Hàng Bát Kiều | Đam mỹ | Hoàn thành
Nghiêm Khánh Sinh cố không lau mồ hôi, không lên tiếng, gật gật đầu. Ông chủ biết anh nghe thấy được, liền khoan thai trở về tiền thính, người què này không nói phương diện khác, làm việc thành thật ra sức, yên tâm cực kì. Nghiêm Khánh Sinh khi còn bé từng gặp tại nạn, trong nhà nghèo, không có tiền cho anh đi chữa trị, thành ra chân để lại tật, đi thì vẫn đi được, chạy thì chạy không được. Dần lâu hàng xóm láng giềng trẻ con quê nhà cũng bắt đầu gọi anh là người què, danh hiệu đó kết bạn với anh được ba mươi hai năm, tính cả năm nay, so với mẹ của anh sống chung với anh thời gian còn dài hơn.Mười một giờ ba phút, mấy trăm vỏ bánh sủi cảo chỉnh tề xếp ở một bên, Nghiêm Khánh Sinh đứng lên, đỡ bàn duỗi cánh tay dài lấy bao lô cũ của mình, quay người lại, bà chủ đang đứng ở cửa, bưng đĩa sủi cảo có tư có vị mà ăn. Anh buổi tối cũng ăn, trong nồi có vỏ bánh, có sủi cảo phá, nhân bánh còn sót trong nồi, anh uống năm chén lớn, nếm thử nhân bánh thịt bò ở ngoài. Sủi cảo phá: bánh bị vỡTổ chức sinh nhật có thức ăn mặn, còn là "Thịt cao cấp", anh đã thỏa mãn. Nghiêm Khánh Sinh chậm rãi hướng phía cửa quẹo qua đi. "Ai, ngươi đợi đã, tháng này tiền công cho ngươi." Bà chủ đặt cái đĩa, móc trong túi tiền ra. Sáu trăm đồng.
9.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:58
Ngân hà rực rỡ chào đón về nhà | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Giá Trị Khác Loại của tác giả Ngân hà rực rỡ chào đón về nhà. Hắn dẫn cậu tới trước bàn ăn, kéo ghế cho cậu ngồi xuống rồi gọi người máy quản gia dọn bữa sáng. Đường Gian nhẹ nhàng thở ra, cậu tuân theo lời hắn ngồi ăn bữa sáng. Đồ ăn sáng khá đơn giản, bánh mì nướng kết hợp với cháo trắng do người máy chế biến, không ngon lắm. Cậu càng ăn càng thấy vô vị. Lê Sầm chậm rãi dùng bữa, sau khi ăn xong bèn dẫn cậu tham quan nhà. Phòng khách, nhà bếp và phòng ăn ở tầng một, lên tầng hai là phòng ngủ chính và thư phòng, ngoài ra còn có… phòng điều giáo.Lê Sầm đẩy của phòng điều giáo, chậm rãi bước vào, đến giữa phòng thì dừng lại, quay đầu cười, nói: “Thất thần cái gì?” Thất thần làm gì? Còn không theo vào? Ngoài cửa, Đường Gian tự cho là hiểu ý hắn, vội vàng nhấc chân bước vào. “Dừng!” Ý cười trên mặt hắn thu lại, “Cậu không thể bước vào. Riêng căn phòng này, cậu không thể đứng thẳng.” “Xin lỗi Lê tiên sinh, em đã nhớ.” Đường Gian ngoan ngoãn quỳ xuống, cúi người, bò vào phòng, bò đến dưới chân hắn. Cửa cảm biến phía sau tự động đóng lại.Lê Sầm sờ đầu cậu, nói: “Ngẩng đầu, nhìn bốn phía.” Cậu nghe lời ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn đạo cụ khắp phòng. Các loại roi, dây thừng, xích, khung tra tấn, giường mổ, thậm chí là lồng sắt với các kích cỡ khác nhau đều có đủ. Cái tủ trong góc phòng còn có một số đạo cụ nhỏ khác nhưng hiện tại cậu không thể nhìn thấy. Ngoài ra, còn những bộ truyện khác rất hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế hay Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm.
