Ngọc Trân | Ngôn tình | Hoàn thành
Triệu Thiên Đình là tổng tài Triệu thị. Anh muốn gì là có đó, không ai có thể ngăn cản được việc làm của anh. Lúc nào cũng vậy, lạnh lùng vô cảm. Lưu Tĩnh tìm đến anh, và anh đã đồng ý. Giữa họ không có tình yêu, chỉ vì lợi ích của cả hai nên đành phải chấp nhận giao dịch. Cô là dụng cụ làm ấm giường cho Triệu Thiên Đình. Còn anh là kim chủ của Lưu Tĩnh. "Cô muốn li hôn?" "Đúng vậy."Lưu Tĩnh vội ném một phần hồ sơ xuống trước mặt Triệu Thiên Đình, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào ánh mắt sâu hút kia. Bình thường cũng bình tĩnh. Triệu Thiên Đình hờ hững cầm phần hồ sơ kia lên, thấy rõ ba chữ "đơn li hôn" trên giấy cũng không nao núng. Từ khi nào Lưu Tĩnh lại được phép đưa ra đề nghị này? Cô muốn lộng hành ư? "Tôi chơi chưa chán, có muốn cô cũng đừng hòng đòi li dị." Vội ném thứ trên tay xuống, Triệu Thiên Đình lạnh lùng lên tiếng. Đâu đó vẫn có một khí thế độc tôn, bắt người khác phải nghe lời mình tuyệt đối.Chưa chán? Lưu Tĩnh là thứ để người khác chơi đùa sao? Đúng là như vậy, cô như một con rối, ai muốn làm gì cũng được, nhiệm vụ của cô chính là phục tùng anh. Những ngày chung sống với nhau sau khi đăng kí kết hôn đối với Lưu Tĩnh chỉ là dày vò, đau khổ. Cô đã cố gắng chịu đựng, cố gắng vượt qua, nhưng có lẽ mọi thứ đã chạm tới giới hạn của cô, không chịu nổi nữa rồi. Thừa nhận mình đã yêu Triệu Thiên Đình, nhưng đó chỉ là trước kia, bây giờ cô chỉ có hận anh. Tất cả là do anh, anh không tin tưởng cô, anh bỏ mặc cô khi bị ả Tố Tư xô té ngã. Chính anh đã bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại một lần.
22.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanh Đoan | Đam mỹ | Hoàn thành
Hiện đại, đam mỹ, điềm văn, ấm áp, không xôi thịt, chữa lành, tinh anh ôn nhu tuấn mỹ công x tác giả thiện lương khả ái thụ, thụ mắc chứng sợ hãi xã hội, đọc giải trí, đừng hi vọng tình tiết cao trào. Câu chuyện điền văn thời hiện đại nhẹ nhàng về một chàng trai mang trong mình chứng bệnh sợ hãi xã hội là Lâm Ôn. Vào một ngày nọ kế bên nhà cậu xuất hiện một vị hàng xóm mới. Ngày nọ, cậu ở trước cửa nhà nhìn thấy người hàng xóm này bất tỉnh nhân sự nên đã nhặt về...Lớn lên đẹp trai, thôi cứ nhặt người về trước đã. Cả câu chuyện là một miếng bánh ngọt ngào, các vị cứ tuỳ tiện gặm là được.
