Haru Tokoshie | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vì Ngươi Thay Đổi Thiên Hạ của tác giả Haru Tokoshie. Hắn tên Lý Lân, là Đại Tuyên triều hoàng tử, nhưng không phải là hoàng tử được sủng ái. Hắn không biết mẹ ruột của mình là ai, nhưng hắn biết được, vị phi tần nuôi hắn không phải mẹ ruột của hắn. Này là cảm giác đi? Thỉnh thoảng có những đêm yên tĩnh, hắn lại nhớ tới hình ảnh hắn một mình đứng ở giữa sân, nhìn thấy một người mà hắn cảm giác được là mẹ ruột của mình, xoay người bỏ lại hắn ở nơi đó. Một thời gian sau, có một thái giám đến dẫn hắn đi, gặp qua rất nhiều người, rồi cuối cùng liền tới gặp mặt vị phi tần đó, cũng bắt đầu cư trú tại cung điện đó. Tái sau đó, hắn không gặp người mà hắn có cảm giác là mẹ ruột của mình ở đâu nữa. Sống với Hiền phi một thời gian, ban đầu hắn còn nhớ rõ người này không phải mẹ ruột của mình, về sau thì vú nuôi, cung nữ, thái giám đều bảo hắn gọi người kia là mẫu phi, dần dà, hắn cũng thừa nhận người kia là mẫu phi, rồi cũng quên đi hình ảnh hồi nhỏ nọ. Năm hắn 5 tuổi, thái gia gia của hắn mất. Năm hắn 7 tuổi, gia gia của hắn nhường ngôi cho phụ thân của hắn. Gia gia lúc đó trở thành Thọ hoàng, còn phụ thân của hắn thì thành hoàng đế. Hiền phi được tấn phong quý phi, còn một vị nữa họ Hà, được tấn phong làm Hà hoàng hậu.Năm đó lễ tấn phong rất lớn, hắn vì thân phận của mình, cũng được đưa đi tham gia. Lễ nghi trong cung có bao nhiêu thứ, hắn nhớ không hết, cho nên để chuẩn bị cho ngày đó, hắn phải tập lễ nghi trước đó vài ngày, cho nên hắn nhớ rõ. Hắn lúc đó mới nhìn thấy được mình cũng có hai anh trai. Trước đó hắn hoàn toàn không biết mình có huynh đệ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ và Tôi Xuyên Thư Thành Thị Vệ Thân Cận Của Nhân Vật Phản Diện.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Y Nha Dữu Tử Trà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Dưới Ánh Hoa Đăng của tác giả Y Nha Dữu Tử Trà. Xe ngựa của Đại Hùng Quốc lung lay đi trên đường. Tạ Yên Nhiên ngồi bên trong cả ngày, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ. Tạ Yên Nhiên đỡ mũ phượng trên đầu, thở dài, nhẹ nhàng vén rèm lên dò hỏi Tiểu Hà xem còn bao lâu mới đến nơi. “Nào, tiểu thư. Muội vừa mới hỏi bọn họ, không đến một ngày nữa. Tiểu thư, người kiên trì một chút.” Tạ Yên Nhiên mệt mỏi gật gật đầu, buông rèm, lại đưa tay chỉnh lại mũ phượng có chút nặng trên đầu.“Không ngờ trên đường đi hòa thân phải luôn mặc hỉ phục, thật là mệt.” Tạ Yên Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, lại thở dài, ngả người về sau, hơi dựa vào vách xe ngựa. Mấy người hầu đi theo bên ngoài xe nhỏ giọng nói chuyện với nhau, những người này có người hầu của Hoàng Đạo Quốc, cũng có hộ vệ từ Đại Hùng Quốc. Tạ Yên Nhiên lúc này không có tâm trạng để ý họ là người nước nào, trong đầu chỉ nghĩ về trận tàn sát nửa tháng trước. Tạ Yên Nhiên thật ra vẫn luôn cảm thấy Hạ Băng có chút quái quái, nhưng nàng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng do không hợp khí hậu. Cho nên khi nàng đang ở trong cung giúp Lạc Phi Phi sửa sang hỉ phục, nghe tin thợ săn quốc tấn công, không thể không thừa nhận, cả người nàng đều có chút luống cuống. “Hoàng Thượng, Vương gia đã xuất binh đi ngăn cản.” Nghe thị vệ tiến vào thông cáo như vậy, Tạ Yên Nhiên đang hoảng loạn cũng hồi phục đôi chút. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn như Hoa Hồng Của Lương Hiện và Quái Phi Thiên Hạ.
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Tử Trạch Hoa | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện A, Nắng Lên Rồi! của tác giả Tử Trạch Hoa. một khi gặp phải bất kỳ chướng ngại vật nào, thì cuộc đời này cũng coi như xong rồi. Một bà cô già không đàn ông, không tiền bạc, không tinh thần chiến đấu, không có gì trong tay, thế là hết.” Lâm Thanh kết luận. “Sẽ ổn cả thôi, Lâm Thanh.” Có lẽ Phùng Quân đã mệt mỏi, anh nhẹ nhàng dựa đầu vào ghế sô pha: “Ngẫm lại xem, trước đây có thể cô đã từng khóc vì điểm của một bài kiểm tra, khóc vì những chuyện vặt vãnh, khóc vì những sai lầm, nhưng bây giờ nghĩ lại, cô có còn muốn khóc nữa không? Cô sẽ không, vì mọi chuyện đều đã qua rồi. Sau một thời gian, khi nghĩ về những trải nghiệm này, cô sẽ không còn muốn khóc nữa.” “Em có biết tại sao tôi lại nói với em điều này không?” Phùng Quân đút hai tay vào túi quần: “Cho dù là lúc tôi mới vừa đến đây, mọi thứ mới vừa bắt đầu, đối mặt với núi rừng hoang vu và sự cô đơn tịch mịch càng khiến người như sắp phát điên, nhưng tôi chưa từng nói với bất cứ ai về điều này. Tôi cảm thấy việc nói với người khác về điều này thật không đáng mặt đàn ông. Nhưng mà, tôi lại nói với em, tất nhiên, nó không chỉ vì sự công bằng của cái gọi là câu chuyện trao đổi, mà là…” Phùng Quân dừng lại, Lâm Thanh muốn tránh ánh mắt của anh, nhưng cô không thể: “Em hiểu ý tôi chứ?” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Quái Phi Thiên Hạ và Boss Nữ Hoàn Mỹ.
4.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Roxie | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Không Yêu Tôi! của tác giả Roxie. Đó là lần cuối cùng đôi bạn thân gọi tên nhau như vậy, nhưng trớ trêu thay lại ở trong một hoàn cảnh đặc biệt. Đồng Huệ - cô ấy vốn là một sinh viên ưu tú xuất sắc của khoa sân khấu điện ảnh trường Đại Học XX thuộc thành phố A. Gia cảnh giàu có, xinh đẹp và thân thiện. Lần đầu tiên Đường Nhã - cô sinh viên nghèo gặp Đồng Huệ là khi cô đang đi lên thành phố thì bị trộm giật mất túi xách, trong đó có chứa vô số đồ quan trọng.Lúc ấy Đồng Huệ nhìn thấy liền dồn theo hắn qua năm con phố để lấy lại cho cô, cảm động trước sự nhiệt tình của Đồng Huệ khi không ngại đối phương là người xa lạ mà xả thân giúp đỡ. Đồng Huệ trở về thở dốc nhưng cô vẫn nhoẻn nụ cười nhìn cô, Đường Nhã rút trong cặp ra một chai nước lọc, cười nói: “Tên đó chắc hẳn sốc lắm, vì có người đuổi theo hắn tận năm con phố... Cho hỏi vị “đại hiệp” này tên gì? Có số điện thoại liên lạc không để “tại hạ” có thể mời “đại hiệp” đi uống nước khi có cơ hội!”Đồng Huệ uống nước ừng ực, ngồi xuống bên vệ đường cầm điện thoại lên bấm: “ Được thôi! Cô em đây có lòng thì “chị đây “ cũng có dạ, đọc số đi, để tôi nháy máy cho!” - Đồng Huệ hào sảng nói. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ta Với Sư Môn Không Hợp và Con Đường Trở Thành Thiên Hậu.