JenJen | Ngôn tình | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Trôi Đâu Đó Giữa Sao Hỏa Và Sao Kim của tác giả JenJen. Mắt cậu tuy xếch, nhỏ xíu, lúc cười lên thì chỉ còn là hai đường thẳng, nhưng không thể ngăn tôi cảm nhận được cái gì đó rất.. nhẹ nhàng, rất ấm áp tỏa ra từ sâu thẳm bên trong, chậm rãi, chậm rãi, nhấn chìm tôi.Tôi tự hỏi bản thân, nếu lỡ như, chỉ lỡ như thôi, một ngày nào đó không rõ, tôi.. thực sự thành đôi với cậu, thì tôi có chết không nếu cậu cứ liên tục nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như vậy, đặc biệt còn thêm cả thứ cảm xúc cho riêng mình tôi ở trong đó?Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Vợ Tôi Là Người Giúp Việc hay Ta Là Nữ Phụ Hiền Lương.
2.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Tân Di Ổ | Ngôn tình | Hoàn thành
Chỉ một câu nói đơn giản vậy thôi mà khiến ặt gương trong lòng Hàn Thuật vỡ tan tành, tất cả các mảnh gương vụn vẫn rất sáng, sáng đến mức khiến anh không trốn đi đâu được. Cảnh giới lý tưởng của Hàn Thuật: một buổi sáng nhàn nhã, nằm trên giường cho đến khi nào đẫy giấc, dậy vận động sương cốt một chút, rồi uống một tách trà chanh tự pha, ăn cùng với bánh tổ ong mua tại tiệm bánh Tây lâu năm nằm ở góc phố dưới nhà, đây chính là một bữa sáng mỹ mãn, vừa ằn vừa có thể ngồi xem thời sự. Âm nhạc có thể có có thể không, nhưng trong máy nghe nhạc lúc nào cũng phải chờ sẵn 1 bản nhạc anh thích nhất. Khi ra khỏi nhà, anh thay bộ quần áo thời trang ngả cũ ưa thích nhất, đến một cuộc hẹn có chút mong đợi nhưng không quá hồi hộp. Mở cửa ra, thấy trời không nắng cũng không mưa, trời ây lặng, không khí mát mẻ trong lành, sẽ tốt hơn khi có thêm chút gió. Tất cả các vấn đề về công việc và cuộc sống đều được giải quyết một cách tốt đẹp, tối về còn có thể làm những việc yêu thích, hôm sau cũng không cần phải vội vã đi làm…Lúc này anh đang đứng bên cạnh thảm hoa trước cổng trường Thời Đại của Trung tâm Thương mại của thành phố G, mọi thứ đều thật tuyệt vời, tuy chưa hoàn toàn đạt tới cảnh giới lý tưởng của anh, nhưng cũng không còn cách xa lắm, ngoài thời tiết, ngoài việc đội bóng anh hâm mộ đã chiến thắng ra, vẫn còn rất nhiều lý do khiến tâm trạng anh vui vẻ.