2.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thanh Huề Viên | Ngôn tình | Hoàn thành
Tô Hạ Dương - một cô gái đang tuổi thanh xuân 22, dung mạo xinh đẹp lại thông minh trời phú. Không những thế, cô còn là thiên kim danh giá của Tô gia quyền thế. Hoàng Niên - là tổng giám đốc tập đoàn Hoàng gia nổi tiếng + lão đại của thế giới ngầm là một trong số tứ bang ( Hoàng gia, Lâm gia, Vũ gia và Âu Dương) mạnh nhất. Tính tình lạnh lùng, đẹp trai, nhà giàu, cực kì cưng chiều vợ. Nhưng rồi những biến cố sảy ra trong cuộc đời của mỗi người, họ phải xa cách nhau. Yêu nhau bao nhiêu thì sự hận thì lại chiếm lấy con người cô bấy nhiêu, liệu họ có thể quay trở lại với nhau không.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tố Tố Tố | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhân viên tiêu thụ giới thiệu mẫu xe đã tạm thời ra ngoài, Hứa Thanh San đứng một lúc cảm thấy nhàm chán liền nhún vai chuẩn bị rời đi. Khoảnh khắc quay lưng, có tiếng người nói chuyện điện thoại truyền tới. Chất giọng trầm khàn, cực kỳ dễ nghe. Tiếc rằng hắn nói mỗi câu rồi đi ra xa, xa đến nỗi chẳng nghe thấy gì nữa. Hứa Thanh San tiến lên mấy bước, ngón tay trái gõ gõ lên cái di động cầm đã phát nóng, ngóng theo hướng giọng nói ban nãy.Tiết xuân se lạnh, người nọ mặc áo thun cổ tròn màu xám bên trong, bên ngoài là áo khoác có mũ màu xanh đậm, phía dưới mặc một chiếc quần bò giặt đã bạc phếch, đôi chân dài thẳng tắp. Ánh Mặt Trời vừa vặn chiếu vào bị chữ Phúc to tướng bằng giấy, cắt vụn thành những dải ánh sáng. Người nọ được bao trùm trong dải ánh sáng, thảnh thơi cúi đầu, hai tay đút vào túi áo khoác, tay áo xắn tới khuỷu, để lộ cánh tay màu nâu đồng cực kỳ khỏe khoắn; nửa khuôn mặt giấu trong bóng râm, nên không thấy được biểu cảm.Em gái nhân viên bán hàng trẻ trung xinh đẹp thẳng sống lưng, đường cong vòng một ưỡn lên mãnh liệt, gần như sắp dính vào người hắn. Cô nàng mỉm cười, nói năng rõ nhỏ nhẹ. Lúc sau, hắn nhận tài liệu đối phương đưa cho rồi mở cửa xe, lưu loát ngồi vào ghế lái.
12.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Cẩm Chanh | Ngôn tình | Hoàn thành
Cuối tháng tám, nhiệt độ không khí mát mẻ dễ chịu. Ngày báo danh gần hết hạn mà đám học sinh Thành Nam như cũ vẫn cố thủ ở cổng trường, tụ năm tụ ba, đồng phục lỏng lẻo, bộ dáng cà lơ phất phơ. Thành Nam vốn là trường nam sinh tư nhân, đến học kỳ này mới đổi thành trường hỗn hợp. Trường bọn họ dương thịnh âm suy, bấy giờ nghe sẽ có một cô gái nhập học thì như được bơm thêm máu, trong bảy ngày đều khắc thủ vững tiền tuyến chỉ để nhìn thấy chân dung của người đẹp. Ấy vậy mà một cọng tóc thôi cũng chưa được thấy.Tám giờ, mây đen ở giữa bầu trời bắt đầu tan dần, nắng sớm xuyên qua những tầng mây, gió nhè nhẹ thổi qua. Một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ở ven đường, cửa xe mở ra thì thấy một đôi chân dài bước ra. Nam sinh tụ tập ở trên đường toàn thân run lên, hai mắt kích động tỏa sáng liếc nhìn. Thấy đó là một đôi giày thể thao nam thì mất hứng. “Hàn Lệ, cô nhỏ của con trời xa đất lạ nên con phải quan tâm đến cô ở trường đấy nhé.”Bên trong xe là một giọng nữ thanh tuyến nhu hòa nhưng lời nói là một mệnh lệnh không thể kháng cự. “Con biết rồi.” Hàn Lệ không kiên nhẫn, trả lời có lệ một câu. Chân của cậu dài, thân dựa vào cửa xe, cánh tay dài lười nhác gác trên đỉnh xe, cậu rũ mắt thúc giục: “Xuống xe, còn chờ tôi phải ôm cô à?” “Hàn Lệ!” Mẹ Hàn quát lớn, “Không được nói vậy với cô!”
