Nhất Bôi Nhị Oa Đầu | Kiếm hiệp | Hoàn thành
Bao đại hiệp và Đông Phương giáo chủ lần đầu tiên gặp mặt là trong đại hội tuyển chọn võ lâm minh chủ mỗi năm một lần, Đông Phương giáo chủ một thân hắc y đứng lặng trong đám người, nhưng không cách nào đưa khí chất đạm mạc của y giấu đi, khuôn mặt trơn nhẵn trắng nõn, lộ ra góc cạnh lãnh tuấn rõ ràng, đôi mắt thâm thúy khẽ nheo lại, tựa hồ đang quan sát chúng sinh, hàng mi dày rậm, chiếc mũi cao thẳng, còn có thân hình duyên dáng, không chút nào che giấu được thân phận cao quý của y, góc cạnh khuôn mặt kia tựa như tiên tử thoát ly thế tục.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Emilio | Xuyên không | Hoàn thành
"Ôi Merlin trên cao, nhìn các vật phẩm này xem!" Alex không kiềm chế được sự xúc động của mình. "Đừng quên mục đích của chúng ta!", Lily cẩn thận nhắc nhở, "Chúng ta cần phải nhanh tìm được chiếc đồng hồ dịch chuyển thời gian.". "Thấy rồi, tầng thứ năm, kệ thứ ba bên phải, từ bên trái đếm qua!", Lily hét lên đầy ngạc nhiên."Là nó! Accio! "
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Vấn Mạc Văn | Xuyên không | Hoàn thành
Harry trong trận đấu Quidditch vừa rồi, ý thức vẫn bồi hồi trong sợ hãi, tới nay vẫn còn chưa tỉnh lại; như đang trong giấc mộng, Harry vẫn nhớ rõ cảm giác giá lạnh cùng tuyệt vọng khi giám ngục Azkaban vây quanh. Gương mặt thanh tú sau khi được tháo mắt kính xuống, không còn chút huyết sắc, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi tinh mịn, ngủ cũng không an ổn.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Tịch Tĩnh Thanh Hòa | Ngược | Hoàn thành
Truyện Nắng Ban Mai (Thần Chi Quang) là tựa truyện thú vị, đặc sắc thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh chuyện tình lãng mạn, nhẹ nhàng và sâu lắng của hai nhân vật đồng tính. Khương Thần là một bác sĩ trẻ mang trong người nỗi niềm khát khao tình yêu, mong muốn có được tình thân, khát khao một cuộc sống bình thường. Tất nhiên là cuộc sống mỗi người trải qua đều sẽ luôn gặp những khó khăn trắc trở. Thế nhưng có lẽ vì đền bù cho những bất hạnh của anh, thượng đế đã ban Trịnh Vĩ xuống. Trịnh Vĩ là một người ôn nhu, dịu dàng và đảm đang. Chính vì thế mà anh lại có tình cảm rất đậm sâu với Trịnh Vĩ.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Hoang Xuyên Đại | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tạ Miên đứng ở cửa sân vận động trống trải, sửng sốt đúng năm phút mới kéo tay một cô gái: Chào bạn, xin hỏi…Cô gái tháo tai nghe nhìn nam sinh trước mắt, lông mi thanh mảnh vừa đen vừa dài, gương mặt trắng nõn vì ánh mặt trời gay gắt chiếu lên mà hơi đỏ, trên chóp mũi phủ một lớp mồ hôi mỏng, đôi môi hơi hé ra thở dốc làm người hận không thể cắn một cái. Cô gái hơi đỏ mặt: Chào anh, có chuyện gì vậy? Tạ Miên chỉ sân vận động, hỏi: Cho tôi hỏi tiểu khu trước kia đã dời đi đâu vậy? Thiên Thịnh Hoa Viên ấy.Cô gái nhìn cậu đầy kỳ quái, cảnh giác lui về sau mấy bước: Anh tìm Thiên Thịnh Hoa Viên làm gì? Tạ Miên ậm ừ, ngay cả bản thân cậu cũng không chắc lắm: …Tôi từng ở đó. Cô gái sợ đến trắng cả mặt, giống như gặp quỷ mà run lên: Ở đây làm gì có tiểu khu nào, trước kia là một bãi tha ma, mấy năm nay không ai khai phá mới xây thành sân vận động, anh… Có phải nhận nhầm chỗ không?Nhà của cậu sống mười chín năm, trong một đêm biến thành bãi tha ma, chơi nhau à! Tạ Miên cười miễn cưỡng: Cảm ơn, có lẽ là tôi nhầm. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời quen thuộc và sương mù dày đặc thành Nam, giơ tay vẫy một chiếc taxi, tài xế ló đầu ra nhìn cậu một cái rồi mở cốp xe. Tạ Miên cố gắng xách rương hành lý lên, đóng cốp xe rồi ngồi vào trong, hơi lạnh của điều hòa trong xe xua tan khô nóng bên ngoài, cũng làm đầu óc cậu tỉnh táo lại.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Công Tử Hoan Hỉ | Đô thị | Hoàn thành
Thành phố phương nam mùa đông nào cũng vừa ẩm vừa lạnh. Dù là buổi chiều nắng tràn khắp nơi, gió bắc ù ù thổi tới vẫn dễ dàng luồn qua cổ áo, cổ tay áo, thậm chí là vành tai, đưa khí lạnh thấu xương vào phía trong tầng tầng lớp lớp áo choàng áo khoác, cho đến khi làn da lạnh buốt vì bị kích thích mà liên tục sinh ra mấy lớp gai ốc chi chít.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Không Ngốc | Sắc | Hoàn thành
Bên vệ đường ngay cạnh cổng, chiếc xe hơi sáng loáng đắt tiền đã mở sẵn cửa. Tuấn Anh cúi gập, đợi cho hai người vừa ngồi vào sau ghế lái đã ổn định, bản thân mới đúng lễ nghĩa mà ngồi vào vô lăng. Chiếc xe chuyển động, mùi nước hoa nhàn nhạt mà thơm tới day dứt khiến cậu cũng phải lén hít một vài ngụm. Người đằng sau đó, một người phụ nữ với những nếp váy màu xanh da trời được may đo tỉ mỉ ôm lấy người, cùng với nét sáng trên đôi mắt kia, không ai có thể nghĩ rằng, bà đã trên 60 tuổi. Người đứng đầu gia tộc họ Phạm – bà Mỹ Kim. Bên cạnh là người quản gia trạc tuổi bà, ông Phó.Bác ruột của Tuấn Anh, ông Lý, tính tới cũng đã có gần 20 năm lái xe cho gia đình họ Phạm, hiện vừa vặn đã già nghỉ hưu, dốc sức nói với ông Phó tiến cử đứa cháu trai này vào làm. Nói, vì sao gọi là tiến cử. Nghe có vẻ không bình thường, chẳng qua chỉ là một chân lái xe, với giới siêu giàu có như nhà họ Phạm đây, tiện tay ra đường cũng nhặt được năm bảy người, thế nhưng nhà giàu có bí mật của nhà giàu, có mặt tốt cũng có mặt xấu. Mà xấu xa hay thối nát gì, cũng chỉ có những người gần gặn mới có thể nắm rõ được. Đại khái ra, thì phải có sự tin tưởng tuyệt đối.Tuấn Anh cậu cũng coi như có phúc phần mới được vào tới đây, lương cao, lại có khu nhà ở dành riêng cho người làm. Chỉ có điều cậu đã làm quá hai tháng, thế nhưng cũng là lần đầu tiên gặp được người đứng đầu của cả gia tộc thế này, không khỏi có chút run.