Harley Trịnh | Xuyên không | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [Cổ Phong Tình] Minh Chủ Hắc Hóa Rồi của tác giả Harley Trịnh. Y cho rằng mình đã chết, không ngờ lại xuyên về cổ đại, trở thành hậu duệ của Sử gia, một gia tộc lớn, nhưng lại vì có quan hệ với ma đạo nên chịu hoạ diệt mônNgay tại thời khắc Sử Diệp bị người đè chết, minh chủ võ lâm đương thời Quan Đông Hàn, bất ngờ đột tử trùng sinh trở về thời điểm còn lưu lạc đầu đường xó chợ.Minh chủ thật oán hận, minh chủ thật đau lòng, hắn không ngờ rằng lời tiên đoán của lão thầy bói mù năm xưa lại ứng nghiêm. Rốt cục vận mệnh của hắn với cái người họ Sử này có can hệ gì với nhau? Tại sao lại hại hắn mất cả thê tử lẫn nhi tử? Phá vỡ mọi thành tựu hắn cực khổ gầy dựng? Minh chủ hắn không cam tâm.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ngày 32 hay Kẻ Địch Khó Thuần.
16.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:13
Bạn đang đọc truyện Tàn Dư Đời Người, Tro Tàn Đời Tôi của tác giả Hi Trừng. Tôi từng nghĩ về tương lai, về ngày mình sẽ yêu một ai đó,Lại không ngờ rằng, tình yêu là một điều đau thương đến vậy.Năm ấy, tôi thích bạn cùng phòng Sở Uy,cô ấy là mối tình đầu, cũng là bí mật không thể nói ra của tôi.Sở Uy từng nói: "Ký túc xá nhỏ thuộc về hai chúng ta, chính là nhà của chúng ta."Dù cô ấy không thật lòng, nhưng tôi vẫn dốc lòng tin tưởng.Sau đó trong một tai nạn xe, tôi gặp Hứa Nhân Ninh lạnh lùng,trở thành bảo mẫu cho cô con gái đáng yêu của chị ấy.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ lỡ Nằm Vùng Nơi Tim Em hay Là Antifan Của Chị Thì Đã Sao?
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:13
Lâm Trình Trình | Đam mỹ | Hoàn thành
Lần đầu tiên tôi gặp Alan là vào cuối tháng 11 năm 2017, năm ấy tôi 20 tuổi, học đại học năm 3 ở một thành phố vùng duyên hải Đông Bắc. Lúc mới gặp anh cả người tôi nhếch nhác chật vật. Khi đó tôi vừa ngồi 12 tiếng máy bay đến thành phố Hồ Chí Minh, áo sơ mi mặc trên người nhăn nhúm, sắc mặt cũng xấu đến dọa người. Alan đứng bên ngoài cổng quốc tế của sân bay Tân Sơn Nhất, trong tay cầm tấm bảng bìa cứng màu vàng, trên bảng viết mấy chữ Hán xiêu vẹo —— là tên và bính âm tiếng Trung của tôi.Tôi kéo hành lý đi tới trước mặt anh, dùng mu bàn tay phải lau mồ hôi trên trán, cố gắng che dấu vẻ mệt mỏi nặn ra một nụ cười với anh: “Chào anh, tôi là Thẩm Đông Dương. Rất xin lỗi vì giờ trông tôi thê thảm quá.”