8.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nhất Chỉ Đại Sa Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Thành phố Lâm Sơn vừa mới có một cơn mưa lớn, dường như trút đi hết cái nóng còn sót lại của mùa hè. Trong tiểu khu Cẩm Giang, mới vừa mua một túi táo trở về, Lâm Lê đã nhìn thấy nữ nghệ sĩ nhà mình đang ngồi ở sô pha ăn khoai tây chiên. Thứ khoai tây chiên này lượng calo cao! Nữ nghệ sĩ bình thường sẽ chạm vào sao! Lâm Lê tức giận đi qua ném túi táo lên trên bàn, cô gân cổ lên rống: "Mạnh Thử Hàn em còn muốn tẩy trắng hay không! Em nhìn xem hiện tại trên mạng đều đem em bôi đen thành dáng vẻ này, em không thể kiềm chế chính mình một chút sao?". "Nếu em mập lên một chút, chị biết tiêu đề hot search Weibo sẽ đăng như thế nào mà —— nữ minh tinh họ Mạnh không biết tự ái, người mang lục giáp!"Người phụ nữ ngồi trên sô pha rốt cục cũng có chút phản ứng, cô nhếch môi cười rộ lên, cũng không quản Lâm Lê đến tột cùng mới vừa nói cái gì, cô gọi Lâm Lê đến ngồi trên sô pha. "Lê tỷ, hiện tại còn chưa mập lên mà đã như thế này rồi." Cô đem điện thoại đưa qua,Lâm Lê rũ mắt liền thấy. Lâm Lê nhấp vào, ảnh chụp bên dưới đúng thật là Mạnh Thử Hàn, bởi vì mấy ngày trước quay 《 thanh cốt 》 rơi xuống nước mà phát sốt cho nên lúc này mới đi bệnh viện. "Những người này nhàn rỗi quá rồi phải không, em phát sốt đến thế còn có thể nói là phá thai?" Lâm Lê tức giận đến vểnh râu trừng mắt, chỉ thiếu chút nữa đem người đăng bài cách màn hình bắt tới hành hung cho một trận.
13.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:25
Nguyễn Dương | Khoa huyễn | Hoàn thành
Đôi nam nữ đi dọc bờ biển bên cạnh nhau trong một buổi chiều tà. Ánh mặt trời đỏ ửng ở phía cuối chân trời, tiếng sóng vỗ rì rầm vào bờ cát mịn, cảnh vật vẫn thanh bình dù thế giới đã có bao biến động. Cô bé gái chừng bốn năm tuổi chạy tung tăng gần mép nước chơi đùa, chốc chốc lại cúi xuống nhặt nhạnh thứ gì đó như là những chiếc vỏ ốc lẫn trong cát bị sóng đánh bật lên. Được một lúc thì họ dừng lại, đứng nhìn cảnh hoàng hôn trước mặt, tư lự chẳng nói gì nhiều."Dạo gần đây ta suy nghĩ rất nhiều về những chuyện đã qua, những điều kỳ lạ mà chưa ai hiểu hết được. Chúng ta đứng giữa thế gian này thật bé nhỏ. Trong khi chúng ta đang mải miết tranh đấu thì Tạo Hóa vẫn đang làm việc của riêng mình, định đoạt mọi thứ tồn tại xung quanh. Rồi một lúc nào đó, Tạo Hóa lại đưa tay chạm vào thế giới này lần nữa, lúc đấy mọi thứ sẽ ra sao? Những tòa thành này có tan thành cát bụi? Chúng ta có biến mất như thể chưa từng tồn tại? Thế giới này rồi sẽ trở thành như thế nào? Những chuyện như thế rõ là chúng ta không thể nào điều khiển được…"Chàng trai nhìn sang cô gái, nàng đang mỉm cười nhìn đứa trẻ đang chơi đùa gần đó. Cô gái thở dài, mắt không rời cô bé gái, nhẹ cười rồi nói: "Chuyện của Tạo Hóa hãy cứ để yên cho Tạo Hóa. Chúng ta hãy sống cuộc sống của chúng ta tại thời đại của chúng ta cho thật tốt, dù mãi về sao thế gian có biến đổi thế nào thì khi ấy chúng ta không cần phải hối tiếc điều gì cả."
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Hoa Hoa Điểm Điểm | Ngôn tình | Hoàn thành
Bộ Hành vừa hưởng thụ đồ ăn ngon vừa liếc nhìn trộm người con trai vừa mới ngồi xuống bàn bên cạnh. Bốn chữ: Đẹp mài ra cơm. Anh ta hướng mặt về phía cô ngồi, đã cởi áo khoác ra, lúc này chỉ mặc một áo cao cổ bằng len màu xanh dương sẫm, tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ, khuôn mặt anh tuấn, khí chất lạnh lùng. Nam phục vụ mặc sơ mi trắng nơ đen mang thực đơn lên: "Tiên sinh, xin hỏi anh dùng gì?" Người con trai nghiêng mặt, đôi mắt nâng khẽ nhìn thoáng qua về hướng Bộ Hành.
