Hoa Hoa Điểm Điểm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bộ Hành vừa hưởng thụ đồ ăn ngon vừa liếc nhìn trộm người con trai vừa mới ngồi xuống bàn bên cạnh. Bốn chữ: Đẹp mài ra cơm. Anh ta hướng mặt về phía cô ngồi, đã cởi áo khoác ra, lúc này chỉ mặc một áo cao cổ bằng len màu xanh dương sẫm, tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ, khuôn mặt anh tuấn, khí chất lạnh lùng. Nam phục vụ mặc sơ mi trắng nơ đen mang thực đơn lên: "Tiên sinh, xin hỏi anh dùng gì?" Người con trai nghiêng mặt, đôi mắt nâng khẽ nhìn thoáng qua về hướng Bộ Hành.
25.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
JennyD | Ngôn tình | Hoàn thành
Vào giờ ra chơi, Lâm Thiên Tuyết nhìn cô bạn thân đang đeo tai nghe, miệng đang ngân nga theo một ca khúc nào đó mà cô cũng biết đó là của Vũ Thiếu Kiệt – một ca sĩ nổi tiếng. Đúng vậy, bạn thân của cô – Đỗ Nhược Lam là một người hâm mộ trung thành của anh. Đôi lúc Tiểu Tuyết cũng bó tay với cô bạn thân của mình, là một người hâm mộ nhưng cô ấy không như những người khác, cô ấy chỉ âm thầm theo dõi Vũ Thiếu Kiệt chứ không kích động hò hét hay bám đuôi thần tượng. Là bạn thân với nhau đã lâu, nên khi Đỗ Nhược Lam bắt đầu yêu mến chàng ca sĩ đó, Lâm Thiên Tuyết cũng đã chứng kiến hết những hành động tuy âm thầm nhưng lại rất điên cuồng của bạn mình.
6.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lão thảo ăn nộn ngưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Máy bay chậm rãi trượt trên đường băng, Tần Tri chạm tay vào bức thư vài lần. Chờ máy bay ổn định, anh vội vã mở phong bì. Thư này một tháng trước Quan Thục Di đã đưa Ngô Gia Dương. Quan Thục Di nói, trước khi Tần Tri về nhà hãy đưa anh. Ngô Gia Dương rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này. Tần Tri: Khi anh mở lá thư này, em biết, anh đang trên đường về nhà. Em muốn chính thức báo cho anh một tin: Em sắp làm mẹ. Với em, đây là một chuyện vui làm em vừa ngạc nhiên, vừa mừng và lo sợ. Trong đời, ngoài chuyện được gả cho anh, em tin, đây là chuyện vui nhất em từng có.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hi Hòa Thanh Linh | Đô thị | Hoàn thành
Sau nửa năm quay cuồng vì công chuyện, Nguỵ Vũ Hoàn cuối cùng cũng có thời gian rảnh để bay từ New York về thành phố S. Thư ký Lý Tu Nhã sau khi nhận hành lý, liền hỏi hắn có tính toán gì không, về công ty hay đi đâu đó nghỉ ngơi. Hắn nhớ nửa năm nay không được gặp tình nhân, cười bảo: “Gọi điện cho tôi, lâu rồi không gặp Tiểu Trạch, tôi muốn đi thăm em ấy.” Sắc mặt Lý Tu Nhã khẽ biến nhưng không nói gì, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của hắn.Nguỵ Vũ Hoàn, ba mươi tuổi, CEO tập đoàn Hoàn Vũ, là nhân vật uy phong một cõi trong giới thương nghiệp thành phố S. Tuổi trẻ mà sự nghiệp thành công, cái chính còn là vẻ ngoài phong thần tuấn lãng, khiến không ít các cô gái, tiểu thư danh gia vọng tộc phải tơ tưởng. Nhưng vị này nhìn như Kim Vương lão ngũ toàn diện mọi mặt này lại có một đặc điểm không để ai biết được… Hắn là gay!Nguỵ Vũ Hoàn không phải thuộc dạng ai đến cũng mời chào, mà là hắn có ấn tượng không