7.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Đại Phong Quát Quá | Đam mỹ | Hoàn thành
Bạn đang đọc truyện Như Ý Đản của tác giả Đại Phong Quát Quá. Bích Hoa Linh Quân là một thần tiên rất thích dưỡng linh thú. Nhất là linh thú lông xù. Bích Hoa Linh Quân nghĩ mình cũng không phải một thần tiên ẻo lả gì, thế nhưng mỗi khi nhìn thấy linh thú, hắn đều nhịn không được vươn tay sờ mó, khi ngón tay lướt qua đám lông mềm mượt, trong lòng hắn sẽ cực kỳ vui vẻ. Trong phủ của Bích Hoa Linh Quân có vô số trân thú, lông trắng lông đen lông vàng lông đỏ lông xám tam thể, màu lông nào cũng có. Bích Hoa Linh Quân mỗi ngày ngồi trong phủ, nhìn cả viện đầy lông xù, thập phần thỏa mãn. Bạch Hổ canh gác Nam Thiên Môn, Kỳ Lân của Bắc Nhạc Đế Quân, Ngọc Nghê vật cưỡi của Ngọc Đế, sư tử chín đầu của Thái Thượng Lão Quân, còn có vô số sủng thú vật cưỡi của các tiên quân khác, đều từng là trân thú trong phủ của Bích Hoa Linh Quân. Một hôm, Đông Hoa Đế Quân đến quý phủ của Bích Hoa Linh Quân uống trà, thưởng ngoạn trân thú. Bích Hoa Linh Quân gần đây mới có thêm hai chú hổ con, hai con hổ quần nhau dưới bàn đá, lăn qua lăn lại, vô cùng đáng yêu. Đông Hoa Đế Quân nhịn không được tán thán: “Quý phủ của Bích Hoa huynh có nhiều trân thú như vậy, kể ra ngươi là thần tiên không tịch mịch nhất trên thiên đình rồi.”Hổ con chạy đến bên chân Bích Hoa Linh Quân, bắt lấy vạt áo hắn chơi đùa, hắn giơ chén rượu, thở dài một tiếng, nghe có chút tịch liêu.Ngoài ra, còn những bộ truyện khác rất hay mà bạn đừng nên bỏ lỡ như Tôi Xuyên Thư Thành Thị Vệ Thân Cận Của Nhân Vật Phản Diện hay Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích.
11.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Có điều sau khi lên xe, cậu mới phát hiện bên trong đều là người quen: “Lão đại? Tần Hàn?” Tần Hàn ngồi ghế lái, gật đầu với cậu qua gương chiếu hậu. Bạch Ninh Sinh ngoái đầu, nhìn gương mặt phức tạp của Lạc Quỳ Nguyệt, “Quỳ Nguyệt thật dễ dàng tìm ra.”
2.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thất Thải Ngư | Ngôn tình | Hoàn thành
Ngoài cửa Yamaguchi Rya vui mừng nghe thấy thế liền hài lòng rời đi, gần hoàng hôn mới mở cửa tù ra, thấy Shizuka Hiou mặc đồng phục học sinh màu trắng đưa lưng về phía hắn, ngồi đối mặt với bức tường, mà trên mặt đất bên cạnh cô có một đống cát nhỏ. Yamaguchi Rya đẩy mạnh một thiếu nữ khác vào trong, nhếch khóe miệng đắc ý nói: “Đây mới là bản tính của vampire, không thích liền biến con mồi thành bụi đất.