25.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Người ta vẫn thường nói rằng nghèo là khổ, nghèo khổ, chứ ít ai nói giàu khổ cả. Thật ra, người nghèo có nỗi khổ của người nghèo mà người giàu cũng có nỗi khổ của người giàu. Người nghèo vì không chấp nhận cái nghèo, oán ghét cái nghèo, muốn được giàu nên mới khổ. Còn người giàu lại sợ bấy nhiêu tài sản chưa đủ làm người khác nể phục, sợ bị phá sản, sợ bị kẻ xấu lợi dụng hay hãm hại nên mới khổ.So ra cái khổ của người giàu còn phức tạp và nan giải hơn người nghèo. Phải chi trong xã hội ai cũng như ai, ai cũng sở hữu tài sản như nhau thì chắc chắn ý niệm giàu nghèo sẽ không có. Nhưng điều ấy không bao giờ là thực tế khi con người ngày càng ưa chuộng vật chất và xem đó là điều kiện căn bản của hạnh phúc. Cho nên, nếu ta may mắn không bị cuốn theo quan niệm của xã hội mà thoát ra khỏi ý niệm giàu nghèo, ta thấy sự hưởng thụ vật chất không phải là lý do lớn nhất để ta có mặt ở trên cõi đời này, thì chắc chắn ta sẽ không còn than nghèo khổ nữa.Người ta cũng thường gộp chung cực với khổ, cực khổ. Nhưng bản thân của sự cực nhọc chưa chắc đã là khổ. Chỉ vì ta kháng cự lại nó, ta muốn mình không phải vất vả mà vẫn có đầy đủ mọi thứ tiện nghi như bao người khác nên ta mới khổ. Ta chỉ biết so sánh, đòi hỏi, chứ không chịu tìm hiểu căn nguyên sâu xa tại sao mình lại cơ cực.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Ai Lam | Ngôn tình | Hoàn thành
Tiết Tiểu Tần đào hôn. Như vậy, khả năng chính xác không lớn lắm. Dùng giọng điệu tương đối khách quan kể lại, phải nói là sau khi cô cùng một người đàn ông nhận giấy chứng nhận xong, biết được ngọn nguồn mọi chuyện liền chuồn mất.Bây giờ, cô đã tìm được một công việc văn phòng, nói khoa trương một chút chỉ kém cuộc sống mai danh ẩn tích. Mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ, cô rất sợ Hoắc Lương thình lình xuất hiện trước mặt cô. Sau đó, dùng gương mặt than vạn năm không đổi của anh nói: Đi, trở về kết hôn!Mỗi ngày, Tiết Tiểu Tần đều giật mình từ trong ác mộng tỉnh giấc. Thật ra, cô không phải là người kiểu cách. Hoắc Lương hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ, dáng người cao 1m87, đẹp trai lạnh lùng, tiền đồ sáng lạn. Anh là bàn tay vàng khoa ngoại nổi tiếng trên quốc tế. Cũng có thể nói rằng, anh là người gia tài bạc triệu.Nhưng chính vì quá hoàn mỹ, trái lại khiến Tiết Tiểu Tần thiếu cảm giác chân thực. Nhiều lần cô ngắm nhìn Hoắc Lương, lần nào cũng cảm thấy nửa đời sau của mình phải ôm cục băng lạnh lẽo. Hoắc Lương luôn cài khuy áo đầu tiên thật ngay ngắn, cà vạt thay đổi mỗi ngày, tay áo cũng kiên trì cài cúc kín bưng, kính gọng vàng cũng không tháo xuống. Gương mặt anh đẹp trai bao nhiêu thì con người anh khó tiếp cận bấy nhiêu. Trên thực tế, Tiết Tiểu Tần vẫn không hiểu Hoắc Lương nhìn trúng cô điểm nào. Không lẽ là vì cô đẹp?