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Trần Phan Trúc Giang | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiếng đồng hồ báo thức reng reng lên mấy tiếng, tôi lồm cồm bò dậy khỏi giường. Đầu tóc còn rối u rối mù, nhìn qua bên cạnh trống lốc, tôi thầm nghĩ sáng luôn rồi mà còn chưa về.Mà nghĩ vậy thôi chứ tôi không có bực gì ráo trọi, kể từ hôm tôi được gả qua đây tới giờ thì ngoài trừ đêm tân hôn "chồng" tôi say ngủ quên trời quên đất ra thì sau đó đêm nào tên đó cũng đi đến sáng. Tôi cũng quen rồi, không có tên da trắng đó tôi lại càng thấy ung dung tự tại. Bởi vì tôi là bị ép đi lấy chồng chứ có yêu thương gì đâu mà buồn hay ghen chứ.Thuở đời vừa tròn 25 tuổi ba mẹ đã bắt đi lấy chồng, chồng thì ẻo lả da trắng môi hồng y như con gái, nhứt là cái tướng đi phát bực. Tôi đây là con gái nhìn còn thấy dẻo quẹo đừng nói là ai, thế mà cũng lấy vợ được, công nhận tài.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mèo Con Tai Cụp | Ngôn tình | Hoàn thành
Tại khu vui chơi đông người nhộn nhịp kia, có một người đàn ông tuổi đã ba mươi nhưng lại mang một vẻ đẹp lạ thường. Gương mặt tuấn mỹ như một bức tượng điêu khắc do trời sinh đã ban cho, từng đường nét trên gương mặt ấy không thể nào miêu tả được, nó còn hơn cả hai từ " hoàn hảo " đối với anh. Dáng vẻ cao to, trên người luôn toát lên một khí chất hơn người.Là chủ tịch của một tập đoàn lớn, tập đoàn đứng đầu Châu Á cũng là người đứng đầu giữa Hắc Bạch lưỡng đạo. Với cái tên Tịch Mộ Thần, khi ai đó nhắc đến tên anh không ai là không thể không biết đến người đàn ông này. Bản thân vốn rất không thích đến những nơi nhiều người đông đúc như thế này, vì anh nghĩ điều này thật sự rất phiền phức. Nhưng vì " Bà Xã Nhỏ " rất thích đến đây chơi, đặc biệt hơn đó là muốn đến những nơi này cùng anh. Cô đã ra sức nài nỉ anh cùng cô đến khu vui chơi mới mở này nhưng anh nhất quyết không đồng ý không đi là không đi. Cô nhịn nhục, đến bước đường cùng cô đã trao đổi với anh một việc. Nghe xong điều này ánh mắt anh sáng lên và cũng đã đồng ý cùng cô đến đây chơi
21.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
October Angelica | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khi Những Vì Sao Tỏa Sáng của tác giả October Angelica. Vệ Gia Tuyền được sinh ra lúc ba của cô đã ba mươi ba tuổi, vì vậy khi cô vừa mới tốt nghiệp đại học xong, bà nội năm nay cũng gần chín mươi đã gấp rút sắp xếp các cuộc hẹn để cô đi gặp mặt. Không thể chịu nổi, Vệ Gia Tuyền chạy đi tìm Hoắc Dự kể khổ. Người đàn ông trưởng thành kiệm lời đợi đến khi cô kể lể xong mới đề nghị với vẻ mặt bình thản: "Muốn không bị giục cưới thì chỉ có một biện pháp duy nhất, đó chính là kết hôn.”Vệ Gia Tuyền nhíu mày, trong lòng còn đang ấm ức mà nhìn về phía Hoắc Dự, mi mắt đột nhiên sáng ngời, vỗ vào trán một cái, chợt cảm thấy bản thân đúng là thông minh hơn người, đối tượng mà bà nội mai mối làm sao có ai qua được người trước mắt này cơ chứ. "Anh Dự, hay là chúng ta kết hôn giả đi?"Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Em Có Thể Nuôi Anh Không? hay Vợ Của Tổng Tài Là Nữ Thần Vạn Người Mê
12.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lạc Yểu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Biệt Lai Vô Dạng của tác giả Lạc Yểu. Khách sạn Gia Dịch, phòng số 2830.Lục Nhĩ Nhã cắn chặt môi dưới, tầm mắt chăm chú nhìn vào bức tường trắng phía đối diện, không dám động đậy.Giờ phút này trên người cô, chỉ mặc duy nhất bộ nội y bó sát, làn da trắng nõn như tuyết của cô càng trở nên trong suốt dưới ánh đèn. Dáng người hoàn hảo phập phồng quyến rũ, gần như không hề giữ lại mà bại lộ trong không khí, trong phòng nhiệt độ hơi lạnh, khiến cho cánh tay hơi nổi da gà nhẹ, cũng không thể bài trừ việc chủ nhân của nó quá căng thẳng.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Ngôi Sao Thất Lạc của cùng tác giả.