10.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Đại Tề, năm Khải Chính thứ hai mươi mốt, tiết Sương giáng. Một đội kỵ sĩ phóng ngựa lao băng băng trên quan đạo, người và ngựa đều đã mệt nhoài. Bỗng nhiên, kỵ sĩ trẻ tuổi đi đầu quát: “Đến cột mốc biên giới rồi!” Ven đường ngay cách đó không xa là một tấm bia đá cao hơn một trượng, bên trên có một dòng chữ bằng máu như rồng bay phượng múa, lệ khí bức người: Xích Uyên, sinh linh dừng bước, kẻ tự ý xông vào sẽ bị nghiền thành tro.Trước tấm bia đá, một tướng quân trung niên dẫn theo một loạt cấm vệ đang chờ đón họ. Các cấm vệ mặc giáp cầm binh khí, xếp thành một hàng, thấy người tới thì đồng loạt quỳ xuống: “Thái tử điện hạ.” “Dừng!” Kỵ sĩ trẻ tuổi đi đầu nhảy xuống ngựa, do chạy quá nhanh mà chân loạng choạng, tướng quân kia vội rảo bước đến đỡ y: “Điện hạ cẩn thận.” “Không sao.” Người trẻ tuổi xua tay, hỏi, “Hoàng thúc của ta đâu?”Còn chưa dứt lời, đã nghe cách đó không xa có người gọi nhũ danh của y: “Tiểu Đồng Nhi, qua bên này.” Người vừa lên tiếng là một nam nhân vận huyền y, quay lưng về phía mọi người, đứng một mình ở bên kia cột mốc biên giới. Thái tử trẻ tuổi liếc nhìn dòng chữ bằng máu trên cột mốc biên giới, nghé con mới sinh không sợ hổ mà xông qua, chạy chầm chậm đến trước mặt nam tử huyền y nọ, quỳ xuống: “Nhi thần…”
27.40 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
skyrian123456 | Đô thị | Hoàn thành
Thuận buồm xuôi gió mà đi theo tiêu chuẩn con đường của người nhận được mọi may mắn* cơ mà gen của hai vị phụ thân không di truyền được, Lâm Kì vẫn có chút sai lệch, bị gọi là gái hồng lâu nổi danh thành phố A. Lâm Kì tỏ vẻ tui đây con mẹ nó thật oan uổng, dáng dấp xinh đẹp chân dài lại trắng, lúc 10 tuổi đã xuất quỹ**, mà Lâm Kì vẫn cứ khăng khăng chường ra cái dáng dấp như yêu tinh, chỉ cùng bạn thân đi uống rượu cũng có thể bị báo chí biết thành cùng bạn bè chơi Nsome ngày đêm cuồng hoan. Lúc đầu, Lâm Kì cũng đặc biệt phẫn nộ, dùng chút quan hệ đem tờ báo chí nhỏ kia cho tạm ngưng hoạt động, chưa được đến nửa tháng tờ báo nhỏ kia lại thay đổi dạng, tiếp tục đưa tin, hãm hại tiếp. Cậu nói cho 2 người cha biết, không có căn cứ, 2 cha tỏ vẻ sống chết mặc bây. Lâm Kì lúc đó cánh chưa cứng, đành phải chịu bị chụp lên cái mũ như vậy. Lúc sau lại cùng một anh đẹp giai trong giới quý tộc kết giao, cơ mà mới có 2 tháng, đối phương đã vội vàng muốn lên giường, Lâm Kì dùng một cái gậy đánh người hôn mê xong trực tiếp chia tay, anh đẹp giai không dám đến cửa cãi cùn, dù sao thì cha của Lâm Kì cũng có địa vị cao, vì thế mà lại đi bôi đen Lâm Kì, tên tuổi gái ph* coi như được chứng thực.