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Hắc Khiết Minh | Khoa huyễn | Hoàn thành
Tương tư… Bầu trời xám ngắt. Cơn mưa phùn dày đặc rơi từng giọt tí tách xuống mặt đất. Cây cỏ trên gò đất phía bên trái sườn núi được tưới nước mưa trở nên xanh tốt mơn mởn. Nơi đây có đồng hoa cải dầu kéo dài, mênh mông bát ngát. Trong mưa gió lạnh lẽo, một bóng người con gái yếu ớt đi ra từ giữa đồng hoa, vẻ mặt nàng thất thần, ánh mắt trống rỗng. Mưa không ngừng rơi, ấy vậy mà nàng vẫn bước từng bước chậm rãi đi trong màn mưa.Tóc và y phục nàng ướt đẫm, nhưng nước mưa cũng không thể gột sạch vết máu loang lổ kinh hãi ở trên người. Tay phải nàng nắm chặt con dao găm – Là một con dao cổ được đúc từ đồng thau. Máu đỏ tươi từ trên vai thấm qua xương ngực và kéo dài xuống dưới cánh tay, theo ống tay áo của nàng chảy xuống chuôi dao, lướt qua phần chạm khắc trên chuôi, cuối cùng, từng giọt máu tí tách rơi từ mũi dao xuống.Nàng tiếp tục đi về một phương hướng duy nhất. Mưa phùn giăng mờ ảo, ở đồng hoa cải dầu nơi ngoại ô cách xa dấu chân người này chỉ có một mình nàng bước lẻ loi. Rốt cuộc còn phải lặp lại chuyện này bao nhiêu lần nữa? Còn bao nhiêu lần nữa lòng nàng mới không đau? Còn bao nhiêu lần nữa nàng mới được giải thoát? Còn bao nhiêu lần nữa…. Thoát khỏi suy nghĩ, nàng phát hiện mình đã đứng ở đó từ lâu, ở nơi bắt đầu mọi chuyện.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tiểu Hợp Cáp Điểu Tử | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện An Luyến của tác giả Tiểu Hợp Cáp Điểu Tử. Thiệu An thấy bồn chồn, định nói rõ mọi chuyện nhưng mà sau những lúc thân mật khăng khít kia, Thiệu An lại quyến luyến, không muốn dứt ra, vậy nên cứ giả vờ như không có chuyện gì cả.Ngày nối ngày cứ thế trôi qua, trong lúc làm bộ đau đáu tính xem có nên thả tự do cho chim hoàng yến hay không, thì hắn còn được trải nghiệm một phen tự cắm sừng mình.Lại nói, cái ngày đại mỹ nhân vẫn còn là tiểu mỹ nhân, anh chính là một nhân tài được người người ngưỡng mộ. Nhưng để hùa theo dục vọng độc chiếm của người yêu nên anh đã tình nguyện bị nuôi nhốt.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm 0 x 0 = 0.5 hay Thân Phận Số 019.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Bố Đinh Lưu Ly | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Mỹ Nhân Ngây Thơ của tác giả Bố Đinh Lưu Ly. Thời gian dần trôi, bảy năm như chớp mắt, Tạ Thiếu Ly lại muốn cưới nàng què Lâm Tư NiệmLâm Tư Niệm: “Hắn cưới ta chẳng qua là vì chuộc tội cho chuyện bảy năm trước, tiện thể từ chối kế hoạch bắt thông gia của thái tử, chỉ là hôn nhân vì lợi ích mà thôi, ta hiểu mà.”Tạ Thiếu Ly: “Làm sao mới có thể khiến phu nhân hiểu được ta thật sự yêu nàng đây...!” (Cực kì gấp, online chờ)Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Manh Sủng hay Lui Lui Lui Lui Ra của cùng tác giả.
15.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Liên Thành Tuyết | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tên Ngốc Đó Là Kẻ Ngốc Nhất Thế Gian Này của tác giả Liên Thành Tuyết. Sắc trời dần tối, ánh sáng ảm đạm phát ra từ phía trung tâm vô tình khiến tiểu khu đã xây dựng nhiều năm này có thêm phần cũ nát.Đang là thời gian tan tầm, trên con đường chật hẹp thỉnh thoảng vang lên tiếng lách cách của xe đạp, khiến cho người khác cảm nhận được sự khó khăn, vất vả của người lái.Đương nhiên, sự vất vả đó chính xác là đến từ cây ghita khá lớn trên lưng cậu.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Sắc Trời Nhuộm Tối của cùng tác giả.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Vô Nhất Vô Bửu | Ngôn tình | Hoàn thành