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Sắp tới chính là kì thi đại học đang gần kề, mà Vân Lạc Kiều lại là một học sinh bình thường không giỏi giang, ngoan nhưng học dở. Vậy nên, cậu quyết định đi tìm Tô Chiêm, học sinh học giỏi nhất lớp đến hỏi bài. Và giáo viên sắp xếp luôn cho hai người ngồi cùng bàn với nhau, để tiện trao đổi học tập. Cậu thì chăm chỉ, nỗ lực học ngày học đêm, nhưng kết quả vẫn cứ chẳng khấm khá hơn được bao nhiêu. Còn Tô Chiêm anh, trên lớp chỉ có ngủ và chơi, chỉ có chơi và nói chuyện, ấy thế mà điểm số vẫn cứ là cao nhất lớp, à cao hẳn nhất trường. Đời quả là bất công, khi một người cố gắng từng ngày mà chẳng có thành quả gì, khi một người lại chơi suốt ngày không chịu nỗ lực mà cũng giành được thành công to lớn. Đời là bể khổ. Nhưng cậu không biết, rằng anh đang có một thứ tình cảm đặc biệt dành riêng cho mình, là tình cảm của nam đối với nữ. Nhưng cho đến khi ngày liên hoan cuối năm, cậu mới biết mình đã bị dụ dỗ. Ngày liên hoan ấy, cả lớp đều ăn mừng tụ tập, và cậu cũng hòa vào cuộc vui ấy mà uống đến say mèm, để anh là con sói, dẫn cậu về nhà của anh, cởi đồ của cậu ra và, chỉ vậy thôi, một đêm sau những ngày học hành vất vả là được như vậy đó.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Hồ Ái Trâm | Sủng | Hoàn thành
Tiết trời phương bắc thê lương, trên nhánh ngô đồng khô khốc rơi rụng tầng tầng lá vàng, tùng sinh trầm trầm tiếng gọi vang vọng căn viện cũ nát điêu tàn cùng khoảng sân rộng trải dài cỏ dại sang đông héo úa. Triệu Tử Đoạn hướng mắt trông ra hoàng hôn, bóng tối âm lãnh dần dần che kín thiên địa, y choàng sơ sài áo lông, với tay tự châm sáng dạ đăng trên đoạn hành lang trước viện, mặc kệ đông phong buốt giá quất ngang thân thể.Bản thân đã phải trải qua lạnh lẽo nơi Cấm Thành cô độc này bao nhiêu năm, y chẳng thể nào nhớ rõ. Ký ức mơ hồ duy nhất còn sót lại chính là Mạt Quốc đại bại, khiến Hoàng tử như y phải cúi đầu đến Đại Quốc trở thành nhân chí. Khi đó y vẫn là một tiểu hài tử, rất nhanh liền có thể thích nghi.Mười mấy năm giữa xa hoa cung đình nạm vàng dát ngọc, y vẫn cô độc và vô vị.Triệu Tử Đoạn vén tay áo để lộ làn da trong suốt tựa sứ mỏng phơn phớt gân xanh, y hơi mím đôi môi đỏ, cố gắng treo chiếc đèn lồng đang lay lắt, rất lâu sau mới chậm rãi ngồi xuống hành lang, hít thở sương khí rét mướt, tay ôm thất huyền cầm. Y chậm rãi tấu!Vụn tuyết lất phất rơi! Bên ngoài nguyệt môn, cách tầng tầng lớp lớp huyết mai thẫm đỏ tựa huyết tinh, Hoàn Nhan Viên Hạo bình đạm che ô giấy dầu đã ngả màu, lặng lẽ lắng nghe khúc cầm thấm đẫm u sầu. Hắn kiên nhẫn đứng nơi đó đã ba năm, dù rằng người bên trong không hề hay biết.
