Triều Lộ Hà Khô | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Kiếp Này Cho Chàng của tác giả Triều Lộ Hà Khô. Sau đó, hắn thành một người trên vạn người, trong tay hắn là quyền lực khuynh đảo thiên hạ.Nhưng hắn lấy thứ muội của ta, để nàng ta thành bình thê, còn ta, chờ ta là cái chết, mà gia đình ta lại bị hắn tịch thu hết thảy...Sống lại một lần nữa, ta nhìn bóng lưng suy sụp của hắn, hối hận đến mức run rẩy, liền đốt cháy hôn thư của mình với hắn.Ta chúc hắn lên như diều gặp gió, tiền đồ vạn dặm.Tiền đồ vạn dặm, không có ta.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Minh Nguyệt Dĩ Nan Viên của cùng tác giả.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Vô Diện Nhân | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đường Chủ Đại Nhân, Thỉnh Lưu Tình của tác giả Vô Diện Nhân. Không ngờ, nhiều năm sau gặp lại, người kia đối với hắn quá khứ gì cũng không nhắc mà chỉ giở đủ trò đụng chạm.Điều quái lạ hơn là Vũ Khang Y cũng bắt đầu thích được y đụng chạm.Bất quá, tên háo sắc này lại háo sắc hết cả phần thiên hạ. Muốn cấm cản hắn đừng phong lưu nữa quả nhiên là chuyện rất khó. Thế là cuộc chiến giữa kẻ tám lạng, người nửa cân bắt đầu…Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Trạng Nguyên Túy hay Vi Sư Không Thích Rắn của cùng tác giả.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Chúng Lí Tuần | Bách hợp | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đừng Gọi Tôi Ngủ Gật của tác giả Chúng Lí Tuần. "Reng." Kha Tùy nhắm mắt, từ trong chăn đưa cánh tay ra, ở trên đầu giường sờ, đem nhấn cái nút của đồng hồ báo thức đang hoan lạc ca hát. Không bao lâu, đồng hồ báo thức giống như bị ngươi ta bóp cổ, bổng chốc không có tiếng động.Kha Tùy ném đồng hồ báo thức xuống, miệng lẩm bẩm lầu bầu mấy cái, bỗng nhiên ngồi dậy, trong mắt một mảng trong trẻo, đâu có bộ dạng vừa tỉnh ngủ. Cởi đi đồ ngủ, nhẫn nhịn cái rét, nhanh nhẹn thay lấy đồ.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm Ta Xuyên Qua Yêu Thần Ký hay Hãy Nghe Tôi Nói, Cô Sắp Chết Rồi.
1.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Thanh Khâu Thiên Dạ | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Là Chưởng Môn Của Môn Phái Toàn Mỹ Nhân của tác giả Thanh Khâu Thiên Dạ. Nhưng mà trước khi trở thành Cung chủ, Khúc Cửu Nhất trải qua sinh hoạt vô cùng gian nan—— vì nguyên tắc thu đồ đệ của Toái Ngục Cung chính là chỉ truyền cho nữ, không truyền. Cung nhân giới tính nam ở đây chỉ có hai con đường, hoặc là kết hôn với nữ nhân trong cung, hoặc là chết.Vất vả mãi mới lên được chức chưởng môn cũng chẳng thể cứu vãn được sự trong sạch, rơi vào đường cùng chỉ có thể nói mình thích nam nhân, kết quả đảo mắt cái đã thấy đệ tử trong cung hiếu kính cho mình một mỹ nam đệ nhất thiên hạ kiêm thần y Tạ Tụ, Khúc Cửu Nhất cho rằng việc này đã cực chẳng đã lắm rồi, ấy vậy chẳng ngờ được căn nguyên mọi chuyện đều là do chúng đệ tử trong cung đều tin tưởng chẳng có tí mảy may nghi ngờ nào về việc hắn là người lưỡng tính!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tận Thế Tông Sư hay Không Tin Tà của cùng tác giả.