Chả qua tên nào đó đêm qua lại dở trò đồi bại, hại anh không thể ngủ yên, còn đau nhức cả người. Ô ô.. Mọi người nhìn Đông Niển cũng đoán ra được việc gì. Đổi hướng nhìn Bổn Kiến Đình, mọi người đồng thanh:" Nhẹ tay thôi " Bổn Kiến Đình thản nhiên, đưa tay choàng qua vai Đông Niển:" Sẽ nhẹ nhàng "
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trương Lạc Minh | Ngôn tình | Hoàn thành
Không có nhà đã khổ tâm, mua nhà lại càng khổ tâm. Tôn Anh Hùng ông đây bị trúng sét ái tình của quản lý bộ phận kinh doanh nhà đất Lam Thiếu Bằng rồi. Di chứng của việc bị sét đánh là ông mày mơ mơ màng màng đâm đầu đi mua nhà ở công ty nhà đất của Lam Thiếu Bằng. Về sau ông phát hiện mình thua lỗ, vì vậy ông lại càng khổ tâm cái căn nhà của ông. Khổ tâm theo đuổi quản lý bộ phận kinh doanh, khổ tâm đủ thứ việc trên trời dưới đất… Đậu xanh rau má, thế này là thế nào? Định ngày lành tháng tốt đi đòi phí bồi thường của công ty, nhưng mà…“Thật xin lỗi, ban giám đốc công ty của chúng tôi đã quyết định như vậy đấy.” Lam Thiếu Bằng nói. Ông không thèm khách khí giữ chặt cánh tay Lam Thiếu Bằng, cười tà vô cùng lưu manh, “Không trả tiền thì cậu liệu mà lấy thân gán nợ đi!”Câu chuyện được dẫn dắt theo ngôi kể của một anh công tên là Tôn Anh Hùng. Ngày trước, anh là đỉnh đỉnh đại ca trong chốn giang hồ, nhưng vì tâm nguyện của chị mình mà cải tà quy chính, trở thành lương dân, làm lụng vật vã cả đời để nuôi cháu trai và em trai. Cũng do sự lơ lửng pha trộn của lương dân và lưu manh nên anh ngông khỏi nói, luôn xưng là “ông”, và câu cửa miệng của anh lúc nào cũng là đậu xanh rau má, mặc dù đi đâu cũng bảo mình là người dân thiện lương chăm chỉ:v . Rồi một ngày nọ, anh gặp tình yêu sét đánh của đời mình, Lam Thiếu Bằng, và tiếp đó là những chuỗi ngày dở khóc dở cười nhưng không kém phần ấm áp. Tuy câu chuyện chủ yếu theo ngôi kể thứ nhất nhưng vẫn xen kẽ hài hoà với góc nhìn của anh thụ và người kể chuyện, vui tươi hóm hỉnh.
10.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nhất Thời | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nuông Chiều Riêng Em full (đã hoàn thành) của tác giả Nhất Thời. Mười năm trước, trong đêm mưa to. Bánh xe ô tô ma sát trên con đường đầy nước, hạt mưa chảy dọc theo thành xe văng tung tóe khắp nơi. Trong khoảnh khắc, một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, kèm theo đó, mưa rơi càng dữ dội hơn, mưa vỗ lộp bộp lên chiếc xe BMW đang lao như điên trong màn mưa. Những đám mây đen bao phủ kín bầu trời, đến một tia sáng ánh trăng cũng không thể lọt qua.Con đường trơn trượt, cơn mưa lớn làm ánh đèn đường nhòe đi, người tài xế trên xe toát mồ hôi, thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu. “Bà chủ, bà có ổn không?” Gương mặt dì* bên cạnh tràn đầy lo lắng, một bên nhẹ nhàng xoa bụng của phu nhân, vừa hỏi. Nếu yêu thích thể loại sủng, bạn có thể đọc thêm Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé hay Ôn Nhu Bại Hoại.
13.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Diệp Băng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Không Thể Quay Lại full (đã hoàn thành) của tác giả Diệp Băng. Trong phòng tân hôn, đỏ rực một khoảng, nhìn vào liền thấy một khung cảnh ấp ám, cô dâu trong bộ áo cưới trắng tinh, tâm trạng đang hồi hộp, đợi người con trai mình yêu nhất. Tiếng cửa phòng được mở, cô gái trên giường nghe thấy, hai tay siết chặt, nhìn thẳng vào chàng trai đang nghiêng ngã bước về phía cô, chắc do uống quá nhiều rượu, nên bước chân có chút không vững.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cô Vợ Lãnh Khốc Của Phương Thiếu hay Chạy Trời Không Khỏi Nắng.