17.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Mr. Cat | Ngôn tình | Hoàn thành
Tôi gặp em vào một buổi chiều tà, nói nghe lãng mạn thế thôi chứ thật ra là chiều hôm đó tôi đi đá bóng về có lượn qua hàng bánh mì quen thuộc tranh thủ lót dạ vì buổi trưa ăn hơi ít. Ấn tượng đầu tiên của tôi về em là một cô bé tóc dài ngang lưng hơi hơi xoăn kèm theo cặp kính cận, sau lưng em là một cái đàn ghita, có lẽ lúc đó em vừa đi học đàn về. Tôi đứng đờ ra nhìn em đến nỗi cô Năm bán bánh mì phải gọi mấy lần mới giật mình trả tiền. Đợi em đi xa rồi tôi mới dám mon men hỏi cô Năm:
6.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Nhất Chích Nịnh Mông Hà | Ngôn tình | Hoàn thành
Sáng sớm, vài tia nắng tinh nghịch leo lên bệ cửa sổ, hắt lên mặt của Điềm Mật, không khỏi khiến cô cảm thấy khó chịu, liền mở mắt. Không ngờ lại nhìn thấy Cửu gia đang nằm ở bên cạnh, còn đang chăm chú nhìn mình thì giật phắc một cái! " Dậy rồi à? " - Tạ Cửu kéo kéo má đỏ của cô đầy cưng chiều. Điềm Mật khẽ ừ một tiếng." Cửu gia, quà của anh còn chưa mở? " " Quên mất, phải làm sao đây nhỉ? " - Vừa nói vừa ôm cô vào lòng, còn khẽ kề vào bên tai cô mà cười khẽ. Điềm Mật di chuyển ngón tay: " Vậy bây giờ mở nhé. "
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Lão thảo ăn nộn ngưu | Ngôn tình | Hoàn thành
Máy bay chậm rãi trượt trên đường băng, Tần Tri chạm tay vào bức thư vài lần. Chờ máy bay ổn định, anh vội vã mở phong bì. Thư này một tháng trước Quan Thục Di đã đưa Ngô Gia Dương. Quan Thục Di nói, trước khi Tần Tri về nhà hãy đưa anh. Ngô Gia Dương rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này. Tần Tri: Khi anh mở lá thư này, em biết, anh đang trên đường về nhà. Em muốn chính thức báo cho anh một tin: Em sắp làm mẹ. Với em, đây là một chuyện vui làm em vừa ngạc nhiên, vừa mừng và lo sợ. Trong đời, ngoài chuyện được gả cho anh, em tin, đây là chuyện vui nhất em từng có.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Yêu Xuyên | Ngôn tình | Hoàn thành
Tô Viện Viện vừa vào phòng bếp, đã ngửi thấy một mùi khó diễn tả được bằng lời.Hoàn toàn không thể gọi là mùi thơm, nhưng cũng không thể nói là thối: Mùi khoai tím thơm nồng hòa quyền với mùi tanh nhẹ, ngửi kĩ có thể tìm được một chút vị bạc hà cùng vị cỏ xanh như có như không ở trong đó, mà chờ mọi người phục hồi lại tinh thần thì lại thấy vị cay lưu lại chóp mũi xua đi không được, lưu lại mùi hương khó quên.Mặc dù mùi vị đặc biệt dị thường trộn lẫn cùng nhau nhưng lại khéo léo dung hợp ở cùng một chỗ nằm ngoài dự đoán của mọi người, cảm giác mùi vị chồng lên nhau làm cho người ta khó hiểu trình tự, nhưng mà không thể không nói, mùi này thật sự là….Phi thường quỷ dị, cực kì quỷ dị.Làm cho trong đầu người ta tự động nhảy ra hình ảnh có dấu hiệu đầu lâu viết: “Vật phẩm nguy hiểm.”. Tô Viện Viện theo bản năng lui về phía sau một bước.“Chào buổi sáng.”Để chế ra mùi vị lạ thường này hiển nhiên là đến từ sớm, lúc này đang đưa lưng về phía Tô Viện Viện rửa sạch bàn bếp. Xác định phía sau có động tĩnh cô nhàn nhạt chào một tiếng, không quay đầu, âm thanh có chút buồn, cũng không tháo khẩu trang xuống. Bóng lưng của cô cao gầy, bộ trang phục đầu bếp mặc trên người cô toát ra vẻ thập phần giỏi giang, tuy rằng bây giờ không phải thời gian đi làm, nhưng cô đã đem tóc bộc gọn bên trong mũ lý trắng, lộ ra một đoạn cổ thon dài trắng nõn.