26.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Hồ Bất Quy | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con của tác giả Hồ Bất Quy. Mà ngược lại, Bùi tiên sinh là một người cần cù, chuyên chú, nghiêm túc trong công việc, đối xử hiền hòa với mọi người, hay trợ giúp mọi người, cách cư xử tốt, sinh hoạt cũng sạch sẽ, không rối loạn tình cảm, không quan hệ mập mờ, bừa bãi.Hề Hòa là một chàng trai Omega nhỏ xinh, tuổi nhỏ trai qua một chuyện khiến Hề Hòa mắc chứng PTSD (Rối loạn stress sau sang chấn).Cậu là kiểu người đáng yêu, khiến người nhìn có hảo cảm, da trắng mà tin tức tố cũng mềm mại ngọt ngào, mỗi lần gặp ác mộng đều sẽ thút thít muốn được ôm ấp, dỗ dành.Khi Bùi tiên sinh gặp được cún nhỏ Hề Hòa, khi cái ôm ấm áp của Bùi thúc thúc trở thành điểm tựa, mang đến cảm giác an toàn............Bên cạnh đó, đừng bỏ lỡ những truyện đam mỹ khác như: Alpha Này Cực Kì Thơm hay Anh Giả Beta, Tôi Giả Omega.
24.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Lý Bất Hỏa | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Ấy Không Cần Tôi của tác giả Lý Bất Hỏa. Đội trưởng của lớp tôi đã kết hôn rồi, và tôi thật lòng chúc phúc cho anh ấy. Khi mới vào trường, tôi vốn là người nước ngoài cho nên giọng nói còn hơi ngọng, và bọn họ hay than phiền rằng không hiểu tôi đang nói gì. Đội trưởng thường giúp tôi và anh ấy luôn rất kiên nhẫn. Lúc nào anh ấy cũng hỏi đi hỏi lại rằng tôi đã đi đâu, đang ở phòng ngủ nào và anh cũng mua rất nhiều đồ dùng cần thiết hàng ngày cho tôi. Khi đó, tôi ước rằng mình có thể trở thành cô gái trong lòng của anh ấy thì sẽ hạnh phúc biết bao.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Hàng Giả hay Bệnh Nan Y của cùng tác giả.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Doãn Hải Băng | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bỗng Một Ngày Tôi Nhận Ra, Tôi Thích Cậu của tác giả Doãn Hải Băng. Trong căn phòng gọn gàng, sạch sẽ, được trang trí rất ưa nhìn. Vừa nhìn vào chắc không ai tin nổi đây là phòng của một cậu thiếu niên. Những ánh nắng đầu tiên của ngày mới len lõi qua khung cửa sổ vào bên trong căn phòng. Trên chiếc giường ấm áp có một câu thiếu niên đang say giấc nồng vì đêm qua đã thức trắng đêm háo hức cho ngày đầu tiên nhập học của mình, nhưng lại ngủ quên mất." Cốc, cốc, cốc "Bằng ơi! Mau dậy đi con. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học đó, sau lại ngủ quên vậy. ( tiếng mẹ của Tô Bằng vừa gõ cửa vừa gọi)Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta hay Tôi, Thụ Tấu Hài, Đi Hẹn Hò.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:24