3.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Điềm Tạp Bố Lạp | Cung đấu | Hoàn thành
Trong trận bão lũ ngày ấy, Từ Ngạn bị rơi xuống nước ngoài ý muốn. Tử sĩ của ngoại bang nhìn thì như kéo hắn cùng rơi xuống vực sâu, thế nhưng trên thực tế lại cố tình đẩy hắn về hướng nước chảy. Trong lúc Từ Ngạn chìm nổi trong dòng nước, mất hết hy vọng, hắn thấy Bùi Trọng Thu không hề cố kị nhảy xuống! “Không biết bơi còn cậy mạnh.” Từ Ngạn nhỏ giọng lẩm bẩm “Có phải ngươi rất thích ta không…” “Ta thích ngươi.” Bùi Trọng Thu nhìn Từ Ngạn, kiên định lặp lại một lần nữa “Thật sự rất thích.”
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Đào Chi Yêu | Sủng | Hoàn thành
Có một hộ gia đình vừa mới chuyển đến trấn Thanh Hà, nghe nói là hai huynh đệ, một người tên là Thẩm Ngôn, người còn lại thì không rõ tục danh, chỉ biết gọi y là Lục gia. Lúc mới chuyển đến, hai người cũng không có bằng hữu thân thích, nhưng chỉ cần dựa vào mấy chữ trên tấm hoành treo trước cửa Thẩm phủ, đã hấp dẫn không biết bao nhiêu là thư sinh đến hỏi thăm xem tột cùng là do ai viết. Vì vậy cái người tên Thẩm Ngôn kia liền bị viện trưởng thư viện sáu lần đến nhà mời làm phu tử, hễ có thời gian rảnh là phải đến lớp dạy mấy đứa học trò. Ban đầu, mọi người chẳng qua là cảm thấy chữ của hắn đẹp, mãi đến sau kì thi xuân, thư viện có được một thám hoa, áo gấm về làng còn đặc biệt đến chỗ Thẩm Ngôn tạ ơn, mọi người mới biết được hắn học thức uyên bác, nhất là về lĩnh vực sách luận*.Mà người còn lại thì mở một hiệu dệt vải, vải thêu hai mặt là sản phẩm nổi danh nhất trấn Thanh Hà, qua tay y thì thanh danh ngày càng lan xa, có người ghen tị đến đỏ mắt, giựt dây mấy thẩm nương dệt vải đòi tăng tiền công, nhưng những thẩm nương này lại nói, Lục gia là người tốt, trả tiền công cao chưa nói, lại không bóc lột giờ công của các bà, trên dưới cả nhà cũng đều được sắp xếp thỏa đáng. Cứ thể mà trụ ở đó đã ba năm, mê hoặc biết bao nhiêu trái tim các thiếu nữ, nhưng đều là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
15.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Tần Viêm và Tạ Kì Cùng tuổi nhau, từ nhỏ đã sống trong cùng một tòa nhà. Nếu Tần Viêm là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiền lành, ở nhà được lòng ba mẹ, đến trường được lòng thầy cô. Thì ngược lại, Tạ Kì lại la một cậu chàng ngỗ nghịch, quậy phá, chuyện đi gây chuyện đánh nhau với trẻ con cùng tuổi, trong đó có Tần Viêm. Ngày đó, Tầm Viêm đối với Tạ Kì là tránh như tránh hủi, vì thường xuyên bị cậu ta đánh và bắt nạt.Suốt mấy năm tháng thiếu niên, Tần Viêm bị Tạ Kì chặn ở cầu thang hung hăng đánh. Rồi cũng dần trở nên thân thiết, nảy sinh tình cảm. Rồi một đêm, cậu đi theo hắn tới bờ sông cùng nhau nhảy xuống, trong một đêm lạnh lẽo cậu nói lời tổn thương hắn đến chết lặng. Cậu một mình ngồi ở rạp chiếu phim vùi đầu khóc. Cậu sau lưng tìm đủ mọi cách để biết tin tức của Tạ Kỳ, nhưng cậu chưa từng chủ động liên lạc với hắn.Cậu vì hắn mà chấp nhận rút lui, chấp nhận tàn nhẫn để hắn hết hy vọng, mặc dù có thể nhiều người sẽ nghĩ, như vậy là không dũng cảm với tình yêu, không dám đối mặt. Còn hắn, thời gian hắn một mình cố sức giãy dụa mối quan hệ này, thật vất vả, một sương tình nguyện rất vất vả.Cứ như thế, tác giả đã tạo nên 1 câu chuyện tình yêu chân thực, sống động và vô cùng cảm động, hướng đến bạn đọc một thông điệp, giữa tình yêu, đôi khi phải cần nhiều hơn sự hi sinh, chờ đợi, và chấp niệm mọi thứ để được ở bên nhau. Và giữ tình yêu, không chỉ có tình cảm cá nhân, mà còn có tình thân, gia đình và xã hội.
