" Hàn Thiên kéo chiếc ghế lại trước mặt Hoa Vũ, ung dung ngồi xuống, ánh mắt sắc bén quét qua người lão quản gia khiến lão rét run, tự biết mình đã quá phận, cúi đầu không dám nhìn thiếu gia lâu thêm chút nữa. Lão còn quý cái mạng lắm.Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa? và Thiên Đường Quá Xa, Nhân Gian Thì Gần.

10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Hậu Cung Của Đại Thúc Công

Ám Hắc Tiểu Nhật Ký | Sắc | Hoàn thành

Đọc truyện Hậu Cung Của Đại Thúc Công của tác giả Ám Hắc Tiểu Nhật Ký. Lý Dật là dạng người rất phổ thông, ở một khu nhà bình thường trong thành phố, làm giảng viên tại một đại học bình thường. Nhìn chung thì những giảng viên trẻ tuổi lần đầu được thăng chức đều là phó giáo sư, nhưng mà Lý Dật hiện tại cũng đã 45 tuổi rồi, lại còn giống những giảng viên ba mươi mấy tuổi, chỉ là một phó giáo sư nhỏ nhoi.Sự bình thường của Lý Dật còn thể hiện ở bộ dạng của anh, dáng vẻ vô cùng bình phàm không đến mức xấu, nhưng cũng không khiến người khác ấn tượng sâu sắc. Tính tình lại không sắc bén, vẻ mặt ôn hòa, rất ra dáng một người đàn ông hiền lành, nói năng hay làm việc đều hòa nhã vâng dạ. Điểm mạnh của anh chính là chiều cao 1 mét 8 cùng với khung xương lớn, khi mặc âu phục vào thì trông có vẻ cao ráo, rắn rỏi. Nhưng sau khi cởi đồ thì cũng không có nhiều cơ bắp, ngược lại bởi vì tuổi tác mà cơ thể có dấu hiệu lão hóa. Hiện tại tóc mai hai bên thái dương đã chỗ đen chỗ trắng, tin rằng không được mười năm thì toàn bộ đầu tóc đều là hoa râm.Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Tính Sư hay Thử Ghẹo Lần Nữa Xem.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Nam Lân Cẩm Lý

Hạ Tiểu Chính | Sắc | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Nam Lân Cẩm Lý của tác giả Hạ Tiểu Chính. " Cái gì? Cậu có gan nói lại lần nữa?" Phương Yểu An không biết nên khóc hay cười mà cao giọng hỏi ngược lại, khuôn mặt cũng nhăn thành một đoạn. Bởi vì có nguyên nhân khó có thể mở miệng, nằm ở nhà ba ngày, thật vất vả mới xuống được giường, thực sự không muốn nằm lỳ trên giường mốc meo, chạy đến siêu thị mua một túi lớn đồ ăn vặt, ai ngờ vừa mới bước ra khỏi siêu thi đã gặp phải trời mưa. Cậu muốn về nhà, nhưng mưa ngày càng lớn, áo tay ngắn cũng bị thấm ướt, không thể làm gì khác hơn là đi được nửa đường thì đành tránh mưa, kết quả là gặp tên trời đánh Quý Chính Tác này. "Anh không nói sai nha, rõ ràng em còn theo anh lên giường rồi, sao lại còn kết giao với bạn gái được nữa? Em đây muốn chân đứng hai thuyền đúng không?" hắn còn hùng hồn chả sợ ai. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Kháng Thể Mất Hiệu Lực hay Tính Sư.