Phù Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Trâu Nhạn giật mình, chần chừ ngồi dậy, hít thở sâu ba lần xốc lại tinh thần rồi mới ra mở cửa. Ngoài cửa là một đại ca tầm ba mươi mặc đạo bào màu xanh tro, tuấn tú xuất trần, hắn mỉm cười nói với nàng: "Liêu sư muội, sư phụ gọi muội đến Trúc Khúc U phố." Trân Nhạn: Liêu sư muội? Sư phụ? Trúc Khúc U phố? Cái gì thế này, nếu nàng xuyên không thật, vì sao không có trí nhớ đính kèm, vì sao không có hướng dẫn tân thủ hả hả? Ặc! Muốn chết! "Ừm... Sư huynh ạ?" Trâu Nhạn hỏi dò.Đại huynh vô cùng hiền hòa nói: "Sư muội khẩn trương hả? Đừng sợ, sư phụ chỉ muốn dặn dò muội một vài lời thôi, đến nhanh nhé." hắn nói xong rồi chuẩn bị cáo từ, Trâu Nhạn vội vàng gọi với lại. Đại huynh thắc mắc quay đầu lại, Trâu Nhạn kiên trì hỏi: "Sư huynh có thể dẫn muội qua đó được không?" Ngay cả bản đồ cũng không có, không có người dẫn đường thì nàng đến đó kiểu gì?! Đại huynh cũng không lấy làm lạ, tốt bụng dẫn đường cho nàng. "Liêu sư muội, muội đừng lo lắng quá, Thanh Cốc Thiên chúng ta cũng không như mấy nơi khác, không cần để tâm mấy cái này." Trâu Nhạn ra vẻ lắng nghe đi đằng sau, thỉnh thoảng gật đầu hưởng ứng, thật ra trong lòng đầy nghi vấn. Đờ mờ cái gì đây, chẳng hiểu gì cả!
17.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mặc Bảo Phi Bảo | Ngôn tình | Hoàn thành
Khi taxi dừng lại phía trước resort, Ngải Tình nhìn thấy một biểu ngữ lớn ghi WCG Asian Championship (1). Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiện tay vén tóc lên, xuống xe lấy hành lý tài xế đưa tới, đi vào trong resort, cũng là khu dành cho những tuyển thủ tham gia WCG. Hai bên đường có rất nhiều cửa hàng ăn uống. Đáng tiếc bây giờ đã là hơn 12 giờ đêm rồi, ngoại trừ cửa hàng tiện lợi mở cửa 24h sáng đèn cùng với 1 cửa hàng McDonals thì đều không còn mở cửa. Đội Trung Quốc lần này có tất cả 11 người, tất cả đều đã đến, chỉ có cô đến muộn. Bước vào sảnh tiếp tân của khu nghỉ mát thì chỉ có 2 người nhân viên đang nói chuyện phiếm.Nhưng là đang nói về WCG Asian Championship, trong lời nói đều là giọng cảm thán, cơ bản đều không hiểu tại sao mấy trò chơi như thế này cũng mang ra để thi đấu chuyên nghiệp, còn là giải vô địch Châu Á rồi vô địch thể giới World Series. Ngải Tình đưa hộ chiếu, dùng tiếng Anh ngắn gọn nói rõ mục đích đến: “Tôi muốn tìm đội tuyển Trung Quốc và thẻ phòng của tôi.” Nữ nhân viên nhìn thông tin trên hộ chiếu, nhanh chóng gọi điện thoại hỏi thăm rồi chuyển điện thoại cho Ngải Tình. Ngải Tình nhận điện thoái nghe máy, liền nghe thấy giọng của một thiếu niên dùng tiếng Anh không được tự nhiên lắm hỏi cô là ai, cô nghe được liền cười châm biếm: “Hoạt Thê, anh không cần phải nói tiếng Anh đâu, là em này.”