18.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Túy Hậu Ngư Ca | Ngôn tình | Hoàn thành
Ôn Đinh trầm thấp cười cười, buồn bực ngán ngẩm nhìn thoáng qua bốn phía, vừa hay nhìn thấy một người đàn ông trang phục màu đen đứng lại gọi điện thoại, trời rất nóng, anh ta mặc vào người một màu đen, cũng không thấy nóng sao. Áo đen, quần tây đen, một tay đút vào túi quần, một tay cầm điện thoại, ngược lại có chút đẹp mắt. Ôn Đinh cầm bút lên vẽ.Nửa giờ sau, người lúc nãy dương dương tự đắc cầm bức vẽ đi tới, vốn định mở miệng, sau khi nhìn thấy bức vẽ của Ôn Đinh, lời nói vừa đến miệng liền nuốt ngược vào, gục mặt rời đi.Ôn Đinh đối diện bóng lưng của ông ta: “Đại thúc, vẽ tranh cũng phải nhìn chất lượng, tục ngữ nói, hàng rẻ thường không tốt, hàng tốt thường không rẻ nha!. Dường như dưới chân người kia lảo đảo một chút.Ôn Đinh nhìn vào bức tranh đang vẽ một nữa, nhún nhún vai, nhìn thoáng qua đầu cầu trống không, người ngắm phong cảnh đã sớm rời đi, tranh này vẽ cũng không được. Nhìn đồng hồ một cái, Ôn Đinh dọn dẹp bản vẽ, ngồi xe buýt đi đón em trai Ôn Dĩ Nam tan học. Lúc Ôn Dĩ Nam nhìn thấy Ôn Đinh đang đeo bản vẽ to đùng trên lưng đứng trước cửa trường học, chạy ra, giọng mang chút trách móc: “Chị, không phải đã nói rất nhiều lần rồi sao, xa như vậy, chị đừng có tới đón em hoài.” Nói xong, nhận lấy bản vẽ Ôn Đinh đang đeo trên lưng.
13.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Huỳnh Thắng | Ngôn tình | Hoàn thành
"Con gái, dù mạnh mẽ đến nhường nào cũng chẳng thể dửng dưng trước nỗi đau mất mát, chia làm. Bỏ ra bao nhiêu thời gian để chờ đợi một người, thà họ đừng hứa, để nó cứ mãi dở dang như vậy có phải đẹp đẽ hơn không?" Khi yêu một người không yêu mình, Tại sao vẫn cứ ngu ngốc lao đầu vào? Chẳng phải cứ lặng lẽ rời xa người sẽ tốt hơn sao? Nói thì ai không nói được, bởi đó là việc chẳng bao giờ dễ dàng.
8.60 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
Yêu Tinh Zombie | Ngôn tình | Hoàn thành
Tại một ngôi nhà bị bỏ hoang, có hai đứa bé 4 tuổi bị bắt cóc. Đám người bắt cóc thấy chúng còn nhỏ nên chẳng buồn canh giữ, cũng chẳng thèm trói chúng mà đem bỏ hẳn ở một góc trong nhà, còn bọn chúng thì ngồi phía trước kê bàn để cờ bạc. Vì địa hình hiểm trở, đây là một ngọn núi khá cao, xung quanh cây cối um tùm, bọn chúng tin chắc sẽ không ai tìm ra chỗ này, chúng đang đợi chỉ thị từ Đại ca, định phen này kiếm về một số vốn lớn.