15.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Khuyết Danh | Ngôn tình | Hoàn thành
Ân ân oán oán, nhiều lúc tình cảm phức tạp của con người khiến họ không thể suy nghĩ rõ ràng mình muốn gì và cần gì. Và cũng vì như vậy, đó lại trở thành một cái vực, khiến họ vĩnh viễn không thể vượt qua.
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Ngã Hữu Giải Dược | Ngôn tình | Hoàn thành
Vừa nhấn mở mấy tấm ảnh động liền thấy hàng lông mày sắc bén và ánh mắt mờ mịt của người đàn ông, nắm đấm tung ra bị đối phương tránh được dễ dàng, mà đầu anh lại bị đánh mạnh một cú, ngã nhào xuống đất... Sắc mặt Thẩm Vi Tửu càng tái nhợt hơn, ảnh động chẳng qua chỉ là một phần, mà tối hôm qua cô đã xem buổi phát sóng trực tiếp, đương nhiên biết rõ Đoạn Khâm bị thương nghiêm trọng nhường nào.Bên dưới bài đăng Weibo còn có nhiều người đang bàn luận về chủ đề trên, đa số mọi người đều thắc mắc tại sao anh lại thua, thậm chí còn có người suy đoán là vì thành tích lần trước của Đoạn Khâm quá tốt, thắng quá nhẹ nhàng, mà trên mạng không thiếu nhất chính là những lời chỉ trích vô căn cứ kia, ánh mắt Thẩm Vi Tửu lạnh lùng, sau đó yên lặng report những bình luận đó. Toàn bộ thế giới đều đang hỏi tại sao anh lại thua, nhưng không ai quan tâm đến chấn thương của anh.Bàn tay cầm điện thoại của Thẩm Vi Tửu siết chặt, sau đó cất điện thoại vào túi áo, bắt đầu nghiêm túc dạy học.
11.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tứ Nguyệt Hắc | Đô thị | Hoàn thành
Tôi vốn là sinh viên năm ba trong một ngôi trường đại học trọng điểm. Dựa vào danh tiếng của trường mình theo học và những kĩ năng chuyên nghiệp của bản thân, tôi tin rằng sau khi tốt nghiệp thì mình sẽ kiếm được một công việc cực kì ngon nghẻ. Thế nhưng trời chẳng chiều người. Chẳng bao lâu sau, mẹ tôi bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày!Tin tức này chẳng khác gì sét đánh giữa trời quang bên tai tôi. Nhà tôi là gia đình đơn thân, chỉ có một mình mẹ tôi nuôi tôi từ nhỏ tới lớn. Tôi cảm thấy căn bệnh của mẹ liên quan mật thiết đến mình. Mẹ là người thân duy nhất của tôi, tôi nhất định phải chữa khỏi bệnh cho bà ấy. Thế nhưng chỉ tính riêng phí dụng chữa trị thời kì đầu đã lên tới mấy vạn đồng, sau đó còn phải hóa trị và phẫu thuật, không có mấy chục vạn đắp vào đấy thì không xong.