5.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tả Mộc Trà Trà Quân | Đam mỹ | Hoàn thành
Lãnh thổ Hướng Thiên quốc bao la, con dân đông đảo, người nắm quyền trị quốc có cách, bách tính không gặp phải nỗi khổ chiến loạn, sinh hoạt cũng an cư lạc nghiệp, dân phong thuần phác. Ở phía nam Hướng Thiên quốc, có một huyện nằm trong mạng lưới sông ngòi, đường phố xây bên sông, phòng ốc dựa theo hướng nước mà chế ra, tạo thành diện mạo đặc biệt phía trước là ngõ hẻm, mặt sau là đường sông, mà bên trong huyện rất nhiều cầu, có thể nói là thuỷ bộ song song, huyện này chính là huyện Hợp Thuận.“Ta nói chứ Đặng gia, bà vội vội vàng vàng đi nơi nào thế?” Một người phụ nhân trung niên mặc quần áo màu lam nhạt gọi phụ nhân ục ịch đang vội vội vàng vàng lướt qua trước mặt nàng. Phụ nhân ục ịch đang gấp rút lên đường, đột nhiên bị gọi lại, cũng có chút tức giận, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn lên, lại là người nhà chồng tương lai của chất ca nhi nhà mình, trên gương mặt béo vội vã chất đầy nụ cười. “Ôi, trách ta sốt ruột gấp rút lên đường, nên không nhìn thấy đại thẩm, còn không phải là vì sắp đầu xuân sao, tính đi tiệm vải Triệu ký mua chút vật liệu, làm vài bộ đồ mới cho trẻ con trong nhà!”Chất ca nhi kia của mình thật vất vả mới tìm được nơi dừng chân, nàng cũng không thể làm hỏng chuyện. Nói tới Hướng Thiên quốc, ngoại trừ hán tử cùng nữ nhân ra, còn có sự tồn tại của “Ca nhi”, bề ngoài của bọn họ tương tự như hán tử, nhưng khác nhau cũng rõ ràng, phàm là ca nhi, ở mi tâm đều sẽ mọc ra một nốt ruồi son, cũng chính là nốt ruồi mang thai, vóc người của bọn họ cũng gầy, nhỏ hơn so với hán tử một chút, tướng mạo thượng phần lớn là loại tuấn tú.
11.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tô Du Bính | Đam mỹ | Hoàn thành
Tằng Bạch vốn là một chàng trai nhỏ bán thịt heo ở chợ, ấn tượng đầu tiên lừa người ở hắn chính là vầng trán cao, biểu tượng của trí tuệ. Vì muốn đổi đời mà quyết tâm dấn thân vào làng giải trí phức tạp. Ngay ngày đầu tiên đi phỏng vấn, trong lúc tìm đường lại bị bọn người lôi đến phim trường tham gia gameshow. Cậu ta đành trời quăng miếng nào ăn miếng nấy, thay thế người dẫn chương trình chính mà diễn hết mình.Cũng vì thế mà tiểu bạch thỏ kia lọt vào mắt của sắc lang Nhan Túc Ngang, giám đốc của một công ty giải trí lớn, hay được mọi người gọi là đại thành. Đối với người mưu cao trí lớn như tiểu bạch thỏ thì đại thành chỉ cần liếc mắt là nhìn ra ngay cái âm mưu đáng yêu kia. Nhưng không sao, đây là người khiến hắn yêu thích và thoải mái, cho hắn cảm giác muốn bảo vệ, nên tiểu bạch của hắn có muốn càng quấy thêm một chút cũng không sao. Việc của hắn bây giờ là sớm lừa được tiểu bạch của hắn về nhà và ăn một cách không thương tiếc.Đây là một câu chuyện ngôn tình đam mỹ rất đáng yêu, mời các bạn độ giả cùng đón đọc !