10.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:26
| Đam mỹ | Hoàn thành
Lúc đó Tiểu Mạc, một mực không biết ý nghĩa lời nói này của Lạc Huỳnh Tâm là gì, hắn chỉ biết, trong mắt Lạc Huỳnh Tâm. Một vẻ kiên định như vậy! Xe ngựa lộc cộc đi ở trên đường, mặc dù trên mặt đường coi là bằng phẳng, đối với người bình thường mà nói, gần nửa tháng ngày đêm đi đường, cũng sẽ cho người mỏi eo đau lưng, thống khổ không chịu nổi, huống chi người ở trên xe ngựa kia. Tiểu Mạc ngồi dựa vào đệm mềm ở sau lưng, để cho người kia nằm nghiêng ở trên bắp đùi của mình, đưa lưng về mình, ôm y vào ngực mình. Tay nhỏ bé một chút một chút chậm rãi vuốt ve bụng tròn nhô lên của y. Cho dù đang ngủ mê man, tựa như người trong ngực cũng có thể cảm nhận được khó chịu trong bụng, ngủ cũng không yên ổn, nhíu chặc mày, luôn luôn vô ý thức năm chặt tay. Cho dù bào thai trong bụng không tính là làm ầm ĩ, nhưng dưới tay tiểu Mạc cũng có thể cảm nhận được rõ ràng thai nhi đá đánh lên bụng.Mỗi lần cảm nhận được nơi nào đó dưới tay tùy mềm mại từ từ trở nên cứng rắn, tiểu Mạc cũng có thể cảm thấy người trong ngực dần dần kéo căng thân thể. Hắn chỉ có vội vàng dùng tay xoa nhẹ vuốt ve, mong đợi thai nhi trong bụng ngừng nhúc nhích, chỉ mong người trong ngực mình có thể thoải mái một ít. Ban đầu, khi nhìn đến bụng một ngày một ngày chậm chạp trở nên lớn của Huỳnh Tâm, tiểu Mạc cuối cùng cũng biết ý nghĩa câu nói ban đầu y nói kia.Lúc hắn vừa cửa nát nhà tan, toàn bộ trước mắt cũng tàn khốc như vậy, nếu không phải được Huỳnh Tâm cứu, hắn sợ rằng phải bị người lừa gạt bán được nơi nào đều không Biết. Hắn đối với hoàn cảnh vị trí xa lạ cùng sợ hãi. Không biết gì cả, Huỳnh Tâm chưa bao giờ chê bai hắn. Một năm sống chung với Huỳnh Tâm, hắn dần dần cảm nhận được Huỳnh Tâm là một người tốt như vậy.
7.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Tiên Hà Giải Hoàng Cục Phạn | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Cận Thủy Lâu Đài Tiên Đắc Nhật Abo của tác giả Tiên Hà Giải Hoàng Cục Phạn. Tần Úc trốn đông trốn tay trong ba tháng, liên tục dời nhà ba lần.Vì tránh họa y thậm chí cố ý thả động vật thí nghiệm, dẫn đến bị Học viện xử phạt cấm túc tại nhà tự kiểm điểm bản thân.Thật là hợp tâm ý của y đang muốn trốn ở trong nhà không cần ra khỏi cửa.Thế nhưng hôm nay, y đặc biệt muốn ra ngoài bởi vì y muốn đi dự hôn lễ.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Đoạn Ngắn Đoạn Trích Nhật Ký Mối Tình Đầu của cùng tác giả.
14.40 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hòa Miểu | Linh dị | Hoàn thành
Cứ mỗi năm trăm năm, toàn dân sẽ bạo loạn hết cả lên, vừa lo sợ, lại vừa thương tâm. Người ta nghe đồn rằng, cứ cách năm trăm năm, Hồ yêu sẽ chuyển thế. Cái tin chấn động này không biết đã làm bao nhiêu tiếng khóc bi thương. Quái vật mà, không sợ hãi sao được. Nhưng dường như họ đã quên mất một điều, quái vật cũng giống như con người, cũng đều có trái tim. Chỉ khác ở chỗ, tuổi thọ của quái vật cao hơn con người, độ máu lạnh cũng hơn con người rất nhiều. Trên đời này, thứ đáng sợ nhất không hẳn là quái vật, mà là lòng người. Lòng người sâu không thấy đáy, lòng người tàn nhẫn biết trách ai?