12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Người Cũ Em Còn Yêu

Song Tử (Nguyễn Thị Vân Anh) | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Người Cũ Em Còn Yêu của tác giả Song Tử (Nguyễn Thị Vân Anh). Họ đuổi hai mẹ con cô đi, vì thế mẹ đành đem cô về ở nhà ngoại.Không yên ổn được bao lâu, ông bà cô cũng mất...Thế là hai mẹ con nương tựa lẫn nhau mà sống.Năm ấy cô mười tám, thiếu nữ thanh xuân phơi phới, tình cảm trao cho một người, ba năm sau, hạnh phúc gả cho anh ấy.Nhưng không thể ngờ, ngay hôm cô và anh chụp ảnh cưới, anh lại bận nhiệm vụ, rồi sau đó không bao giờ trở về nữa...Cô đã từng nghĩ, hóa ra mình là khắc tinh thật sao??? Chính vì cô làm hại anh, khiến anh chết trẻ...Cô đau đớn vô cùng, cũng lo sợ được mất, mãi đến năm 23 tuổi, lại thử đón nhận tình cảm của một người thì người ấy cũng vì cô mà bị thương đến suýt mất mạng.Cô nghĩ rất nhiều về số phận của mình, nghĩ mình là khắc tinh nên mới làm nhiều người bị liên lụy đến vậy. Không muốn người đàn ông đó gặp thêm chuyện xui xẻo gì nữa, cô quyết định rời xa anh.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chàng Rể Cực Phẩm hoặc Chiến Thần Ở Rể.Gần hai năm anh bên cạnh chăm sóc theo đuổi cô, cuối cùng nhận lại chỉ là sự vô tâm hờ hững lúc anh bị thương nặng như vậy. Anh đi nước ngoài, mang theo nỗi hận trong lòng và không muốn gặp lại cô.

11.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Honey! Cùng Nằm Mộng Nào

Giá Cá Lục Nguyệt Siêu Hiện Thực | Sắc | Hoàn thành

Lê Tu Triết đỡ tường lảo đảo đi mấy bước, chẳng biết có phải do uống nhiều rượu hay không mà đầu quay mòng mòng. Bước vào trong phòng, anh mệt mỏi giơ tay lên ấn ấn huyệt thái dương, anh bỗng thấy có gì đó kì kì, híp mắt nhìn tứ phía, chợt nhận ra cảnh trí xung quanh hoàn toàn xa lạ. Có vẻ là phòng của một khách sạn nào đó, ánh đèn mờ mờ, bên ngoài cửa sổ chỉ có một màu đen kịt chứng tỏ bây giờ đang là nửa đêm. Anh không có nhớ rõ mình đến chỗ này làm gì, hình như hôm nay có một buổi tiệc rượu, còn đứng ở quầy lễ tân cụng một ly nữa.

2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Cô Tinh Vọng Nguyệt

a D | Tiên hiệp | Hoàn thành

Vẫn luôn là như thế , lầm bầm làu bàu. Rối cục đến một ngày , mọi việc đều đổi thay , cuộc sống yên tĩnh này sắp bị quấy nhiễu. Đây chính là tử kiếp sao ? Hắn muốn mang nàng đi . Nhưng một kẻ là yêu , một người là thần , vốn dĩ trời nam đất bắc không chung lối. Lưu lại hàn đàm yên tĩnh này cũng có thể an tâm nghỉ chân . Hắn không thể mang nàng đi , nên chỉ đành cùng ở lạiNội đan ? Nữ nhân này điên rồi sao ? Sao lại có thể đem nội đan chí quý của thần tiên mà tặng cho loài yêu ma như hắn. Phong vân nháy mắt biến mất. Ngàn năm chớp mắt đã trôi qua. Một ngàn năm kế tiếp , tình duyên bắt đầu …

12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Đầu Anh Lại Xanh Rồi

Ma An | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Đầu Anh Lại Xanh Rồi của tác giả Ma An. “Ngươi bất quá chỉ là vật do Hoàng đế ca ca nhất thời mới mẻ nhặt về, thứ con hoang ngay cả phụ mẫu là ai cũng không biết, thân phận thấp hèn như vậy, còn dám tranh sủng với ta. Bây giờ ta giết ngươi chẳng khác gì bóp chết một con kiến. Nhưng mà ngươi nói thử xem, nếu hiện giờ ta giết ngươi, Hoàng đế ca ca có biết không?”Xung quanh yên lặng đến mức không nghe được tiếng hít thở, chỉ có giọng nữ âm u lạnh lùng lan vào trong không khí. Giọng nói tàn nhẫn như là một lưỡi dao nhỏ sắc lạnh cắt qua lỗ tai người nghe, khiến người ta không khỏi rùng mình, họ vuốt vuốt cánh tay, phát hiện không biết đã nổi lên một tầng da gà từ bao giờ. Trong căn phòng tối ẩm ướt, một cô gái mặc chiếc váy hoa lệ đang ngồi xổm, dùng móng tay sơn màu đỏ thẫm khều khều chiếc cằm nhọn của cô gái áo trắng đang ngã ngồi dưới đất.“Hoàng đế ca ca biết cũng không sao, ngươi đã chết, chàng nhất định sẽ vui vẻ, như vậy chàng có thể quên hết những chuyện bên ngoài cung nhanh hơn một chút.” Diệp Tô phác họa lông mày thanh tú đang hơi nhướng lên của mình, cằm hơi nâng, khóe miệng nhếch lên tạo một nụ cười mê hoặc. Ánh mắt của cô hơi lay động, nhưng hàn ý vẫn sâu đến đáy mắt. Đối diện với ánh mắt này, cô gái áo trắng bỗng rùng mình. Bên cạnh đó, nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như 100 Ngày Hôn Nhân: Tổng Tài, Chúng ta Không Còn Quan Hệ và Mạt Thế Không Gian: Nam Thần Độc Sủng Vợ Tang Thi.