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Ngụy Tùng Lương | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Đỉnh Cao Giường Chiếu của tác giả Ngụy Tùng Lương. Sinh nhật 25 tuổi của Triệu Tứ An ngày ấy, gần như toàn bộ thiếu gia nhà quyền thế tại Bắc Kinh đều góp mặt, một phần vì Triệu Tứ An thích bày vẻ, phần cũng vì hắn là con trai độc đinh trong nhà, được cưng chiều ghê gớm. Thời điểm mọi người chơi đến giữa tiệc, không biết ai bảo có thứ hay ho cho Triệu Tứ An xem. Triệu Tứ An chỉ cho rằng là ba cuộn phim hạ đẳng do mấy tiểu thịt tươi diễn, cả người lười nhác vùi trong sofa, chẳng tí hào hứng lắc đầu.Người nọ cười cười, "Cậu đừng đánh giá vội, cái này đáng xem lắm đó, là phim Lâm Sinh Vi diễn nha." Triệu Tứ An giật mình, chậm rãi ngồi dậy, không gian mờ tối che lấp biểu cảm trên mặt hắn, hắn hỏi: "Là phim gì?" Đối phương cợt nhã đáp: "Còn có thể là phim gì? Là loại kia." Sau khi chia tay Triệu Tứ An không liên lạc với Lâm Sinh Vi nữa, chỉ là dù hắn cố gắng không nghe ngóng, tin tức về cậu vẫn như thác lũ truyền đến tai hắn. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Không Xong! Ngủ Quên Rồi!! và Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Mộc Qua Hoàng | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang truyện Chuyện Này Quá Sức Rồi của tác giả Mộc Qua Hoàng. Mấy tờ bài thi được đặt trên bàn làm việc, trên từng tờ đều vẽ đầy dấu gạch chéo thảm đến mức không nỡ nhìn, tờ này còn thảm hơn tờ kia, người chấm bài thi nhanh chóng phát hiện, đối với thí sinh này mà nói phương pháp chấm bình thường cũng không áp dụng được, thế là đến một trang khác chỉ còn lại lác đác mấy dấu móc màu đỏ mà thôi. Trong cột họ và tên giương nanh múa vuốt viết hai chữ, viết ngoáy đến mức giống như mọc một bụi cỏ dại, nhưng ngòi bút lại mạnh mẽ. Họ và tên thí sinh: Hứa Thịnh. “Tự em nhìn điểm số lần kiểm tra thử này xem.” “Điểm bình quân cách 30 điểm cả một đoạn dài, đừng nói cố gắng thi đại học, thầy thấy với trình độ này của em thì còn phải học lại cấp 2 đó!” Giáo viên chủ nhiệm lớp Mạnh Quốc Vĩ đang nói thì cất cao giọng lên, quát một tiếng làm cho nửa cái hành lang bên ngoài văn phòng đều có thể nghe thấy: “Những câu này có câu nào thầy chưa từng giảng trên lớp, đều là những câu cho điểm! Thầy rải gạo lên trên đó, con gà nó còn đoán trúng nhiều hơn em nữa, rốt cuộc là em bị sao thế. Đến trường là đến học hành hay là đến sống qua ngày?!” Nếu yêu thích thể loại này, đừng nên bỏ lỡ những truyện như Ta Có Dược A! và Vô Củ.
23.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
Vãn Thu Sơ Thập | Võng du | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện [PUBG] Cướp Cò của tác giả Vãn Thu Sơ Thập. Vòng chung kết, số người còn lại, hai người. Bình luận viên A: “Hiện tại trong trận chỉ còn Miao của chiến đội TCO và Aday của chiến đội FT! Hai chiến đội này chỉ cách nhau 85 điểm. Dựa vào trận đấu này chúng ta sẽ xác định được đội nào mới là đội giành được cúp vàng!” Giờ phút này, trên màn ảnh lớn, cả Miao và Aday đều lựa chọn phương thức chiến đấu tương đối an toàn. Cả hai đều điều khiển nhân vật của mình nấp sau các vật cản, nhất thời ai cũng không để lộ vị trí của mình khiến cục diện rơi vào bế tắc.Nhân lúc này, bình luận viên B cũng bắt đầu giới thiệu về quan hệ của hai người: “Trước đây Giang Miểu và Nhan Nhất Thiên này cũng có quen biết với nhau.” “Trong thời gian huấn luyện, đội trưởng chiến đội FT Nhan Nhất Thiên – Aday đã phát hiện ra hạt giống tốt này nên đã đưa Giang Miểu vào giới thể thao điện tử, cũng muốn để Giang Miểu trở thành thành viên dự bị của đội FT. Không ngờ rằng Giang Miểu lại chọn đội TCO đã sắp tàn lụi.” “Sau khi gia nhập TCO, trong một trận đấu Miao từ ghế dự bị tạm thời thay thế đội trưởng ban đầu York ra sân rồi nổi tiếng sau trận đó —”Xung quanh chợt trở nên ồn ào. Hai nhân vật trên màn hình cũng bắt đầu hành động. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Pokemon Kaitou Izumi và Một Ngày Của Tôi Có 48 Giờ.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:54