tồi với Lý Tu Nhã, còn rất thưởng thức tính cách cùng năng lực làm việc của anh. Huống chi tính chất công việc phải bôn ba khắp nơi, tình nhân có nhiều đến mấy mà lúc cấp bách thì nước xa không cứu được lửa gần, đưa Lý Tu Nhã theo tiện hơn nhiều. Lý Tu Nhã ở cạnh hắn, tuy không có bất kỳ danh nghĩa tình nhân chính thống gì nhưng Nguỵ Vũ Hoàn không hề bạc đãi anh. Trong khoảng thời gian này, tiền lương hay tiền thưởng, lời biểu dương, giày túi, đồ hàng hiệu, hắn đều lén mua cho anh không ít.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hàn Thục | Đam mỹ | Hoàn thành
Sở Tấn thật sự ước ao, cuối tuần này là sinh nhật ba mươi tuổi của anh, lúc không hề hay biết đã qua nhiều năm như vậy. Anh đã sớm không còn trẻ nữa, âu phục mặc bên trong chỉnh tề áo lót giữ ấm, bên ngoài còn phủ thêm chiếc áo khoác cashmere dày nặng, như vậy còn cảm thấy lạnh, còn phải dùng khăn quàng cổ quấn kín mít, như thắt cổ. Anh mua bữa sáng xong, đi tới nhà Quý Thiên Trạch, dâng điểm tâm cho Quý Thiên Trạch. Quý Thiên Trạch lại ghét bỏ: "Tôi muốn chính là bánh nhân thịt bò đây là thịt lợn, tại sao chỉ vậy mà cậu cũng mua sai?" Còn nói: "Trên người cậu đầy mũi dầu mỡ, thối quá, cách xa tôi dùm một chút."Tuy rằng ghét bỏ, nhưng vẫn ăn, vừa nói: "Công việc ngày hôm nay tôi cần dùng ppt đấy? Cậu xảy ra chuyện gì? Còn chưa làm xong vậy hả?" Sở Tấn mệt mỏi gật đầu: "Làm xong rồi, tôi tới giảng giải cho anh một chút, anh thế nào cũng phải hiểu một ít mới trình bày trong hội nghị được..." Nói xong, Sở Tấn thất thần, gần đây vẫn luôn thất thần, anh nhớ tới những học sinh sáng sớm gặp thoáng qua, nhớ không rõ tướng mạo, ở trong đầu của anh khuôn mặt của những học sinh kia như bị nhòe đi, sau đó đổi thành khuôn mặt anh thời tuổi trẻ.
25.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Diệp Tiểu Tịch | Đam mỹ | Hoàn thành
"A Hạo, em xin lỗi, anh đừng giận nhé. Chuyện này sau này tuyệt đối em sẽ không nói ra nữa, anh và Thiên Thiên ở đâu thì em theo đấy, chỗ nào anh ở là nhà của em." Long Ký Hạo quay đầu lại nhìn Lăng Vân Phi một chút. Từ khi hai người lần nữa ở cùng nhau, người này liền bắt đầu cẩn thận dè dặt từng li từng tí, tìm mọi cách làm anh vui lòng, nói liên tục cũng sợ anh sẽ tức giận, tiếp đó liền lập tức xin lỗi giải thích một phen. Hôm nay cũng thế, vốn là một việc nhỏ không quá quan trọng, cuối cùng kết cục lại bắt đầu biến thành Lăng Vân Phi rối rít nói xin lỗi. Tuy rằng hắn căn bản không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, nhưng vẫn cứ muốn xin lỗi.
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
"Nếu như chúng ta cứ sống trên núi vậy thì tốt rồi. Trên núi có nhà của chúng ta, trong nhà có một vườn hoa anh trồng vì em. Trong vườn hoa ấy có tất cả các loại hoa mà em thích. Thật tốt. Em muốn được an táng ở ngọn núi cao kia, nếu như cách xa quá, em sẽ không thể thấy anh được. Thế nên anh có thể đợi đến mùa xuân rồi rải hạt giống hoa khắp nơi, như vậy thì em có thể nhìn thấy hoa nở đầy núi rồi. Em biết anh vẫn luôn bên em. Anh, anh chờ một chút, đợt em một chút. Đợi đến khi hoa nở khắp núi, em sẽ quay về."