15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Tổng Tài Bá Đạo: Ép Phải Yêu

Tữ Vũ | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Bá Đạo: Ép Phải Yêu của tác giả Tữ Vũ. Toà nhà cổ kính vang lên những tiếng bước chân gấp gáp. Bạc Nhược vừa tăng tốc chạy vừa xoay người nhìn đám người đang đuổi theo mình ở phía sau, khoảng cách gần như gang tấc. Hô hấp của Bạc Nhược ngày một khó khăn, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Bạc Nhược vừa xoay người vừa chạy nên không để ý trước mặt đã xuất hiện một người đàn ông, gương mặt lạnh lẽo lãnh khốc. Rầm ! Cả người Bạc Nhược va vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông. Người kia thuận thế kéo cô vào lòng rồi đưa tay ra hiệu cho đám người phía sau dừng bước.“ Năm năm không gặp, thân thủ kém đi rất nhiều ”. Người kia khẽ cười, giọng nói bất giác trở nên ấm áp. Lời kia lọt vào tai, cơ thể Bạc Nhược cơ hồ vì lạnh mà run lên, lời nói rõ ràng là ấm áp. Cô không cần ngẩng đầu cũng biết, kẻ kia chính là Vô Kỵ, người đàn ông mà năm năm nay cô chạy trốn, mà cũng là người đàn ông cả đời này cô hận nhất. Thanh âm Bạc Nhược khẽ run, giọng nói yếu ớt cất lên. “ Anh rốt cuộc muốn gì ? ”. Toà nhà cổ kính này rất tối, ánh sáng từ bên ngoài chỉ đủ chiếu sáng một góc trên gương mặt của Vô Kỵ, thế nên Bạc Nhược nhìn không ra tâm tư của anh. “ Em ! ”.

15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Em Chạy Trốn Khỏi Anh Sao?

Dương Thanh Mai | Ngôn tình | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Em Chạy Trốn Khỏi Anh Sao? của tác giả Dương Thanh Mai. Cô khóc trong căn phòng nhỏ , tiếng khóc thổn thức đầy nỗi lòng của cô. Làm sao đây, phải làm sao để vượt qua được nỗi đau này. Hôm qua cô đi khám, bác sĩ nói cô đã mang thai nhưng cô nghĩ mình nên phá nó, bởi khi sinh ra cô không muốn đứa con mình không có ba.Thanh xuân của cô không còn tươi đẹp nữa. Con đường cô đi mù mịt , cô không thể ở cạnh người cô yêu, cô chỉ là vật để thoả mãn anh ta  mỗi khi anh ta có chuyện buồn. Anh ta hành hạ cô theo cách tàn bạo nhất, người cướp đi thanh xuân của cô là anh ta. Nhưng anh ta lạnh lùng ,mỗi lần làm xong anh ta đều bỏ đi như vậy, không nhìn cô lấy một lần.Nhưng cô vẫn phải mỉm cười, gạt đi giọt nước mắt vô dụng, mạnh mẽ đứng lên. Chuông điện kêu. " Alo"\- Giọng nói trong trẻo của chị Diệp Lạc. " Em làm gì vậy, hẹn đi mua sắm mà" Cô cười một cách hổ thẹn " Hôm nay em mệt..." Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Giang Nam Thiện Nương Tử và Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư.