reeree_vn | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Anh Và Mạng Hạ Gục Đều Là Của Em của tác giả reeree_vn. Quán cà phê. "Hai ly Latte." Trước quầy là một cô gái với mái tóc đen dài, tóc mái thưa lơ thơ trước trán, khuôn mặt được trang điểm kĩ càng, dưới mắt còn vẽ một trái tim nhỏ xinh. Cô không đeo lens, nhưng đôi mắt lại rất sáng, chiếc mũi nhỏ cao thẳng, dáng môi hình chữ M xinh đẹp, sắc hồng nhạt của màu son làm tăng thêm vẻ xinh xắn đáng yêu của cô. Giống như búp bê vậy.Nếu như không phải cô đang mặc trên người một chiếc quần bò siêu dài rộng, lại còn rách mấy chỗ. "Chào em, quán bọn anh đang có chương trình gọi một món nước thêm mười tệ sẽ được tùy chọn một món đồ ngọt trên này, em xem xem có muốn tham gia chương trình này không?" nam phục vụ nhìn chằm chằm vào cô, trong lòng thầm nghĩ xem làm thế nào để có được số điện thoại của người trước mặt. "Không tham gia." "Cực kì có lời luôn đấy, những món ngọt này của bên bọn anh nếu gọi riêng thì đều là ba mươi hai tệ một phần đó."Mục Vãn Vãn khẽ nhíu mày, lặp lại lần nữa: "Không tham gia." "Không thì thế này," phục vụ nở một nụ cười tự xem là hút hồn, "Bên bọn anh còn có một hoạt động hạn giờ, chỉ cần viết cảm nghĩ về quán và cách thức liên lạc là có thể nhận được một phần đồ ngọt miễn phí." Hoạt động này đương nhiên là giả rồi, anh sẵn lòng bỏ ra ba mươi hai tệ mua số điện thoại của cô. Mục Vãn Vãn nhìn chằm chằm vào anh ta, một lúc sau, bật cười: "Được thôi, đưa giấy cho tôi." Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi và Bí Mật Thức Tỉnh.
28.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Miêu Vĩ Trà | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khi Anh Thích Em, Như Thấy Mùa Xuân của tác giả Miêu Vĩ Trà. Chu Diễn Xuyên cau mày, nói qua loa vài câu rồi không liên lạc lại. Sau đó khi bạn hỏi về ấn tượng của anh với Lâm Vãn, Chu Diễn Xuyên trả lời thờ ơ, giọng lạnh lùng: “Tục tằn không chịu nổi.” Nửa năm sau, khi phóng thử máy bay không người lái thế hệ thứ ba của Tinh Sang, Chu Diễn Xuyên gặp được Lâm Vãn bên ngoài đời.Cô đắm mình trong cảnh sắc mùa xuân trên đỉnh núi, giá ba chân dựng kề bên, ống kính nhắm vào chú chim nhỏ đậu trên cành. Khi cô bấm nút chụp, gương mặt cô hiện lên vẻ dịu dàng vô cùng tận. Trên đường trở về thành phố, Chu Diễn Xuyên thấy xe Lâm Vãn bị hư, chủ động đề nghị đưa cô về cùng, sợ cô hiểu lầm còn đưa ra danh thiếp: “Cô yên tâm, tôi không phải người xấu.” “Thì ra anh chính là Chu Diễn Xuyên.”Lâm Vãn cúi đầu nhìn lướt nhanh qua danh thiếp, đôi mắt hoa đào đẹp rực rỡ, vài giây sau cô cong môi cười, “Quả nhiên tục tằn không chịu nổi.” Chu Diễn Xuyên: “…” Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Ông Xã Thần Bí: Nhân Vật Lớn Không Thấy Mặt và Người Theo Đuổi Ánh Sáng.