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Dáng người thanh mảnh với đôi mắt sáng ngời, gương mặt trẻ trung, Song Hà đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tâm trí tôi ngay từ lần gặp đầu tiên. Chất giọng xứ Phố Châu nhẹ nhàng tựa như thiếu nữ tuổi đôi mươi, tính cách rất đỗi thân thiện khi nói chuyện với người khác. Nhưng ít ai ngờ rằng sâu thẳm trong con người ấy là một cái nhìn mang phong cách rất đặc biệt: một sự bứt phá táo bạo, mới mẻ và đáng kinh ngạc được anh thể hiện qua từng trang viết. Chắc hẳn cái tên Song Hà hay bút danh Boy Già không còn xa lạ với bạn đọc khắp mọi miền từ Nam ra Bắc, đặc biệt là cư dân mạng, các công dân Facebook. Nhà văn trẻ Song Hà đã trở thành một hiện tượng văn học đương đại, bởi văn hóa đọc của độc giả hiện nay khác trước rất nhiều, họ “khó tính” hơn hẳn những độc giả của thế hệ trước. Thời giờ các độc giả khó tính chỉ tiếp nhận những tác phẩm thực sự xuất sắc hoặc những gì họ thực sự quan tâm. Và để phát hành được một cuốn sách hay và thu hút được những độc giả khó tính là một điều không hề dễ dàng, thế nhưng nhà văn trẻ Song Hà đã làm được điều đó. Đầu tiên, độc giả đến với những trang viết của anh một cách tình cờ, tự nhiên qua bạn bè giới thiệu, thấy cộng đồng mạng chia sẻ trên facebook nên họ tò mò muốn biết và muốn đọc thử “một lần cho biết” và kết quả là họ đam mê, háo hức, thậm chí là nghiện văn của anh. Có độc giả đã từng viết status trên facebook và comment trên bài viết của anh rằng, văn của anh như có ma lực khiến họ không thể cưỡng lại được. Nhiều người cứ hễ mở laptop hay smatphone là phải vào ngay trang cá nhân của anh để xem hôm nay nhà văn có viết gì mới không? Vậy tại sao Song Hà lại làm được điều kỳ diệu ấy?
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tình yêu thuở vườn trường luôn là thứ tình cảm đẹp đến ngây ngất trong lòng người. Ai cũng mơ ước chính mình được một anh chàng soái ca nào đó để ý, nhưng giấc mơ lại mãi không trở thành hiện thực. Tuổi thanh xuân, người ta có quyền được mơ, có quyền được khao khát, có quyền được suy nghĩ mọi thứ theo lối nhìn giản đơn. Họ được phép vùng vẫy trong cái thế giới mà họ cho là đẹp nhất.
4.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tống Cẩm Thư | Khoa huyễn | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Xà Xâm của tác giả Tống Cẩm Thư. Kiếp trước Tô Trường Khanh là người Tu Chân sắp bước vào cảnh giới, tu luyện vô tình đạo, khi sắp bước vào Tiên giới, chỉ kém một ý niệm thì có thể lịch kiếp thăng thiên, chỉ vì con xà tinh lúc trước mình từng cứu mà rung động.Sớm chiều có nhau, từ thiên kiêu chi tử ngã xuống thành vong hồn, độ kiếp thất bại nên đi vào đạo luân hồi, thành người phàm tục, cùng công tái tục tiền duyên.Nếu yêu thích truyện đam mỹ cổ đại, bạn có thể đọc thêm Vương Tử Ngược Bắc Em Xuôi Nam hay [Đức Vân Xã] Lên Nhầm Kiệu Hoa, Gả Cho Đúng Người.