15.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Nghiêm Mặc Xi | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Trong Tim của tác giả Nghiêm Mặc Xi. Khi quay về, không biết sao còn dẫn theo một người bị ngốc.Mà người ngốc này trong mắt trong tim đều chỉ có hình bóng của Chu Thiệu KỳNgười như thế sao không khiến hắn yêu thương cho được?Người đó ngốc nghếch không không hiểu chuyện, ngậm trong miệng sợ tan, cầm trong tay sợ vỡ, Chu Thiệu Kỳ muốn anh mãi ở bên mình.Người đó gọi hắn là em trai, nhưng hắn không phải em trai tốt, có người em nào lại xơi sạch anh trai chứ?Thụ lớn hơn công một tuổi, chỉ số thông minh chỉ bằng một đứa trẻ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Ta Dựa Vào Xem Bói Quét Ngang Hào Môn hay Ta Ở Cổ Đại Mở Y Quán.
3.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tương Ấu Tình | Ngôn tình | Hoàn thành
Nhiều năm sau Xa Tình Không hồi tưởng lại cuộc đời mình phát hiện, hóa ra bước ngoặc là ở thành phố Lan Khê. Xa Tình Không theo mẹ tới thành phố Lan Khê lúc mới sáu tuổi, y học đã chứng minh, đứa trẻ ba tuổi có thể nhớ rõ ràng, có đoạn có thể nhớ cả đời. Xa Tình Không tới thành phố Lan Khê sau khi trải qua rất nhiều chuyện. Ví dụ như gia đình của cô khi đó chỉ có mẹ nuôi dưỡng. Mẹ và cô sống trong một ngọn núi lớn cùng bà ngoại, nhà làm ruộng bán trà, đột nhiên vào thành phố đi làm là bởi vì ông ngoại bị bệnh, giá tiền thuốc thang rất đắc. Mẹ bất đắc dĩ vào thành phố đi làm, vậy là mang theo đứa bé sáu tuổi là cô.Nơi ở Xa Tình Không cũng nhớ, chung cư công nhân bên ngoài khu công nghiệp thành phố, đơn sơ cũ nát, dùng xi măng màu nâu u tối đắp thành căn phòng nhỏ, sàn nhà lồi lõm bùn đất, cứ khi mưa đến thì bên ngoài mưa to bên trong nhà mưa nhỏ, bùn đất dưới sàn trở nên sềnh sệt bẩn thỉu, nơi sạch sẽ nhất chỉ có cái giường, chủ thầu nói không có tiền làm nền nhà xi măng cho hai người. Nhưng mà Xa Tình Không thì không sao, khi đó cô thích nhất là buổi sáng. Mẹ ở đây, hàng xóm hòa thuận, tiền không nhiều thì mỗi ngày chăm chỉ làm việc, công nhân chất phác trung thực, cả ngày vui vẻ nói chuyện trời đất, không có giai cấp phân chia.