5.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Biên Tưởng | Ngược | Hoàn thành
Sinh ra mang trong mình một nửa dòng máu của bậc đế vương, số mệnh đã định sẵn rằng một ngày nào đó hắn phải bị mặt bùn nhơ nhớp ấy cuốn chặt lấy. Hắn cũng đã từng hi vọng, từng ảo tưởng rằng Đoạn Niết sẽ bảo vệ hắn, sẽ cho hắn một cuộc sống yên bình tránh xa những cuộc phân tranh đẫm máu chốn cung đình chỉ toàn những đau thương này. Thế nhưng mà hóa ra hắn cũng chỉ là một quân cờ ở trong tay người nọ, khi còn giá trị lợi dụng thì phải lợi dụng triệt để, khi đã mất đi giá trị vốn có thì liền bị đem ném đi, hoặc đơn giản hơn là đập vỡ để hắn mãi chẳng còn bao giờ có thể hiện diện nơi thế gian này.Nhớ những ngày hắn còn thơ bé, khi mà những tin đồn về xuất thân của hắn cứ thế tràn lan, dù rằng mọi người chỉ dám nghị luận hay bàn tán phía sau lưng hắn nhưng vậy thì sao, dù cố ý hay vô tình vẫn có phong thanh đến tai hắn, khiến cho hắn đau khổ và sợ hãi núp trong lòng người kia mong chờ sự chở che. Họ nói rằng hắn không phải là con của phụ hoàng mà là đứa trẻ của nhị hoàng tử năm xưa đã bỏ mạng, họ nói rằng khuôn mặt của hắn càng trưởng thành càng có nhiều nét giống nhị hoàng tử hơn, họ nói… hắn khi đó đã khóc, khóc rất nhiều rồi đem thắc mắc bấy lâu nay trong lòng nói cho Đoạn Niết, ấy thế mà người kia lại tức giận, nói rằng hắn chỉ cần ghi nhớ rằng hắn là Ngũ hoàng tử và là đệ đệ của Đoạn Niết, còn lại tất cả cứ việc quên hết đi. Rồi khi hắn trưởng thành, đôi mắt đã nhìn thấy nhiều, cũng hiểu được rất nhiều vậy nên mới cố gắng vùng vẫy để phản kháng lại dây trói vô hình của Đoạn Niết, rốt cuộc có thể hay không?
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Cẩm Dương Thiên | Đam mỹ | Hoàn thành
Tình yêu chính là như vậy. Một khi đã sa lầy thì vô phương cứu chữa, không có cách nào có thể buông bỏ được thứ tình cảm ấy. Tình yêu vốn dĩ chỉ đẹp khi hai người yêu nhau được ở bên cạnh nhau, còn không nó chỉ là một mối nguy hiểm khiến người ta tổn thương. Chúng ta đối với tình yêu tựa như một con thiêu thân không chút nghĩ ngợi mà lao đầu vào ngọn lửa ấy.