0.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mạc Kỳ Y | Tiên hiệp | Hoàn thành
Là tiên nhân thì sớm đã chẳng còn biết đến đau đớn hay sinh tử phân ly là gì, thế giới của thần rất đẹp, đẹp đến mộng mị, nhưng là những con người sống ở đó mấy ai không cảm thấy đơn côi. Nàng là đào hoa tiên, sống trên đỉnh núi cao vạn trượng, nơi này chỉ có mình nàng, ngày qua ngày thưởng trăng cùng gió, sống cuộc sống tiêu dao mặc tuyết chẳng quản chuyện thế gian. Ở chốn này không có tiếng cười, cũng chẳng ấm áp, ở chốn này không có ai bầu bạn, cũng chẳng có chỗ người nào để trút bầu tâm sự, sẻ nỗi niềm. Bao ngày bao tháng trôi đi nàng không biết, bao năm bao thế kỉ cứ vậy qua nàng cũng chẳng hay. Nàng là tiên mà, thần tiên không biết đến giới hạn của cuộc sống, thần tiên không thể chấm dứt sinh mệnh của mình, bao nhiêu người khao khát điều đó, nhưng trong thâm tâm nàng liệu có muốn thế không. Vậy mà nàng biết yêu rồi, yêu một con người phàm trần lạc bước đến chốn bồng lai, yêu một kẻ thẩn thơ cùng nàng thưởng mây họa núi, yêu một ai có lồng ngực thật ấm áp để cho nàng tựa vào tìm an yên. Nhưng cuối cùng cũng phải chia xa, chàng đầu thai một kiếp lại một kiếp, nàng cứ thế đau đớn nhìn người mình yêu lần này lại lần khác rời xa. Cứ cố chấp đợi chờ như thế cũng chỉ vì muốn được ở bên chàng, cùng chàng đi qua năm tháng.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Lý Trạch Việt chính là tín ngưỡng ở trong lòng của Lý Văn Hạo. Lý Văn Hạo nhỏ hơn Lý Trạch Việt ba tuổi, hơn nữa lại còn có chút hơi ngốc khiến cho Lý Trạch Việt phát bực. Cho dù ca ca Lý Trạch Việt có mắng đến đau cả họng, Lý Văn Hạo cũng vẫn sẽ cười ngây ngô. Thật không thể nào hiểu được, tại sao cậu lại có thể si ngốc đến anh trai của mình như thế. Trong lòng cậu, đối với mọi việc mà ca ca làm, bất cứ cái gì sai cũng đều thành đúng. Chỉ có thể nói cậu quá ngốc, ngốc hết cả phần thiên hạ mất rồi! Bất quá, cậu mặc kệ!
3.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Thiên Tử Khả Lam | Xuyên không | Hoàn thành
Chuyện này, khi kể ra chắc hẳn ai cũng cảm thấy kinh ngạc đến mức khó tin. Một người như cô, rõ ràng là không cùng một thế hệ với người của thế giới này. Cô đến từ thế kỉ hai mươi mốt - thế kỉ của những khoa học tiên tiến hiện đại, nơi con người làm chủ hết thảy, nơi có những bộ óc thiên tài. Cô được người người cưng chiều giống như một nàng công chúa, nâng trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, có ai là dám làm cho cô phật lòng? Cuộc sống của cô tốt đẹp như vậy, chắc hẳn trời cao không chịu được cảm giác nhìn thấy cô được hết mực ưu ái, cho nên mới muốn đày đọa cho cô kết thúc sinh mệnh sớm sớm một chút. Cô đi máy bay, máy bay gặp sự cố khiến cho cô thiệt mạng. Nhưng không đúng! Cô rõ ràng là đang đi du lịch, thật sự là chỉ đi "du lịch" mà thôi, còn định cư hay không thì cô chưa biết. Chỉ khác nhau ở chỗ, người ta đi nước ngoài du lịch, còn cô thì nhảy vọt mấy nghìn năm ánh sáng để trở về thời cổ đại mà thôi. Mọi thứ đối với cô mà nói thực sự là quá mới mẻ, khiến cho cô không thể nào phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ. Thật sự là quá máu chó rồi!