9.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Tây Tây Tiểu Lâu | Ngôn tình | Hoàn thành
Trong phòng có người. Ánh mắt ép người chiếu rọi trên dưới thân thể cô, lộ ra cảm giác tồn tại rõ rệt, khiến cô không có cách nào bỏ qua được. "Rốt cuộc là ai?" Cố Hướng Tinh lại run run phát ra tiếng, khuôn mặt trắng nõn mà tinh xảo lộ ra nhiều phần sợ hãi. Chẳng qua là cô nhận được điện thoại của Hướng Tuyết, đến khách sạn đưa quần áo cho cô ta, kết quả vừa vào phòng, đã nghe thấy được mùi hương lạ lùng gay mũi, lúc tỉnh lại, hai mắt hai tay đều bị trói chặt, mà toàn thân cô càng không có một chút sức lực nào.Đang lúc cô suy nghĩ mãi không ra, bỗng nhiên chỗ giường bên cạnh cô lõm xuống một khoảng lớn, Cố Hướng Tinh giật mình, vô thức muốn né tránh, mắt cá chân lại bị một bàn tay to dày thình lình bắt giữ! "Buông tôi ra…buông tôi ra!" Cố Hướng Tinh giãy dụa muốn rút chân ra khỏi tay đối phương, cũng là phí công. Mắt cá chân trơn bóng như ngọc bị nắm ở trong lòng bàn tay, tinh tế vuốt ve, Vệ Đình Quân nhìn gương mặt tái nhợt bên dưới cái bịt mắt của cô, khóe môi mỏng lạnh lẽo từ từ cong lên thành một nét cười lạnh. "Cô sợ tôi?"Giọng nam khàn khàn mà lạnh lẽo truyền đến, khiến Cố Hướng Tinh giật mình, lại không hiểu sao cảm thấy giọng nói của người đàn ông có chút quen tai.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Sói Xám Mọc Cánh | Ngôn tình | Hoàn thành
Ở Đại Dạ Quốc, vào hôm bé trai tròn năm tuổi đều phải được đoán định số mạng, người nhà bình thường thì tìm một gian hàng coi bói ở đầu đường cuối ngõ để đoán định tương lai cho con trẻ, mà thân phận sang quý như tiểu thế tử của phủ Trấn Nam Vương – phủ của tướng quân đứng đầu Dạ Quốc này, dĩ nhiên là phải đến nhờ Quốc sư của Đại Dạ thận trọng bói toán đoán định tương lai. Sáng sớm ngày hôm đó, cửa chính của phủ Trấn Nam Vương mở rộng, hai đội thân binh (quân lính do tự vương phủ huấn huyện và thành lập) rầm rộ hộ tống một chiếc xe ngựa hoa lệ chạy ra. Cổ xe nạm đá Vân Mẫu, càng xe khắc hoa nạm vàng, thân xe sơn màu vàng kim, là xe của Trấn Nam Vương phi. Xe ngựa đi thẳng ra cửa thành, xuyên qua trời đông giá rét gió lạnh phất phơ của vùng ngoại ô kinh thành, một lúc lâu sau, chậm rãi dừng trước cửa lớn của phủ Quốc sư. Phủ Quốc sư đã sớm phái người chờ ở nơi đó, đợi đón xe của Trấn Nam Vương phi cùng tiểu thế tử. Xe ngựa dừng lại, Vương Phi dắt một đôi hài tử xuống xe. Tay trái bà dắt chính là con trai trưởng duy nhất của bà —— thế tử của Trấn Nam Vương - Kỷ Nam. Hôm nay Kỷ Nam mới vừa tròn năm tuổi, mi thanh mục tú, cốt cách thanh khiết, mặc một bộ áo gấm xanh thẳm trân quý tươi tắn, càng lộ ra dáng người khẳng khái, còn nhỏ tuổi mà đã có một thân khí phách.