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hi Hòa Thanh Linh | Đô thị | Hoàn thành
Sau nửa năm quay cuồng vì công chuyện, Nguỵ Vũ Hoàn cuối cùng cũng có thời gian rảnh để bay từ New York về thành phố S. Thư ký Lý Tu Nhã sau khi nhận hành lý, liền hỏi hắn có tính toán gì không, về công ty hay đi đâu đó nghỉ ngơi. Hắn nhớ nửa năm nay không được gặp tình nhân, cười bảo: “Gọi điện cho tôi, lâu rồi không gặp Tiểu Trạch, tôi muốn đi thăm em ấy.” Sắc mặt Lý Tu Nhã khẽ biến nhưng không nói gì, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của hắn.Nguỵ Vũ Hoàn, ba mươi tuổi, CEO tập đoàn Hoàn Vũ, là nhân vật uy phong một cõi trong giới thương nghiệp thành phố S. Tuổi trẻ mà sự nghiệp thành công, cái chính còn là vẻ ngoài phong thần tuấn lãng, khiến không ít các cô gái, tiểu thư danh gia vọng tộc phải tơ tưởng. Nhưng vị này nhìn như Kim Vương lão ngũ toàn diện mọi mặt này lại có một đặc điểm không để ai biết được… Hắn là gay!Nguỵ Vũ Hoàn không phải thuộc dạng ai đến cũng mời chào, mà là hắn có ấn tượng không tồi với Lý Tu Nhã, còn rất thưởng thức tính cách cùng năng lực làm việc của anh. Huống chi tính chất công việc phải bôn ba khắp nơi, tình nhân có nhiều đến mấy mà lúc cấp bách thì nước xa không cứu được lửa gần, đưa Lý Tu Nhã theo tiện hơn nhiều. Lý Tu Nhã ở cạnh hắn, tuy không có bất kỳ danh nghĩa tình nhân chính thống gì nhưng Nguỵ Vũ Hoàn không hề bạc đãi anh. Trong khoảng thời gian này, tiền lương hay tiền thưởng, lời biểu dương, giày túi, đồ hàng hiệu, hắn đều lén mua cho anh không ít.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Thị Kim | Ngôn tình | Hoàn thành
Sáu giờ rưỡi sáng sớm, Mạc Phỉ bị đánh thức bởi tiếng điện thoại. Anh mê mang nhìn tên người hiện trên màn hình, nheo mắt lại, hơi ngẩn ra. Người này đã ở nước ngoài hai năm, bận tới mức như biến thành người ẩn hình luôn rồi, tết âm lịch gọi điện mười lần thì có tám lần không thèm nghe máy, thế mà hôm nay mới sáng tinh mơ đã chủ động gọi điện tới, nhất định là có chuyện gấp hoặc xảy ra chuyện gì đó rồi. Vội nhận điện thoại, nghe thấy giọng nói thanh lãnh quen thuộc: "Tôi nhớ là lần trước cậu bảo rằng, sau khi chia tay bạn gái rồi lại quay lại với nhau?" Giọng nói tuy hơi khàn, nhưng ngữ khí vẫn bình tĩnh trấn định như trước kia, không giống như đã xảy ra chuyện gì. Mạc Phỉ thở phào một hơi, nói: "Đúng vậy, sao thế?"
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Cửu Lộ Phi Hương | Ngôn tình | Hoàn thành
Yến tiệc đêm trung thu, trên Cửu Trọng Thiên lưu vân tuyệt trần. Thẩm Như Như ở trong sân viện vừa ngắm trời, vừa giã thuốc, vừa ngẩn người. Cửa viện vang lên một tiếng "Két", nàng nhìn theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy sư phụ nàng mặt mày âm u đang đi vào. "Sư phụ." Thẩm Như Như lên tiếng chào, "Sao người về sớm vậy, yến tiệc trung thu không hấp dẫn...". "A." Không đợi Thẩm Như Như nói hết câu, Thẩm Nghị đã cười lạnh: "Một đám tiên nhân đôi đôi cặp cặp tung tăng lượn lờ có gì hấp dẫn." "..." Nghe