2.00 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Hứa Duy Hạ | Đam mỹ | Hoàn thành
Hận thù, liệu có được cảm hóa bởi tình yêu? Sống trên đời này, con người ta thật khó hiểu. Họ thường quên đi mất, mình cũng có trái tim, và khi thật sự đã rung động, trái tim mới được tỉnh giấc sau thời gian dài đằng đẵng ngủ quên. Yêu chính là sức mạnh vạn năng, điều khiển toàn bộ lí trí của con người. Nó là sự kết tinh từ nhiều phía, từ cảm xúc, từ con tim.
11.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Phiền Phàm Bất Đao | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Con Thỏ Ăn Sói Gần Hang của tác giả Phiền Phàm Bất Đao. Đồ Bách bị một con sói con không tim không phổi tấn công, giờ phút này đang che trán xuýt xoa, cảm thấy bản thân rất cần pháp luật giúp đỡ.Con sói con đang giận dữ nhìn anh chằm chằm này, vào ngày hôm qua được Đồ Bách nhặt về sau khi té xỉu ngã ở ven đường.Không giống như Đồ Bách – một thú nhân đã tiến hóa tốt đẹp và dung nhập vào xã hội loài người một cách hoàn hảo, sói con dường như thuộc loại bẩm sinh đã tiến hóa không hoàn chỉnh. Dáng người thiếu niên mảnh khảnh, trên đầu lại có một đôi tai sói lông xù, cậu mặc một chiếc áo khoác cũ nát rộng thùng thình co ro dưới mái hiên nhỏ, đáng thương cực kỳ.Nếu yêu thích truyện đam mỹ tuyển chọn, bạn có thể đọc thêm Hoàng Hậu Nhát Gan hay Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp.
0.80 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27
Mạc Kỳ Y | Tiên hiệp | Hoàn thành
Là tiên nhân thì sớm đã chẳng còn biết đến đau đớn hay sinh tử phân ly là gì, thế giới của thần rất đẹp, đẹp đến mộng mị, nhưng là những con người sống ở đó mấy ai không cảm thấy đơn côi. Nàng là đào hoa tiên, sống trên đỉnh núi cao vạn trượng, nơi này chỉ có mình nàng, ngày qua ngày thưởng trăng cùng gió, sống cuộc sống tiêu dao mặc tuyết chẳng quản chuyện thế gian. Ở chốn này không có tiếng cười, cũng chẳng ấm áp, ở chốn này không có ai bầu bạn, cũng chẳng có chỗ người nào để trút bầu tâm sự, sẻ nỗi niềm. Bao ngày bao tháng trôi đi nàng không biết, bao năm bao thế kỉ cứ vậy qua nàng cũng chẳng hay. Nàng là tiên mà, thần tiên không biết đến giới hạn của cuộc sống, thần tiên không thể chấm dứt sinh mệnh của mình, bao nhiêu người khao khát điều đó, nhưng trong thâm tâm nàng liệu có muốn thế không. Vậy mà nàng biết yêu rồi, yêu một con người phàm trần lạc bước đến chốn bồng lai, yêu một kẻ thẩn thơ cùng nàng thưởng mây họa núi, yêu một ai có lồng ngực thật ấm áp để cho nàng tựa vào tìm an yên. Nhưng cuối cùng cũng phải chia xa, chàng đầu thai một kiếp lại một kiếp, nàng cứ thế đau đớn nhìn người mình yêu lần này lại lần khác rời xa. Cứ cố chấp đợi chờ như thế cũng chỉ vì muốn được ở bên chàng, cùng chàng đi qua năm tháng.
14.20 Vạn chữ | 2024-09-02 18:27