8.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanh Hằng | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi mặc chiếc áo mưa mỏng che hờ trên người, ngồi trên chiếc xe máy cà tàng chạy nhanh dưới trời mưa bão, gió kèm theo mưa không ngừng quật mạnh vào mặt tôi đau rát, tôi nắm chặt tay lái, lái xe trong vô thức,đường phố chỉ còn lại mình tôi không khác gì một con thần kinh khi cư nhiên ra ngoài vào lúc thời tiết mưa bão như thế này, nhưng tôi nào có muốn như vậy?Hôm nay chính là ngày cưới của tôi, đêm nay vốn dĩ là đêm tân hôn của tôi? Thay vì được ở trong chăn êm nệm ấm với chồng, tôi lại phải chạy 1 mình dưới cơn mưa lạnh ghê người chỉ vì cái lí do cô em chồng bị chồng đánh, em chồng tôi tên Trang, nó lấy chồng hơn 1 năm nay, không hiểu vì sao 2 vợ chồng nó lại gây nhau trong ngày đám cưới của tôi, kết quả chồng nó đánh nó một bạt tai, nó giận dỗi bỏ đi từ chiều giờ không thấy về, mẹ chồng tôi lo lắng phát điên lên, cuối cùng chính tôi, cô con dâu mới nhận nhiệm vụ đi tìm em chồng về, chồng tôi cũng có ngăn không cho tôi đi vì bên ngoài đang có bão, nhưng tôi không đi thì mẹ chồng tôi lại đòi lao ra ngoài tìm con gái, chồng tôi nói để anh đi thì bà ngăn lại với lí do anh đang bị cảm cúm, cuối cùng vẫn là tôi đi, thế đấy ngày đầu tiên đặt chân về làm dâu của tôi nó diễn ra như vậy đấy.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanhthanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngoài đầu ngõ, phía mấy hàng cau tiếng tắc kè vang lên từng hồi. Ông Năm rít xong điếu thuốc lào ngửa mặt lên trần nhà nhả ra 1 luồng khói trắng mờ mịt. Ông thấy khoan khoái và đã lắm, nghe tiếng tắc kè ông thấy bực mình, đương cơn sảng khoái vì bi thuốc lào bỗng nhiên bị cái thằng phải gió nào chọc tức. Ông cáu: Cha tiên nhân đứa nào thập thò ở ngõ nhà ông đấy? Tắc kè tắc kinh cái gì? Cút ngay không ông mày cho 1 nện bây giờ??? Cứ rình rập cái gì ở ngoài đấy??? Hả!Tiếng ông Năm ồm ồm, ông nói rõ to, đến mức ở bên nhà bà Tám cũng nghe thấy được. Thì ra chẳng có con tắc kè nào ở ngoài đầu ngõ nhà ông Năm cả, chẳng là nhà ông có con gái mới lớn, đương tuổi cập kê nên trai làng hay nhòm ngó tán tỉnh. Đều như vắt chanh, tối nào cũng có người thập thò ở ngõ nhà ông nên ông khó chịu. Nghe tiếng quát mắng từ bên trong vọng ra, Trình thôi ko ra ám hiệu nữa vì anh sợ bị mắng. Hihi. Hôm nay anh hẹn con gái ông Năm là Hoài đi ra bến nước gần trường làng tâm sự. Đen cho anh là ông Năm nghe thấy, chỉ sợ Hoài ko đc đi, nhưng Trình ko bỏ cuộc. Anh vẫn ngồi ở gốc cau và chờ đợi. Hoài dọn dẹp bát đĩa ở dưới bếp xong xuôi, khi nãy có nghe thấy ám hiệu của Trình nên cô hồi hộp lắm, chân tay làm thật nhanh để còn lén đi gặp bạn trai. Ông Năm tuy khó tính thật nhưng 1 lát nữa ông nằm ra cái phản, ôm cái radio và nằm rung đùi thì ông chả chú ý gì con gái đi đâu làm gì nữa. Rõ là hay. Lợi dụng điều này nên Hoài chờ bố đi nằm, cô lén đi ra phía sau nhà, đi tắt qua bụi cây rậm rạp rồi đi ra khỏi nhà. Ở quê không có tường rào rồi cổng nên lén đi dễ dàng lắm.
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanhthanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều chớm đông dần tắt hẳn trên cánh đồng, trâu bò lững thững nối đuôi nhau đi về. Phía bên kia xã, một luồng khói trắng to như cái cống nước đang xối xả bay lên bầu trời... ấy là cái ống khói của nhà máy gạch mới xây dựng cách đây không lâu. Gió hiu hiu thổi, thời tiết càng về chiều nhiệt độ càng giảm, chiếc áo thu đông mặc bên trong, áo gió mặc bên ngoài mỏng manh khiến cho hai bàn tay của Mùa lạnh cóng.Mọi người đã về gần hết, nhìn từ cánh đồng hướng mắt về phía làng, nhà nào nhà nấy bếp lửa khói bay nghi ngút chuẩn bị bữa tối. Có nhà còn đặc biệt phi hành tỏi xào nấu thơm phức làm cho Mùa thấy đói bụng ghê gớm. Sở dĩ cô còn cố lán lại làm thêm chút nữa mới về vì bố mẹ Mùa già yếu. Chân tay run rẩy không làm được việc nặng, cô thương bố mẹ nên gắng sức làm thật muộn mới về. Gánh vác được thêm tí nào hay tí đấy... Vừa làm Mùa vừa đảo mắt nhìn về phía xã bên, nơi cái ống khói to đùng của nhà máy gạch đang xả ầm ầm lên bầu trời. Cô đắn đo suy nghĩ xem có nên xin vào đó đi làm công nhân hay không, bởi làng này từ khi xây dựng nhà máy, thanh niên trai gái bảo nhau vào đó làm công nhân hết thảy. Nghe bảo là vui lắm, hàng tháng được trả lương cao gấp mấy lần trồng hoa màu...