thấy kiểu hình dung này, cả người Thẩm Như Như toát mồ hôi lạnh.Thẩm Nghị cũng không nhìn nàng, vừa đi về hướng phòng mình, vừa cất giọng nói không cảm tình: "Ngày mai ta phải đi rừng Thải Độc* ở hạ giới để hái thuốc, con trông nhà cho tốt.". "Ồ, được. Vậy người..." Không đợi Thẩm Như Như hỏi xong, Thẩm Nghị liền trở về phòng đóng sầm cửa lại, câu nói: "....lúc nào trở về..." kia của nàng liền nuốt ngược về cổ họng. Thẩm Như Như bĩu môi, tiếp tục giã thuốc, trong lòng suy nghĩ, sư phụ đi rừng Thải Độc đều phải tầm một hai tháng, đợi nàng xử lý xong số thuốc này, từ ngày mai trở đi nàng có thể chạy đến rừng đào tiên để trêu chọc Thị vệ tiểu ca gác cổng rồi.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mạch Nha Ngư Ngư | Đam mỹ | Hoàn thành
Vương Húc Chi và Trình Nguyệt Minh là kẻ thù không đội trời chung, hai người đều không ưa nhau, người đầu lớp kẻ đội sổ, một nghèo kiết xác một giàu nứt vách, trời sinh đã không hợp, ít nhất thì đó là điều mà Vương Húc Chi cảm thấy. Cho đến một ngày Vương Húc Chi nhìn thấy Trình Nguyệt Minh, “bạch nguyệt quang” lãnh đạm, người đẹp kiêu sa trong trường, đang đọc truyện người nhớn, hơn nữa còn là truyện người nhớn ghép đôi hai bọn họ!!!Cái tên Trình Nguyệt Minh này là hàng xóm của Vương Húc Chi, không phải nghi ngờ gì hết, thảm kịch ngày hôm qua, gã này chắc chắn là bưng tách trà ngồi trên ghế bập bênh mà thưởng thức. Nghe nói để xem được cảnh này, hắn còn bảo bố dành riêng một góc để quan sát, long trọng như thể ngắm hoa cúc nở vào tháng chín vậy.Vương Húc Chi biết cái thằng này ắt đã nhìn thấy bờ mông quý báu của mình ăn đòn, thật lòng muốn bắt nạt cậu, nỗi uất ức và bất mãn trong lòng nháy mắt bùng nổ ra ngoài. Vương Húc Chi nhìn Trình Nguyệt Minh một mực cúi đầu không lên tiếng, nghe cô chủ nhiệm quở trách, đây chắc hẳn là lần đầu tiên hắn ta bị cô chủ nhiệm gọi tới văn phòng nhỉ, trong lòng Vương Húc Chi chẳng thấy sung sướng chút nào, ngược lại còn ngầm bất bình, “Tại em nói năng khiêu khích cậu ấy trước mà.”
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nghê Đa Hỉ | Ngôn tình | Hoàn thành
Từ nhỏ thân thể Khương Linh Lung đã không tốt, thời điểm phụ mẫu còn sống còn quản nàng, không cho ra cửa chơi, đặc biệt là mùa đông, cửa phòng cũng không cho ra, bởi vì mỗi lần trúng gió, nàng sẽ bị bệnh nặng. Khi còn nhỏ bị quản vô cùng chặt, mỗi ngày mở mắt ra nhìn đâu cũng chỉ thấy bốn bức tường, vậy nên nàng luôn khao khát có được tự do. Sau này, phụ thân mẫu thân lần lượt tạ thế, Tôn ma ma thay thế họ chiếu cố nàng. Vốn tưởng nếu Tôn ma ma quản thì sẽ dễ thở hơn chút, nào biết Tôn ma ma còn lợi hại hơn cả mẫu thân, không chỉ ngày mưa gió không cho ra cửa, ngay cả trời nắng cũng không cho ra. Tôn ma ma sẽ nói: "Tiểu thư trời sinh băng cơ ngọc cốt [1], đừng ra nắng, sẽ khiến làn da đen đi." Hôm qua Tôn ma ma có chút việc, bên ngoài tuyết rơi lớn, không lâu sau, tuyết đã kết một tầng dày trên mặt đất. Khương Linh Lung đứng xem bên cạnh cửa sổ. Trên mặt đất, trên nóc