10.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Băng Hô | Xuyên không | Hoàn thành
Cậu nhất định đang gặp ác mộng. Một cậu nhóc cả người bẩn thỉu đang ngồi trên mặt đất, cậu mặc một bộ quần áo rộng thùng thích cũ kỹ đã phai màu, trên mặt mang một chiếc kính mắt lỗi thời che khuất cả nửa khuôn mặt, và một vết sẹo xấu xí nằm trên trán. Cậu bé chậm rãi bò lên, dùng ánh mắt không thể tin mà nhìn chằm chằm vào tay mình, hết nhắm vào lại mở ra, mở ra lại nhắm lại, lặp đi lặp lại thật nhiều lần. Đây không phải là một cơn ác mộng. Vậy tại sao mình lại ở chỗ này. Mà lại còn mang dáng vẻ của một đứa nhóc, trời biết, đã mười năm cậu không còn mặc mấy cái đồ ngớ ngần như vậy nữa, tuy rằng bộ đồ này trông có vẻ hơi quen quen, cậu bé quan sát một hồi và có thể xác định được rằng, đó là đồ của cậu vài chục năm trước! Loại quần áo rộng thùng thình, in hình mấy con sóc trong phim hoạt hình, bên mé người còn vài cái túm lông tròn tròn, thậm chí cậu còn nhớ như in rằng trên ống tay áo đó còn có một góc bị rách nữa.Đây là quần áo trong quá khứ của cậu, lúc cậu còn khoảng mười tuổi. Điều đó thật khiến cho người khác khó tin tưởng, chẳng lẽ cậu trở lại quá khứ? Dù sao thì cậu cũng có thể xác định rằng cái đầu và vết thẹo này chắc chắn là thuộc về bản thân cậu. Vết thẹo, cái vết thẹo chết tiệt, cậu bé phát ra một tiếng chửi thề xen lẫn sự tức giận, cuối cùng cậu đã nhớ ra chuyện gì đã xảy ra.
5.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Điểm Tâm | Ngôn tình | Hoàn thành
Một năm sau Tiếng quát tháo của Hải Đường truyền khắp Hiên Viên phủ, lúc này không phải là tiếng kêu hoan ái mà là tiếng kêu đau đớn khan cả giọng. Ngươi gây ra vẫn chính là Hiên Viên Khiếu. “ A…không cần, không cần, ta không cần sinh! Đau quá…” Hải Đường dùng hết sức thét chói tai, còn dùng hết những lời thô tục biết được mắng mười tám đời tổ tông của Hiên Viên Khiếu.
4.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Hạnh Nhân Trà | Xuyên không | Hoàn thành
Thời điểm Ninh Giác Thần từ phòng tắm đi ra, Hứa Duệ đang dựa vào bên cửa sổ hút thuốc. Trong phòng ngủ chỉ có một cửa sổ rất xa đèn bàn, cả cơ thể Hứa Duệ chìm vào ánh sáng mờ nhạt, bị bóng đêm đen ngoài cửa sổ bao phủ. Ánh mắt Ninh Giác Thần xẹt qua đôi lông mày kiếm hơi nhíu lại của hắn, lông mi dài, đôi mắt sắc bén, xuống chút nữa, sống mũi đẹp, đôi môi mỏng nhả khói.
7.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Cửu Cửu Hòa | Đô thị | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Số Học Lão Sư, Mời Ra Ngoài! của tác giả Cửu Cửu Hòa. Năm giờ mười lăm phút chiều, sắp đến giờ lên lớp rồi. Lầu 3 trong văn phòng Ngôn ngữ, chỗ bàn làm việc gần máy điều hòa nhất, Diêu Thư Hàm đậy nắp bút cầm túi xách tiến về lớp học. "Diêu lão sư, sáng nay có cuộc họp cô có đi không? Tôi thì không có đi, không biết lãnh đạo có bố trí nhiệm vụ mới không nữa?" Đi tới cửa, Doãn Đại Bằng lão sư thuộc tổ Anh văn, ngẩng đầu hỏi Diêu Thư Hàm. Sáng nay Diêu Thư Hàm bị bác tào rượt chạy đến nhà vệ sinh không thể có mặt trong buổi họp thường lệ mỗi tuần một lần được. Cô cười cười nói "A, thực không may, tôi cũng không có đi." Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ những truyện bách hợp khác như: Thiên Niên Túy hay Còn Chưa Đủ.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Phản Thiệt Điểu | Sủng | Hoàn thành