16.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Lam Mân | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Nhỏ ! Em Chạy Đằng Trời của tác giả Lam Mân. Cô có một tuổi thơ giống như mọi người bình thường. Cô có cha mẹ, gia đình cô không quá khá giả, một tổ ấm chỉ có 3 ngườ. Họ luôn mang đến cho cô hạnh phúc, mang đến hơi ấm , họ luôn bao bọc cô, nhưng khi cô lên 5, vì một lần cô đòi mẹ đi chơi ở công viên mà khôbg may có người giết nhầm mẹ cô, khiến cô bị người ba đã từng hết mực yêu thương căm ghét . Nhưng rồi đến năm cô 16 tuổi.1 tháng trước hôm sinh nhật tuổi 16 của cô : Cô đang đi học về trên con hẻm như mọi ngày, khác lạ là hôm nay trời tối lại không bật điện , nhưng vì tối nay trăng sáng. Cô đang đi thì bị một cái gì đó ngáng chân, ngã xuống, lúc cô quay thì lại nhìn thì là một người đàn ông. Ánh trăng chiếu rọi xuống khuôn mặt của hắn, ngũ quan của hắn thật tuyệt vời, sống mũi cao, lông mi dài, lông mày như được dập khuôn, đôi mắt màu xanh nhạt, nhưng khuôn mặt hắn luôn toát ra vẻ lạnh lùng. Nhưng hắn đang thở gấp và tay giữ chỗ gần ngực. Cô nhìn xuống chỗ hắn đang giữ chặt liền nói : \- Anh làm sao mà bị chảy máu nhiều như vậy? Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Chuyện Tình Của Tổng Tài và Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Âu Phương Tuyết Hi | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Vạt Nắng của tác giả Âu Phương Tuyết Hi. Ánh nắng chan hoà phủ khắp mọi nơi, xuyên qua từng kẽ lá xanh rờn. Vạn vật được đắm mình, tha hồ vùng vẫy trong cái nắng dịu dàng, tươi sáng, trong veo... Tất cả đã tạo nên một khung cảnh thật thơ mộng và yên bình. Tuy bây giờ là giữa tháng sáu – thời điểm nắng nóng gay gắt nhất của mùa hạ nhưng ở thành phố tươi đẹp này, mùa hạ thật dễ chịu, thoải mái với những cơn gió nhẹ đi qua, cuốn trôi mọi buồn phiền nơi cuộc sống.Trên đường phố xuất hiện một bóng dáng nhỏ bé, tung tăng của cô thiếu nữ độ xuân thì. Cô gái mang dáng vẻ hoạt bát, tràn đầy sức sống với mái tóc dài được búi cao, kẹp gọn gàng bằng đôi cặp nhỏ nhỏ xinh xinh hình cúc hoạ mi. Cô gái mặc chiếc áo croptop trễ vai màu trắng, kết hợp với chiếc quần bò ống rộng trông vừa có phần nữ tính lại thoải mái, năng động; đi đôi giày sneaker màu trắng đơn giản mà đáng yêu, tôn lên vóc dáng cân đối của mình. Trong miệng cô gái nhỏ đang ngậm cây kẹo mút, tung tăng đi trên đường phố, nở một nụ cười tươi như vạt nắng, ngân nga bản nhạc yêu thích của mình.Bóng dáng nhỏ nhắn, xinh xắn này là của nó – Nguyễn An Hạ. Đúng như cái tên, nụ cười của nó toả sáng rực rỡ như ánh nắng của mùa hạ nhưng lại dịu dàng, nhẹ nhàng chứ không chói loá. Ngoài ra, tên “An Hạ” còn mang lại cảm giác ấm áp, bình yên, hàm ý mong muốn một cuộc sống thảnh thơi, thư thái. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Yêu Bà Xã Lạnh Lùng và Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn.
14.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Hạ Ngân Hoàng | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Khế Ước Bạc Tỉ của tác giả Hạ Ngân Hoàng. Bạc Nhiên đang trên đường về nhà, hôm nay cô vừa đi xin được việc làm mới tại một quán rượu cũng gần. Tuy có hơi miễn cưỡng chút nhưng tiền lương ở chỗ này rất cao, một tháng cũng có thể chi trả được các phí sinh hoạt lại còn tiền nợ nữa chứ. Bạc Nhiên - một cô gái hai mươi tuổi với cá tính khá mạnh mẽ kiên cường. Tuy ba mẹ cô mất sớm chỉ còn có hai chị em nương tựa vào nhau để sống, nhưng hầu như cô không hề cảm thấy áp lực mà tận lực cố gắng nuôi đứa em trai học tập thật tốt.Căn nhà này là tài sản cuối cùng mà ba mẹ cô để lại nên dù ra sao có túng thiếu thế nào cô cũng nhất quyết không bán nó. "Chị về rồi đây.." Bạc Nhiên mở cửa ra, trong nhà không có ai hết. Buổi sáng rõ ràng Bạc Hạo nói sẽ ở yên trong nhà chờ cô về giờ lại không thấy đâu. Đột nhiên trong lòng có chút bất an, nhanh chóng móc điện thoại ra gọi điện, hơn mấy phút sau mới có người bắt máy. "Alo ?..Hạo Hạo em đâu rồi.." "Cô là người nhà của nó hả ? Mau đem tiền đến đây trả nếu không tôi không chắc bàn tay của nó được toàn vẹn đi về đâu đấy""Anh..anh xin bình tĩnh, bây giờ các người ở đâu tôi sẽ lập tức đến ngay. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Bạch Quả Chi Đồng Nhân Thiếu Niên Ca Hành và Gả Cho Một Anh Béo Đầy Tiềm Năng.