14.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Thời Xán | Ngôn tình | Hoàn thành
Thời tiết giữa mùa hạ, hơi nóng bốc lên cuồn cuộn. Bầu trời xanh quang đãng, ánh nắng màu mật ngọt trút xuống xuyên qua ô cửa hóa thành những điểm nhỏ, cảnh vật rõ ràng, sáng tới chói mắt. Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh. Thời Hoan lim dim buồn ngủ, đưa tay chạm vào vali hành lý, ngáp một cái. Cuối cùng cũng tới.Sau khi xuống sân bay, Thời Hoan lấy điện thoại ra, tìm trong danh bạ tên liên lạc là “Trì Nhuyễn”, gọi điện đi. Đối phương cũng không để cô chờ quá lâu, bên trong điện thoại mới vang lên vài tiếng “tút” đã được nối máy. Cô lười biếng mở miệng, “Bảo bối, đến chưa?” Giọng nói ngọt ngào mềm mại của đối phương truyền đến: “Cậu nhanh thế, tớ vẫn còn đang ở trên xe.”“Được thôi, bao lâu nữa có thể đến đây?”. “Năm phút, cậu đứng ở cửa ra sân bay đợi tớ, tớ đến tìm cậu. Cậu đi cùng tớ mua một vài thứ.” Trì Nhuyễn nói xong, bên tai xẹt qua âm thanh rè rè, cô ấy bất đắc dĩ nói, “Bên này tín hiệu kém, gặp rồi nói, cậu chờ tớ một lát.” Thời Hoan gật đầu, đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, cúp điện thoại, cứ thế đứng yên lặng hồi lâu ở cổng ra của sân bay. Thời Hoan vốn định bay thẳng từ Pháp về nước, nhưng hôm qua Trì Nhuyễn gọi điện thoại tới nói là cô ấy đang đi công tác ở Yemen, bảo Thời Hoan rẽ ngang qua đây.
14.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Lam Bạch Sắc | Ngôn tình | Hoàn thành
Những ngôi sao thưa thớt trên bầu trời dần biến mất cùng ánh trăng , Tư Gia Di vui vẻ đi tìm Phó Dĩnh. Trước đó Phó Dĩnh còn khoe với cô rằng đã lấy được vé mời xem lễ trao giải liên hoan phim từ Quý Khả Vi . Khoảng mười phút nữa sẽ chính thức bắt đầu , Tư Gia Di lúc này thở phào chạy tới , khán đài bấy giờ tràn ngập người ngồi . Phó Dĩnh nhìn thấy cô , không ngừng kêu lên : Mặt của cậu sao rồi ?!Phó đạo diễn vừa mới gia tăng thêm màn tát tai vào trong kịch bản. Đây là chuyện thường ngày như cơm bữa , cô tiếp tục trình bày: Đã bôi thuốc rồi , chắc ngày mai sẽ hết sưng. Phó Dĩnh nghe thấy , trong lòng chua xót lẫn lộn , tỉ mỉ quan sát , sau đó thở dài:"Hay là cậu xin chuyển về làm việc bên trong hậu trường giống như tớ đi , không sợ phải khổ cực nữaTư Gia Di chỉ mỉm cười , trong lòng trở nên do dự . Lúc này , đột nhiên khán giả yên lặng lạ thường. Mọi người nhìn về phía khán đài , liên hoan phim chính thức khai mạc , khó trách mọi người nín thở chờ đợi ngày này. Cô ấy so với chúng ta vào trễ hơn đến nửa năm , làm sao có thể leo lên vị trí như thế ?!" Lời nói có chút thương tâm , lấn át phía sau là tiếng reo hò của fan hâm mộ.
8.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:14
Mèo Lon Ton | Ngôn tình | Hoàn thành
Tại một biệt thự lớn sang trọng trong khu cao cấp Phú Mỹ Hưng quận 7, đang có một buổi tiệc lớn thu hút sự tham gia của rất nhiều nhân vật giàu có, cốt cán trong nhiều lĩnh vực từ đầu tư bất động sản, chứng khoán, phát triển công nghiệp,.... có cả nhóm múa dân tộc và sự tham gia của vài nghệ sĩ tên tuổi. Phòng khách lớn dưới nhà đang ồn ào, tiếng nhạc, tiếng trò chuyện, tiếng nói cười, ánh đèn chớp tắt.... nhưng trong một căn phòng tách biệt trên lầu 2 thì im ắng lạ thường. Không có tiếng nhạc, không có đèn màu hay mùi thức ăn ngào ngạt mà chỉ có một cô gái đang ngồi trước bàn làm việc tay không ngừng gõ bàn phím rồi chống tay lên cằm thẫn thờ nhìn những chậu hoa hồng tỉ muội ngoài ban công. Căn phòng nhỏ đầy mộng mơ được trang trí tông màu Hồng phấn rất nữ tính, trần nhà và trên tường dán rất nhiều đèn dạ quang đủ hình dáng, một chùm đèn châu to giữa phòng tạo cho căn phòng mềm mại và luôn có một sự dịu dàng nhất định. Bên cửa sổ có vài chiếc phong linh mỗi khi gió lướt qua sẽ réo rắc leng keng, thanh âm vui tai mà cô chủ căn phòng ngày rất thích. Tuy nhiên với cách bố trí này, thì chỉ mình Thiên Trang - chủ nhân căn phòng là thích mà thôi.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15