Cậu đã nghĩ kỹ, chờ mặt người dạ thú mỹ danh bên ngoài Trần Cảnh Tồn này đề xuất muốn quy tắc ngầm hoặc là cái gì khác, cậu liền một quyền đánh tới, dù sao cậu đã khét tới không giới hạn rồi, nhiều thêm một tin tức hành hung người đại diện còn có thể tăng thêm chút nhiệt độ. Nhưng vị này, cậu chưa từng nghĩ tới. Tài nguyên chương trình giải trí gì đó, hồi Lâm Chu Độ vừa hot, thứ đồ chơi này thậm chí căn bản không thể nào đưa đến trước mắt cậu. Khi đó cậu còn rất trẻ tuổi, cho rằng mình sẽ có tất cả. Cho tới bây giờ cậu hết thời rồi, cậu vẫn có phần tự tôn khó giải thích được kia. Trong bữa tiệc của tổ phim, người khác đuổi theo đạo diễn, nhà làm phim, thương nhân đầu tư a dua, cậu ngồi xa xa, giống như tên ngốc không thông lõi đời.Nhưng đó cũng không đại biểu, Lâm Chu Độ nguyện ý tiếp tục như vậy. Có chuyện không do cậu làm chủ, hot hay không cũng không thể khống chế, nhưng cậu có thể đợi, chờ một cơ hội. Hiện tại, cơ hội tới. Đây có phải lúc khảo nghiệm gì đó hay không? Lâm Chu Độ lại đang nghĩ. Giống như loại chuyện trong Súp gà thiu cho tâm hồn kia, trên đường đi phỏng vấn nhường chỗ ngồi cho người già, nhặt tác trong hành lang, cuối cùng phát hiện là đề phỏng vấn cố ý bố trí... Sẽ có loại khả năng này sao?Mặc dù trình độ học vấn của Lâm Chu Độ quá thấp, chưa từng có kinh nghiệm phỏng vấn nghiêm túc gì, cũng biết đang nói vớ vẩn. Ông chủ cái gì cũng không nói, có lời không cần nói. Bồ Tát công ty lão tổng Tạ Thành Văn có thể cho cậu, xa hơn sẽ không chỉ có một chương trình giải trí thường xuyên. Cậu debut 10 năm, 27 tuổi, không tính là trẻ tuổi, nhưng không tính là quá già, đây có thể là một cơ hội cuối cùng của cậu.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Yêu Nghiệt Đằng Đằng Vi Sư | Sủng | Hoàn thành
Trong biển người mờ mịt, nhưng chỉ cần liếc em một cái, tôi lại không thể nào quên được bóng hình em. Tô Nguyện không nói gì nhìn tin nhắn trên di động, chỉ cảm thấy toàn thân bắt đầu nổi da gà. Trong lòng thầm nghĩ: Này sợ là có người si tình nào đó gửi tin nhắn nhầm người rồi đi? Nghĩ đến cậu cửa nhà còn không bước ra nửa bước nữa là, cái gì mà "Mờ mịt biển người" chứ? "Gửi nhầm người rồi!" Trả lời đối phương một tin nhắn, nhắc nhở đối phương gửi lầm rồi, bằng không cậu cũng không muốn bị hiểu lầm. Đối phương không có trả lời lại. Nhưng mà đến ngày thứ hai, tin nhắn lại tới nữa! "Tôi đã biết là tôi không đúng, nhưng tôi vẫn nhịn không được muốn yêu em, buổi sáng tốt lành người yêu của tôi." Tô Nguyện bất đắc dĩ gõ gõ bàn phím, người nọ hẳn là nghĩ đến cậu muốn lừa gạt hắn sao?! "Ngươi thực gửi sai người rồi, ta không có lừa ngươi......" Như trước không có tin nhắn hồi lại......
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:28
Bạn đang đọc truyện Em Ấy Thuộc Về Tôi của tác giả Đát Anh. Nhìn dáng vẻ dễ thương, lại có chút giảo hoạt tính kế, còn có thể lúc buồn tới an ủi tôi, khiến tôi vui vẻ, lại còn luôn trân trọng tôi, đặt tôi vào trong lòng....Tôi dần hiểu rõ, tôi phải có được em,Để em hoàn toàn thuộc về tôi.- --------------------------------------------------------------------------------Kết hôn cùng giới là hợp pháp, bá đạo tổng tài độc đoán đoạt ái.Đừng hỏi, hỏi chính là ngọt ngọt ngọt ngọt ngọt ngọtBên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm những truyện bách hợp khác như: Sở Vị Ái Tình Đạo Diễn Cùng Ca Sĩ hay Người Không Tồn Tại
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:29