8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Câu Chuyện Ở Núi Phụng Võ

Thành Trùng | Ngược | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Câu Chuyện Ở Núi Phụng Võ của tác giả Thành Trùng. Mã Võ được hàng xóm Quách Tiểu Lục gọi về, vừa vào cửa nhà đã thấy sinh lễ đầy sân.Cha Mã đứng bên trong, vừa thấy y, trên mặt hiện vẻ bất an, nhưng ngay sau đó ông cười nói, “Sao lại trở về giờ này?”Mã Võ không nói gì, y liếc nhìn ông rồi cúi đầu đi tới góc tây đặt đồ xuống.Nghe tiếng trong sân, một tiểu cô nương từ trong nhà chạy ra, cô nương này tướng mạo khá thanh tú, nhưng giờ đây trên gương mặt nhỏ nhắn toàn là nước mắt, “Ca…”“Đừng khóc, trời có sập xuống thì có ca đây.” Mã Võ thấp giọng nói, “Người đưa sính lễ tới đâu rồi?”“… Họ vừa đi.” Mã Phụng Nha khóc thút thít.Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm truyện Cửu Liên Hoàn của cùng tác giả.

11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Cửu Dĩ Hữu Tình

Y Đình Mạt Đồng | Ngược | Hoàn thành

Bạn đang đọc truyện Cửu Dĩ Hữu Tình của tác giả Y Đình Mạt Đồng. Trong phòng VIP của hội quán Tinh Quang, trên sân khấu pha lê hình bán nguyệt, một khuôn mặt non nớt khoác lên bộ y phục gợi cảm đang cất cao giọng hát, giọng hát không phải quá xuất sắc, thế nhưng ánh mắt nhìn xuống phía dưới lại vô cùng nóng bỏng.Trên một chiếc sô pha dài bên dưới, có thể cảm nhận được rõ ràng phân chia thành ba khu vực, trai xinh gái đẹp mới mười mấy tuổi dáng vẻ vẫn còn non trẻ đều vây quanh ba người đàn ông, rót rượu, đùa giỡn,… Tất cả đều cố gắng phô ra chính mình, muốn nhân cơ hội đêm nay được họ đưa đi cùng.Cố Ngạo ngồi ở chính giữa, nụ cười bên khóe miệng mang theo chút tà khí, một câu cũng không nói với cậu người mẫu vẫn đang ve vởn bên cạnh mình, chén rượu mang theo từ đầu cũng chưa từng động tới, trái lại đám người xung quanh đã uống không ít rồi.Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm các tác phẩm khác của cùng tác giả như: Sau Khi Hai Nam Thần Kết Hôn hay Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ.

13.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:14

Thập Thế Đợi Quân An

Thiên Lý Hành Ca | Khoa huyễn | Hoàn thành

Cho dù trái với đạo trời, cho dù người ngoài bàn tán, người ta muốn vẫn chính là ngươi.Những lời đó là trong một cuốn sách kể về câu chuyện tình yêu đẹp đẽ, xúc động lòng người, đau thương không ngớt, đến chết không đổi, khiến hậu thế vẫn còn bàn tán say sưa.Chạng vạng tối, thành Nam Tô của Lung Quốc dần dần chìm trong ánh chiều tà đỏ như trái trần bì, mờ ảo như một giấc mộng, màn đêm dần dần bao phủ khắp nơi, tiểu thành với hàng vạn gia định cùng các bờ ruộng ngang dọc dần dần lên đèn, ánh sáng từ ngọn đèn từng cái từng cái thắp lên lập lòe tạo thành các đường quanh co uốn lượn. Trên đường người đi kẻ lại, tiếng rao bán hàng rong hòa lẫn trong bóng đêm, chiếc lồng bánh bao nhỏ tỏa khói trắng khiến khung cảnh xung quanh đó trở nên mờ mịt. "Nương, con muốn ăn bánh bao."Tiểu nữ hài một thân tiểu sam màu vàng, búi tóc có cái bông hoa nhỏ màu đỏ tươi, kéo tay mẫu thân đứng bất động trước sạp hoành thánh. "Ngọc nhi đừng nháo, đào kép kia sắp biểu diễn rồi, chậm trễ sẽ không tìm được vị trí tốt," mẫu thân thở dài kéo tay nàng đi, ngẩng đầu nhìn kịch viện cách đó không xa, nhìn thấy nam nhân đang khoác áo dài, phụ nhân trang điểm lộng lẫy, từng người từng người đi vào trong viện, trên mái hiên cửa viện có treo dải lụa màu đầy màu sắc trong bóng đêm trở nên thật mơ hồ, "Ngọc nhi bữa tối con đã ăn rồi mà, có muốn đi xem hồ ly tinh kia nữa không? Nghe nói diễn rất hay."