Yin Yin | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cậu Bạn Thích Tôi Mười Chín Năm Kết Hôn Rồi của tác giả Yin Yin. Hai người ước hẹn sẽ không bao giờ xa nhauTiếu Tùng nói "Hà Hảo mình yêu cậu. Mình yêu cậu mười chín năm rồi"Hà Hảo cười nói: Mình tin, nếu mình nói mình yêu cậu, cậu.... ""Mình tin, mình thật sự tin"Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Chồng Tôi Không Yêu Tôi hay Tình Yêu Không Hẹn Trước.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15
Diệp Mộng Tú | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi của tác giả Diệp Mộng Tú. Hai người đều đã trưởng thành, còn là nam nhân với nhau, cứ ngỡ xem như một đêm xuân rồi tự động bỏ qua, ai mà ngờ được sau này hai người lại gặp nhau và tiếp tục dây dưa, hơn thế nữa, đã có một sinh mệnh lặng lẽ thành hình trong cơ thể Diệp Tần Phong.Từ lúc phát hiện Diệp Tần Phong có thai, em trai của hắn, Ân Thiên Cát chính là người phụ trách theo dõi tình hình sức khỏe của cậu, bất quá Ân Thiên Cát là bác sĩ chuyên khoa thần kinh, làm sao có thể đảm bảo chắc chắn được mọi thứ? Vì thế đến lúc tiểu bảo bảo sắp chào đời, vẫn là nhờ đến một người mà Ân Thiên Cát nhất mực tin cậy, mời Tống Hàn Quân hỗ trợ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nhất Niệm Chi Tư hay Bảo Bối Trong Tim.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15
Zururu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xin Lỗi, Là Tôi Không Phải Cô Ấy của tác giả Zururu. Tại sao số mệnh cứ phải khiến tôi luôn chịu đựng hết thảy, sỉ nhục, tổn thương, coi thường? Còn người kia lại luôn được nâng niu, chiều chuộng, yêu thương hết mực?Các người thì biết gì chứ, rõ ràng tôi cái gì cũng chưa làm. Cái thứ vô thực như danh dự đó... ngẫm lại có chút nực cười rồi. Nếu mấy người đã thích nói như vậy thì tôi liền không khách sáo, muốn thế nào liền theo thế đó đi.Cô ấy là hoa mẫu đơn, loài hoa vương giả, chính là vua của các loài hoa. Còn tôi chỉ là hòn đá ven đường, là cỏ dại không đáng nhắc đến. Nhưng dù là hoa hay cỏ cũng không vấn đề, vui vẻ là được.Xin lỗi, là tôi không phải cô ấy. Để anh thất vọng rồi.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Kế Hoạch Hôn Nhân hay Giá Của Cái Nghèo.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15
Vô Diện Nhân | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đại Sư, Độ Ta Kiếp Này của tác giả Vô Diện Nhân. Hồ Vương thầm mắng "con lừa trọc", cho rằng y muốn phổ độ chúng sinh, cảm hóa hắn, khiến hắn không tạo ra sát nghiệp nữa, ai ngờ cái kẻ kia thì ra chỉ là ham mê sắc đẹp, có ý đồ với thân thể của hắn, đêm đêm triền miên hành hạ.Trước lúc thọ tận, Vô Trần thả hắn ra và hẹn hắn ngày sau tái ngộ.Một trăm năm sau, đại sư Mặc Không ngủ nhờ tại ngôi miếu hoang trước đây thờ hồ ly, vô tình nhìn thấy bức tranh “hồ giá.” Kể từ đó trầm luân vào ái tình, vạn kiếp bất phục…Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta hay Sư Tôn, Đồ Nhi Không Bao Giờ Sai của cùng tác giả.
2.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:15