9.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Tiểu Điệp | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Nàng Là Của Bổn Vương Ta của tác giả Tiểu Điệp. Là trong nước, sao mình lại ở đây. Không xong rồi mình không biết bơi, lẽ nào số tận rồi.Không! Không mình chưa muốn chết. Đội trưởng anh đang ở đâu cứu em với.Cứu! cứu với!Dần chìm vào trong vô thức thì có một cơ thể to lớn ôm lấy, truyền oxi vào miệng cho nàng. Đôi môi thật mềm, giường như trong tiềm thức nàng đã cảm nhận được.Nếu yêu thích thể loại xuyên không, bạn có thể tìm đọc Không Xong! Ngủ Quên Rồi!! hay Xuyên Nhanh: Nam Chủ Lại Hắc Hóa.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Dĩ Thính Đắc Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Ông Hoàng Xa Xỉ Phẩm của tác giả Dĩ Thính Đắc Tâm. Tiếng khóc nức nở của một bé gái sơ sinh khoảng một tháng tuổi, giọng cô bé lanh lảnh vang lên trong bóng đêm tĩnh mịch của mùa đông giá rét. Hiện tại cũng đã gần mười hai giờ đêm rồi, thế mà tiếng khóc đâu đó chốc chốc lại vang lên. Bầu trời đêm mùa đông thật lạnh, tuyết rơi ngày một dày đặc trắng xóa trời che lấp cả cảnh đẹp đô thị.Tại ngôi nhà đối diện bên kia đường, một cặp vợ chồng son đang ngủ say, người vợ tên Hoa Dung bị đánh thức bởi tiếng khóc thảm thiết đó liền ngủ không được mà thức cũng không xong, cảm giác lo lắng ập tới. Hoa Dung ngồi dậy và hỏi chồng là Liên Thành: "Anh! Tiếng khóc đâu đó cứ chốc chốc lại vang lên! Ở khu mình sống cũng làm gì có trẻ sơ sinh đâu?"Liên Thành cũng lo lắng không thôi bèn dụi dụi mắt rồi ngồi dậy, dùng cái tai của mình để định vị xem tiếng khóc đó phát ra từ đâu, Liên Thành bước xuống giường, lấy một chiếc áo khoác nỉ khoác vào chậm chậm theo hướng tiếng khóc bước từng bước ra phía cửa sổ tầng hai. Anh ta kéo nhẹ kéo rèm cửa sang một bên, ánh mắt dò tìm xung quanh, khoảng một phút sau người đàn ông ấy như đã phát hiện ra điều gì đó, anh ta liền vội nói: "Hoa Dung! Đằng kia...là đằng kia!" Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi và Vận Mệnh Thế Gia.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Xem mắt? Cái giới thượng lưu này cũng thật là nhiều trò! Nhưng mà phải chịu thôi, ai bảo chính mình sinh ra trong gia đình quý tộc để làm gì? Cho nên, phàm mà nói, tất cả, đều chẳng có cái gì là hết thảy hoàn hảo cả, chính vì thế, cuộc sống của chúng ta rất cần những người có đủ ưu điểm để che lấp đi những thiếu sót mà ta chưa có. Đời người, thật giống như một đường thẳng với nhiều ngã rẽ! Yêu thì sao? Yêu có gì mà không đúng? Vậy thì cứ yêu thôi! Hơn hết, càng yêu lại càng say, khó lòng mà thoát ra được.Anh trầm ổn như thế, thế nhưng lại phải cưới con nhóc mới chỉ có mười tám tuổi vắt mũi chưa sạch này? Anh đâu phải bảo mẫu? Ây, nhưng mà con bé này cũng xinh ấy chứ? Mang về làm công cụ ấm giường, chắc là cũng không đến nỗi tệ! Nói thì nói như thế, nhưng tình yêu mà, chẳng có thể nào biết trước được điều gì, anh lại yêu cô vợ nhỏ này của anh từ lúc nào cũng chẳng hay. Dường như mỗi khi không nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô mà xinh đẹp của cô anh lại cảm thấy nhớ. Cái cảm giác này bức anh khiến cho anh phát điên! Cô có phải là bùa mê không? Hại cho anh không thể chịu đựng được mà cứ say...