16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15

Thật Ra Thì Em Không Dễ Thương

Tử Tiêu | Ngôn tình | Hoàn thành

Mùa hè năm ấy, Mạch Manh Manh hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học, vừa vặn biết mình trúng tuyển vào đại học J tốt nhất ở thành phố J. Sau khi biết mình đã trúng tuyển, liền đi xem thử nơi mình sẽ sống trong bốn năm tiếp theo. Gần nhà cô không có xe buýt đi thẳng đến thành phố J, phải chuyển xe. Ở trạm xe có rất nhiều người đứng chờ, nhiều đến mức khiến Mạch Manh Manh gần như cảm thấy mình sẽ bị ép chết, bỏ mạng lại nơi này.Khi xe buýt chở đầy người chậm rãi chạy tới thì Manh Manh vô cùng khiếp sợ. Quá nhiều người rồi, hoàn toàn không có chỗ để chen lên, muốn cũng không có. Bên cạnh có người kêu la "Chuyến tiếp theo cũng nhiều người như vậy" "Chen chết rồi." "Nhường một chút". Nóng. Người ở phía sau không ngừng chen lên trước, Mạch Manh Manh rơi vào cảnh tiến lùi đều khó. Thật vất vả mượn sức của những người xung quanh chen lên xe buýt, chen lấn đi về phía cuối xe, liền nghe thấy tài xế nói "Không thể lên tiếp nữa.". Còn chưa kịp đứng vững, xe buýt liền khởi động. Dưới ảnh hưởng của quán tính, Mạch Manh Manh ngã về phía trước, vươn tay nắm lấy vạt áo người khác theo bản năng, cánh tay được người khác đỡ một chút sau đó liền buông ra.

4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15

Người Tôi Theo Đuổi Bảy Năm Đã Yêu Người Khác Rồi

Nhan Song Tư | Ngược | Hoàn thành

Kể từ khi Trương Phong Hòa vừa ý Phùng Dã, đã lâu cậu không đi quán bar chơi. Chị em tốt Triệu Lệ nhìn cái người đã lôi kéo chính mình ra đây mua say, không nhịn được nhổ nước bọt nói: "Anh nói này Trương Phong Hòa, nhìn cậu bây giờ như vậy, thật nên gọi Phùng Dã đến nhìn cho rõ ràng bộ mặt thật của cậu." "Lệ Lệ, đừng chọc em, tâm trạng em thật sự không tốt." Trương Phong Hòa vừa nói vừa mạnh mẽ uống một hớp."Sao vậy? Phùng Dã lại chọc cậu tức giận?" Triệu Lệ thấy cậu tinh thần sa sút, cũng có chút không đành lòng. "Đã sớm nói với cậu, đừng quá mức chấp nhất với Phùng Dã. Người ta là ai? Đẹp trai gia thế tốt, loại đàn ông nào chưa gặp qua, hắn có thể để ý cậu sao? Chỉ có cậu liều lĩnh u mê, ngu ngốc mà đuổi theo hắn bảy năm..." "Bảy năm..." Trương Phong Hòa cay đắng cười, "Bảy năm, em cho rằng người có lạnh nhạt đến đâu, thời gian bảy năm cũng đủ rồi.""Vì vậy, trước đây anh khuyên cậu buông tay cũng không phải là hại cậu." Triệu Lệ thở dài.