nhà, trên nhánh cây, tất cả đều là tuyết trắng, trong mắt chỉ toàn màu trắng, đẹp tới mức lòng chỉ muốn hướng ra ngoài. Khương Linh Lung thừa dịp Tôn ma ma không có ở đây, chạy ra khỏi viện nghịch tuyết. Mai Hương cũng khuyên nàng, nhưng không lay chuyển được, sau đó còn cùng nàng chơi ném tuyết. Khương Linh Lung vốn định chơi một lát liền vào nhà, nhưng nàng rất vui, còn ở trên nền tuyết lăn lộn. Kết quả vui quá hóa buồn, buổi tối liền phát sốt.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Tô Tiểu Lương | Ngôn tình | Hoàn thành
Ai lại không muốn được sống, được một đời bình an, nhưng hà cớ gì cuộc sống này luôn có những loại người dồn người khác đến đường cùng? Chó bị dồn vào đường cùng còn quay đầu cắn chủ, người có nhân tính đến mấy cũng sẽ đạt đến đỉnh điểm giới hạn, vì sinh tồn có thể bất chấp làm mọi thứ. Do dù phải hại cả những người thân thuộc nhất. Một giọt máu đào hơn ao nước lã, chỉ cần ở một ngôi nhà khác, những người thân đó có thể là máu ruột với trượng phu, nhưng tuyệt nhiên không cùng huyết thống với nàng. Sẽ chẳng yêu thương như cách một gia đình đối xử với nhau.Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính Thẩm Oánh Tú, năm năm bước chân vào hầu môn, chịu đựng đủ hết tất cả tấn bi kịch, và nàng không biết kẻ đứng đằng sau mọi chuyện là ai khiến cho nàng chết không nhắm mắt. May thay ông trời thương xót cho phận nàng, giúp nàng sống lại một lần nữa. Thế nhưng không thể tránh khỏi việc vẫn bị gả và hầu môn. Nhưng lần này nàng sẽ không ngu ngốc như trước nữa, mọi bước đi đều phải thật trọng, khắp nơi nguy hiểm vây quanh thế nên nàng phải hết sức đề phòng, dè chừng với mọi thứ. Chẳng qua là đệ phu kiếp trước của nàng nay biến thành trượng phu, nàng phải làm gì để có thể ứng phó trận chiến hầu môn đây?
26.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mộ Nghĩa | Ngôn tình | Hoàn thành
Đầu tháng 6, sau giờ ngọ trong không khí ẩn ẩn toát ra sự khô nóng. Máy bay vững vàng đáp xuống sân bay T thị. Sau khi xuống máy bay, Khương Dao lấy hành lý ra, đi về phía cửa ra. Chung quanh đều tiếng động lớn, cô nhìn tới nhìn lui thấy được gương mặt vui vẻ, nghe lại tiếng địa phương quen thuộc, tâm của cô dần dần kiên định. Ở trường đại học học 5 năm, cô đều là ở Birmingham vượt qua. Bởi vì thành tích nổi trội xuất sắc, cô lấy được bằng tốt nghiệp, thuận lợi về nước. Cô đi xuyên qua đám người, bộ mặt thanh tú, mặt mày tinh thuần, tuy không phải dung mạo đẹp xuất sắc, nhưng mang chất dịu dàng, khiến người cho những người qua đường quay lại nhìn cô. Bởi vì cổ tay phải của cô đang bị thương, nên giờ phút này cô chỉ có thể sử dụng tay trái đẩy cái vali hành lý lớn. Cô không đi vội, chỉ chuyên chú vào đường đi trước mắt, cũng không nhìn xung quanh. Bởi vì, không có ai sẽ tới đón cô. Bạn thân Hác Bội Bội của cô đang làm giáo viên ngữ văn ở trường sơ trung bây giờ đang tham gia huấn luyện ở trên tỉnh. Còn cha Khương, mẹ Khương biết cô trở lại nhưng bây giờ cha của cô bị trúng gió nên phải ngồi trên xe lăn. Cô có rất ít bạn thân, còn về phần những người bạn bình thường khác hẳn là còn không biết tin tức cô về nước.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hạ Thứ Hạ Chí | Đam mỹ | Hoàn thành