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Hôi Tiểu Thường (Cá vàng nghe sấm) | Ngôn tình | Hoàn thành
Quang cảnh lúc 5 giờ sáng vẫn còn chưa rõ ràng. Ánh sáng đèn hắt xuống dưới mặt bàn gỗ màu nâu, chiếu sáng một góc. Trong ngõ nhỏ nghe được loáng thoáng tiếng nói chuyện, thêm cả tiếng chó sủa. Sống lưng Úc Hỉ thẳng tắp ngồi ở trước bàn, cánh tay đè lên trên tập đề thi. Bên cạnh đặt một cốc cafe, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Là loại cafe hòa tan, 1 tệ 1 gói, có thể gượng ép ngăn lại vài phần buồn ngủ, cũng không biết là do trong lòng tự cho là như vậy hay là loại cafe này thật sự có tác dụng.Cô giơ tay vén một góc của rèm cửa sổ, nhìn xuyên qua kính thủy tinh, phía xa xa là bầu trời u tối giống như được bao trùm bằng một dải lụa nhung màu đen. Úc Hỉ nhìn một lúc mới bỏ rèm cửa sổ xuống. Cầm lên cây bút mực màu đen tiếp tục hoàn thành tập đề thi Tiếng Anh còn đang dang dở. Làm xong một tờ đề thi Tiếng Anh thì ngoài cửa sổ trời cũng đã bắt đầu hửng sáng. Trong phòng khách có tiếng bước chân không rõ ràng.Bước chân tiến gần đến cửa phòng thì dừng lại. Liễu Hương Đông đẩy cửa ra thấy Úc Hỉ đang ngồi trước bàn chăm chỉ học bài. Trong lòng bà vui vẻ nhưng cũng lo lắng sợ con gái sức khỏe yếu không chịu được, bà dặn dò: "Trong nồi có cháo, lát nữa con nhớ ăn đấy nhé, mẹ đi trước đây." Liễu Hương Đông làm việc tại một siêu thị lớn ở gần nhà, mỗi ngày đều phải có mặt ở chỗ làm trước 8 giờ, ông chủ rất nghiêm khắc, cũng may chỉ cần ngồi vài trạm xe bus là đã đến nơi. Úc Hỉ gật đầu: "Vâng. Mẹ, buổi tối con phải ra ngoài một chuyến, hôm nay là sinh nhật của Ôn Thiền."
12.20 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Phúc Lộc Hoàn Tử | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Biết Chăng Tương Tư Tận Xương Cốt của tác giả Phúc Lộc Hoàn Tử. Kiều Diệp bước ra từ phòng phẫu thuật, khung cảnh ngoài cửa kính bị bao phủ trong sắc chiều hoàng hôn. Bầu trời đã không còn trong xanh, giờ đây chìm khuất trong ánh ráng vàng như sắc hoa hồng. Ở phía Tây, mặt trời dần biến mất sau những công trình đô thị cốt thép. Một ca phẫu thuật khẩn cấp tiêu tốn gần 4 giờ đồng hồ. Máy lạnh trong phòng rất mát, nhưng lưng cô vẫn ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo giải phẫu được cởi ra, như có tầng hơi bốc lên, một mảng mồ hôi lớn thấm lên quần áo của cô.Cô rửa tay và khử trùng rồi đem quần áo đến phòng chờ giặt. Bệnh viện tư nhân của tập đoàn Long Đình quả nhiên danh bất hư truyền, điều kiện không có chỗ chê. Hai bác sĩ có thể sử dụng chung phòng khách, buồng nghỉ, phòng vệ sinh có vòi hoa sen, so với một số câu lạc bộ thể hình xem ra còn lớn hơn. Kiều Diệp từng dùng loại ''buồng nghỉ'' đơn giản, thực chất chỉ là lều bạt dựng tạm. Cô kéo từ trong góc ra một mảnh vải nilon, nhúng vào chậu nước, lau mình qua loa, xem như tắm xong. Đối với người không có điều kiện tắm rửa trong 3-5 ngày thì điều này đã quá thoải mái, xa xỉ, có khi chỉ có phụ nữ mới có đặc quyền này.Cô còn nhớ khi đó gió lộng quét qua lều, vài sợi gió luồn qua khe hở, thổi vào cơ thể, ẩm ướt mà ấm áp. Tình cảnh trước kia so với hiện tại quả thật hoàn toàn khác biệt, lệch nhau 5 múi giờ, cách một vạn cây số, sử dụng phương tiện nhanh nhất cũng phải mất 13-16 giờ đồng hồ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Hạnh Phúc Nhất Là Khi Có Anh và Ngược Em, Yêu Em.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Xuân Nhật Phụ Huyên | Sủng | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cậu Là Giấc Mộng Của Tôi của tác giả Xuân Nhật Phụ Huyên. Ở trường học, nơi mà Lâm Úy thích nhất chính là thư viện. Trong thư viện rất yên tĩnh, sẽ không có chuyện giao tiếp giữa người với người, anh là anh, tôi là tôi, cậu có thể yên tâm thoải mái ngẩn người. Chỉ để ngẩn người mà thôi, thật ra cậu không thích đọc sách cho lắm. Khi đọc thơ ca cậu sẽ liên tưởng đến một màu xanh mênh mông, xanh lam đến trong suốt. Khi đọc tiểu thuyết cậu lại nghĩ đến ly Cappuccino mới pha và bọt sữa váng trên bề mặt ở quán cà phê nơi góc phố. Kỳ lạ nhất là khi nhìn những bức tranh, lúc này, màu sắc đối với cậu đã không có chút ý nghĩa nào. Điều cậu nghĩ tới chính là cảm giác thân thể mình bị ngâm trong làn nước lạnh, thậm chí có lúc lạnh đến mức run lên.Luôn luôn bị phân tâm như vậy, cho nên cậu không thích việc đọc sách chút nào. Cậu chính là người mắc chứng mê sảng*, ở trong mắt cậu, đối với thế giới này vẫn luôn mơ màng, không rõ ràng. Tất cả thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác đều hỗn loạn. Cậu có thể tuỳ ý mà cuồng loạn trong đó. Mỗi ngày mở mắt ra cũng giống như việc mua vé số, không biết diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào.