9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15

Chơi Độc

Kim Bính | Ngôn tình | Hoàn thành

Trong gần mười chín năm cuộc đời của Tôn Hồi chỉ trải qua ba chuyện lớn: Chuyện thứ nhất là năm tám tuổi cô từ quê lên thành phố; chuyện thứ hai là năm cô mười bảy tuổi, chị gái Tôn Địch gả cho một anh nhà giàu đẹp trai; chuyện thứ ba là năm mười tám tuổi cô thi đỗ vào khoa Sinh, đại học Giang. Có điều cái này không phải là điểm quan trọng, mà quan trọng là anh rể nhà giàu đẹp trai của Tôn Hồi khen thưởng cô ba vạn, đây là khoản tiền 'kếch sù' đầu tiên cô có được trong đời.Giờ, cô sắp trải qua chuyện lớn thứ tư. Khi đó, Tôn Hồi mua bốn cây cần tây từ trong tay bác gái ở nhà ăn, cô ngồi trên ghế nhựa cắn 'rau ráu', nhai nhai được chục cái thì thật sự không thể nuốt nổi nữa, cô lại nhổ vào trong khay cơm. Tạ Kiều Kiều và Thái Nhân Duy ngẩn tò te. "Mùi vị thế nào?" Thái Nhân Duy tò mò. Tôn Hồi đáp với vẻ thâm thù đại hận: "Mày thử xem!", rồi đưa cọng cần tây qua cho cô bạn. Thái Nhân Duy vội vàng xua tay. Tôn Hồi 'phì phì' vài phát, nhổ bã cần tây ra và cầm canh lên uống một ngụm.Tạ Kiều Kiều ngưỡng mộ tinh thần thực nghiệm của Tôn Hồi, cô nàng lùa cả mấy miếng cơm còn lại vào trong, bàn tay rảnh rỗi giơ lên ngón cái. Tôn Hồi to gan lắm. Sau Tết âm lịch, cô tăng năm, sáu cân, trên mặt nhiều thêm một lớp thịt nõn nà. Không biết nghe được từ đâu là ăn cần tây thì mặt có thể gầy đi, vừa tan học cô liền chạy ngay đến nhà ăn tìm kiếm, cũng chẳng sợ còn dính thuốc trừ sâu.

19.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15

Thời Gian Lạnh Lẽo

Tiêu An Tô | Ngôn tình | Hoàn thành

Bên trong phòng thay quần áo nhỏ hẹp, Cố Vãn hạ thấp giọng quát lớn, cô giùng giằng muốn tránh khỏi sự đụng chạm của người sau lưng, nhưng lại cảm nhận được bàn tay to lớn của người nọ đã kéo khóa kéo bên trên áo cưới mình ra, dò xét vào, sờ thân thể của mình như ngựa quen đường cũ. Giống như ngày ngày đêm đêm ba năm qua. Cho tới bây giờ Cố Vãn cũng không nghĩ tới, lúc chính mình sắp bước lên thảm đỏ, kết hôn, người này sẽ đến!Thân thể mềm mại không kìm được run lên, thân thể từng bị dạy dỗ vô số lần đã nhạy cảm cực hạn, hoàn toàn không tiếp nhận nổi sự đụng chạm như vậy. Vừa là tình dục, cũng vừa là khuất nhục! "Bạc Lương, buông tôi ra! Hôm nay là hôn lễ của tôi, anh đừng quá làm bậy!" Cắn răng để cho lý trí của mình trở lại, lạnh lùng quát. Nghe được hai chữ "hôn lễ", đôi mắt thâm thúy của người đàn ông phía sau co rút nhanh, cười lạnh, gia tăng lực tay, nhấc váy cưới của cô lên, động thân tiến vào."A ~ " Cố Vãn đau đến kêu lên. "Vãn Vãn, sao rồi? Có phải áo cưới không dễ mặc không, có muốn anh vào giúp em không?" Ngoài cửa, Trình Phi đang chuẩn bị đi vào xem cô lại nghe thấy tiếng la, quan tâm hỏi. Hốc mắt Cố Vãn đỏ bừng, nhuộm nước mắt.Người chồng mà cô sắp đi lên thảm đỏ đang ở bên ngoài, mình lại bị người đối đãi thô bạo như thế này ở bên trong! Cố Vãn muốn kêu lên, nhưng chợt người đàn ông phía sau cúi đầu, đè cô lên tường, hung hăng làm nhục cô từ phía sau.

10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:15