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tình văn | Ngôn tình | Hoàn thành
Lão Tam!! Lão Tam!!! Dậy mau lên, nắng chiếu đến mông rồi kìa!- Tiếng hét của Hạ Trúc cộng với cánh tay không ngừng lay kia của cô làm cho Đường Hi không muốn dậy cũng không được. Vị Lão Tam nào đó khẽ mở mắt càu nhàu " Chị sao vậy chứ!! có chuyện gì mà gọi em" "Ngủ gì mà dữ vậy? Coi đồng hồ đi trễ lắm rồi đó Tam Tỷ của tui""Em tự biết phân nặng nhẹ mà! Chị có biết là mấy đêm rồi em không ngủ hay không? Em đã dàn xếp xong hết việc rồi nên phải nghỉ ngơi chứ! Chị có bao giờ thấy em đi trễ hay gián đoạn công việc không? Haizzzzz" Cô làu nhàu than vãn. Thiệt tình là mấy hôm nay cô phải làm việc túi bụi vì việc của bang hội. Chỉ tại tên khốn Lão Tứ kia chọc hư việc của cô nên việc chòng thêm việc."Vậy sao?? Chị xin lỗi tại hôm nay chị định rủ em đi mua váy dạ hội chuẩn bị cho buổi dạ tiệc ngày mai nè" Hạ Trúc phấn khởi nói
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mèo Con Tai Cụp | Ngôn tình | Hoàn thành
Là nhị tiểu thư của Lâm gia, nhưng mọi người không ai công nhận cô điều đó cả. Gia đình ghét bỏ, cô tốt hơn một chút cũng chỉ có danh phận nhị tiểu thư. Tất cả người làm trong nhà không ai tôn trọng xem cô là nhị tiểu thư của họ. Bởi cô chính là con riêng của Lâm Dương và tình nhân của mình Ngọc Hoa, mẹ cô qua đời vì tai nạn, vì cũng là con mình nên ông ta mang cô về cho cô một danh phận. Nhị tiểu thư.Mẹ kế và chị cả không ưa gì là cô. Luôn làm khó cô, từ nhỏ cô đã bao giờ nhận được sự yêu thương từ cha mình? Không hề ông ta cũng như họ, chán ghét cô vậy. Lâm Giai Ninh là chị gái cùng cha khác mẹ của cô, cũng chính là đại tiểu thư của Lâm gia. Cô ta cũng là một đại minh tinh nổi tiếng trong showbiz. Là nữ thần trong lòng của tất cả mọi người.
17.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trần Phan Trúc Giang | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiếng đồng hồ báo thức reng reng lên mấy tiếng, tôi lồm cồm bò dậy khỏi giường. Đầu tóc còn rối u rối mù, nhìn qua bên cạnh trống lốc, tôi thầm nghĩ sáng luôn rồi mà còn chưa về.Mà nghĩ vậy thôi chứ tôi không có bực gì ráo trọi, kể từ hôm tôi được gả qua đây tới giờ thì ngoài trừ đêm tân hôn "chồng" tôi say ngủ quên trời quên đất ra thì sau đó đêm nào tên đó cũng đi đến sáng. Tôi cũng quen rồi, không có tên da trắng đó tôi lại càng thấy ung dung tự tại. Bởi vì tôi là bị ép đi lấy chồng chứ có yêu thương gì đâu mà buồn hay ghen chứ.Thuở đời vừa tròn 25 tuổi ba mẹ đã bắt đi lấy chồng, chồng thì ẻo lả da trắng môi hồng y như con gái, nhứt là cái tướng đi phát bực. Tôi đây là con gái nhìn còn thấy dẻo quẹo đừng nói là ai, thế mà cũng lấy vợ được, công nhận tài.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14