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
Nhất Thập Tứ Châu | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cây Nấm Nhỏ của tác giả Nhất Thập Tứ Châu. Ánh huỳnh quang tù mù tỏa ra từ thực vật rọi sáng chốn hang động u ám ẩm thấp. Dây leo bám quanh vách đá: xanh rì, tím than, đen trui trũi – tựa một bầy rắn bùng nhùng vặn xiết. Chợt, có con bọ đen nhẻm lảo đảo bay vào, nó mọc sáu cái cánh cứng cáp, nhú ba cái vòi. Giây kế tiếp, giữa dây leo quấn bện thoắt xuất hiện một màn bong bóng tím tái to tướng, bong bóng nhanh chóng vỡ toác – nom như đương há mõm, đoạn tức thì khép lại, nuốt chửng con bọ vào dạ dày.Mớ dây leo bắt đầu chầm chậm lúc nhúc, bộ phận phình trướng nọ xẹp dần dần, cuối cùng khôi phục trạng thái vốn dĩ. Thanh âm láng máng tiếng cánh vỗ văng vẳng trong hang động, nóc hang động rỉ một giọt chất nhầy bị giãn thành sợi tơ nhỏ trong suốt, nó nện lách tách xuống mặt đất phủ đầy xỉ rêu nhớp nháp, xỉ rêu bắt đầu ngọ nguậy thật khẽ, giọt chất nhầy bóng lưỡng thoắt cái bị hấp thụ chẳng sót tí gì, vệt nước thoáng chốc sạch bong.Ở góc hẻo lánh nọ… cái góc hẻo lánh được huỳnh quang nấm xanh rọi sáng; giữa khe nham thạch và đất mềm, có thứ gì đó trắng phau tuôn ồ ạt như thể thủy triều phủ lấp cả vùng rộng thoáng bát ngát – là sợi nấm màu trắng. Nó sinh trưởng, lan tràn, vươn hàng trăm triệu tua vòi, rốt cuộc bò lóc nhóc tới chỗ trung tâm, đoạn khép lại, bện vào, kéo dài, xuất hiện một hình thái. Bàn chân đạp lên bãi xỉ rêu rậm nhễu nhão, cỏ xỉ rêu lõm xuống toan nuốt sống nó, chỉ để lộ mỗi mắt cá chân trắng nõn. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Xuyên Qua Tìm Đường Sống Trong Chỗ Chết và Trước Ngày Công Khai, Lão Công Mất Trí Nhớ.
16.80 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55
HThienDu | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cả Đời Này Em Phải Trả Nợ Cho Tôi của tác giả HThienDu. Hoa Di Giai trầm ngâm hồi lâu, đầu óc lơ đễnh nghĩ đến chuyện gì đó một lúc, cả người ngây ra. Mạch Y Đình thấy thế thì lấy tay vỗ nhẹ một cái vào vai Hoa Di Giai làm cô giật cả mình, xoay sang nhìn cô bạn đang bật cười vui vẻ."Nghĩ gì đó? Sao lại ngây người ra như thế?""Không có gì.", Hoa Di Giai lắc đầu."Nghe nói Nhà trường đã ra quyết định buộc Phương Lệ Kỳ thôi học rồi, tuy đã hạn chế tin tức nhưng sinh viên không ngừng đồn đoán về chuyện đấy. Bọn họ không biết rõ, còn to nhỏ nói cậu là người hại cô ta bị thôi học đó.", Mạch Y Đình vừa nói vừa chau mày, rõ ràng là không vui trước những tin đồn đó.Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ những truyện cùng thể loại như: Chế Tạo Hào Môn hay Kiếp Này Chỉ Nguyện Bên Người.
4.40 Vạn chữ | 2024-09-02 00:55