12.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Thảo Thảo | Xuyên không | Hoàn thành
Mạnh Thanh Ly rõ ràng là đang leo trên Chomolungma thì gặp phải tuyết lở. Vậy mà khi tỉnh dậy lại hóa thành một thiếu nữ, hiện đang ở quân doanh của Thiên triều làm quân kỹ. Cô gái ấy lại còn bị một tên đàn ông khốn kiếp cưỡng hiếp.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Dịch Nhân Bắc | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện [Nhân Tiểu Quỷ Đại Hệ Liệt] - Bộ 6 - Bất Yếu Quang Đăng (Đừng Tắt Đèn) là một tựa truyện hấp dẫn thuộc thể loại đam mỹ, hiện đại, nhân tiểu quỷ, niên hạ công, rùng rợn, HE. Truyện kể về một loạt sự kiện khủng bố cố sự. Nhân vật chính là một vị có thể nhìn thấy quỷ, tiểu thị dân, cùng hắn bị ép thu dưỡng chuyên môn vua hố nhi tử.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
| Đam mỹ | Hoàn thành
Ai nói nữ với nữ, nam với nam là không thể yêu nhau? Có thể! Chỉ cần kiên trì, loại bỏ mọi ánh nhìn, như vậy còn có thể có điều gì khiến cho ta sợ hãi? Anh yêu cậu, cho nên anh muốn từ bỏ mọi thứ để được ở cạnh cậu. Anh không sai. Theo đuổi tình yêu, chẳng có gì là sai. Cuộc sống của anh, từ khi có dấu chân của cậu cư ngụ đã trở nên khác trước vô cùng. Nó tươi đẹp hơn, rực rỡ sắc màu hơn. Và đặc biệt, nó khiến cho anh không còn muốn dứt ra nữa. Cậu rất đặc biệt. Sự ngây ngô của cậu có thể xóa tan đi mọi muộn phiền ở trong anh. Là cậu giúp cho anh hiểu, cuộc sống này không phải chỉ có duy nhất một màu. Là cậu khiến anh cảm thấy cuộc sống này trở nên đầy ý nghĩa.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Tình yêu thời niên thiếu liệu có thể tin tưởng được hay không? Có người nói có, có người nói không. Trong cuộc sống của mỗi người, bất kì ai cũng lưu giữ những kỉ niệm, những hình ảnh như thước phim quay chậm lại. Đối với họ, bất kì một khoảnh khắc nào đó cũng đủ để khiến họ nhớ mãi không quên.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Kinh Thành Nam Sủng | Đô thị | Hoàn thành
Công phúc hắc, thụ đáng yêu, tạo nên một đôi ăn ý tuyệt vời. Hà Sơ Lục không hiểu nổi, tại sao Đặng Thiệu lại cứ đuổi bắt mình như vậy? Rốt cuộc thì Hà Sơ Lục đã làm gì nên tội cơ chứ? Đáp án chính là: không cần tội trạng, nhưng vẫn cứ muốn bắt có được hay không?
10.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21
Tiêu Diêu Hầu | Ngược | Hoàn thành
Một lần vào Câu Lan nghỉ ngơi tình cờ thấy được cảnh hoạt sắc sinh hương của Cận Hải Đường với mấy người thanh niên, dục vọng giữa khố đã dựng thẳng lên chọc vào ván cửa phía trên vách ngăn, từ đó khiến Trần Tra mãi có ấn tượng với Cận Hải Đường. Vì vậy một lần tình cờ nhìn thấy Cận Hải Đường anh đã sai người điểm huyệt và vác cậu về nằm trên giường, không những thế còn tốt bụng cho Cận Hải Đường uống canh, tất nhiên đây không phải canh thường. Nhưng cậu lại ngây thơ tin vào lời khích bác của anh mà uống một ngụm, một lúc sau dục vọng tăng cao, Trần Tra nhân thế mà rất mãn nguyện. Đem sự kìm chế mà giải thoát ăn sạch Cận Hải Đường trong một đêm.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:21