Trên giang hồ ai cũng biết, một lời Quý Phong, nặng tựa thiên kim, thiên kim dễ đổi, nhất nặc khó cầu. Hắn tuổi trẻ thành danh, bất quá bộ dáng chừng mười bảy mười tám tuổi, hiện thời cũng chỉ vừa hết hai mươi. Thiên phú của hắn, nghe nói là kỳ tài trăm năm mới gặp, thứ người khác mười mấy hai mươi năm, thậm chí cả đời mới có thể lĩnh ngộ cặn kẽ, hắn chỉ cần vài tháng, thậm chí vài ngày, liền thông suốt, tiện sát một đám người, lại đụng đến một đám người.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiên Lại Chỉ Diên | Khoa huyễn | Hoàn thành
Có một câu chuyện, câu chuyện thần kì. Có một câu chuyện, câu chuyện tạo nên mối nhân duyên. Không cùng nòi giống, nhưng lại cùng có trái tim. Ngỡ tưởng chỉ đơn giản là gặp nhau rồi quên đi, vậy mà hóa ra lại là kí ức của cả một đời. Nếu như dùng cả sinh mệnh để đổi lấy niềm hạnh phúc, có ai tình nguyện hi sinh? Tình yêu rất thần kì. Nó bao gồm đầy đủ xúc cảm của con người: hỉ, nộ, ái, ố, không gì là không biểu đạt. Đó chính là sự khác biệt của người đang yêu và người chưa biết yêu.
1.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Ti Trúc Vô Âm | Cung đấu | Hoàn thành
Gặp nhau là duyên hay là phận, không phải ngày một ngày hai là biết được. Có những việc, chúng ta tưởng chừng như đã nắm rất rõ ở trong lòng bàn tay, nhưng kì thực, hoàn toàn là do chúng ta tự ảo tưởng. Người ta nói cấm có sai, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Gặp nhau, yêu nhau chính là khoảnh khắc thiêng liêng của con người. Khi đó, điều gì ta cũng sẽ cảm thấy thật đẹp, thật ý nghĩa. Một người biết yêu là người hiểu được giá trị đích thực của tình yêu. Một người yêu sâu đậm một người là người có thể tình nguyện vì người kia mà trả giá. Dù cho có sung sướng hay nghèo khổ, cũng sẽ giống như lời tuyên thệ khi đứng trước Thánh đường, cùng nhau nắm tay, vượt qua những chặng đường đầy bão giông của cuộc sống.
12.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Duy Quân Nặc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Chẳng ai muốn phải trải qua cuộc sống bị lệch ra khỏi quỹ đạo. Chẳng ai muốn dùng cả đời của mình để phải suy tính tâm cơ. Thụ là con người hiện đại, đánh chết cũng không tin là mình có thể xuyên sách. Gặp quỷ! Cái này thật đúng là cẩu huyết quá rồi, thật khó tin! Nhưng mà không tin cũng không được, bởi vì người xuyên sách không phải ai khác mà lại chính là thụ! Nhưng mà con mẹ nó chứ, tại sao thụ lại phải gánh vai nam phụ? Kết cục của nam phụ khỏi phải nói cũng biết rồi! Vậy thà rằng dùng một chưởng đánh chết thụ ở ngay tại chỗ luôn đi? Có bao nhiêu vai diễn như vậy, thụ tình nguyện trở thành người qua đường, không hề cưỡng cầu gì nữa! Ước mơ nhỏ nhoi ấy, vì cớ gì lại khó khăn đến như vậy?
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27