16.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết | Đô thị | Hoàn thành
Sau khi Dung Tịch chết không lâu, y được trọng sinh lại trong thân xác của đệ đệ Trần Tam, những nuối tiếc trong quá khứ lần nữa tìm đến y mà giày vò, lần này được sống lại, y thực sự cầu rằng óc thể một lần nữa truy đuổi theo người đó, khiến cho người đó mãi mãi không bao giờ biết đến hai chữ khổ đau. Kiếp trước là mối nợ của kiếp trước, kiếp này là kiếp này, nhưng duyên tình thì lại nối liền giữa hai kiếp, vậy nên dù cho họ có cố gắng trốn tránh thế nào đi chăng nữa thì đều vẫn phải đối mặt với nhau. Tương lai không biết ra sao, cũng chỉ mong nuôi hi vọng vào kiếp này có thể ở bên nhau, nắm tay nhau và gìn giữ cho nhau một từ hạnh phúc thật trọn vẹn.Nếu như có thể hối hận, hẳn là y sẽ đồng ý đánh đổi hết mọi thứ, chỉ cần hắn không cần phải đau khổ như thế, chỉ cần hắn có thể bình thản mà sống, vậy thì công danh sự nghiệp mà y tốn bao nhiêu công sức mới có thể dành được tuột đi mất cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Còn hắn, nếu có thể, hắn thực mong mình sẽ yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên, giúp cho hắn khỏa lấp nỗi ưu tư trong lòng, không cần cứ phải mãi mãi sống trong sầu thương, phiền muộn và nhung nhớ.
9.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Phạm Huỳnh Quế Anh | Đam mỹ | Hoàn thành
Truyện Tổng Giám Đốc, Anh Hai Yêu Cậu! Tình là tựa truyện hay, thú vị và đặc sắc thuộc thể loại sắc, đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày của cặp đôi đồng tính, họ đã có những khoảnh khắc hạnh phúc, ngọt ngào bên cạnh nhau. Giữa hai người là anh em không cùng cha mẹ, mở ra một đọa nhân duyên oan gia của hai người. Anh là Hào Hào, con trai của mẹ kế Hoàng Cảnh Du, tính tình nghịch ngợm lại hay phá phách, không chịu yên một chỗ. Cảnh Du đương nhiên sẽ không thể cùng con của mẹ kế hòa hợp, huống chi đó lại là đứa bé quá ồn ào, không thể nào hợp mắt được. Còn Hứa Ngụy Châu cũng là con riêng của mẹ kế Cảnh Du, tuy nhiên cha của cậu đã mất, còn Hào Hào mới là con trai của mẹ cậu và ba Cảnh Du.
6.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Phan Dương Quận Vương phi Phạm Liễu thị mang thai… Sau khi lần lượt sinh hạ một trai một gái Phạm Tiêu Ế và Phạm Ngưng Nhi, thê thất duy nhất của Phan Dương Quận vương – Liễu Mộc Vũ, vào độ tuổi “cao linh” ba mươi hai, rốt cuộc lại có “Lan mộng chi chinh”. Con nối dõi của Phạm gia ít ỏi, hương hỏa duy trì được đến giờ cũng không dễ dàng gì, Liễu thị lại mang thai khi tuổi ngoài ba mươi, toàn bộ Quận vương phủ từ trên xuống dưới vừa vui sướng vừa căng thẳng. Phạm lão Tướng quân mời “Hạt thần y” Hạ Tử Vi đến bắt mạch an thai cho Quận Vương phi, Phạm lão phu nhân lại mang tất cả đồ ăn, dược liệu, huân hương đến hậu phủ, Vương phi Phạm Liễu thị còn bị hạ lệnh cấm, phải chân không chạm đất mà nằm trên giường dưỡng thai.
8.80 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Ngư Mộ Diêu | Xuyên không | Hoàn thành
Tối nay trong mộng, nam nhân nói những lời thâm tình khiến cho tâm của cậu không khỏi cảm thấy đau đớn, những lời nói rõ ràng như khắc sâu tận xương tủy, chân thật đến mức làm cho cậu cảm thấy giống như hắn đang ở ngay bên cạnh mình. Nhưng mà… Tại sao có thể như vậy?”Khải Hoành Tư… Không phải là thần mặt trăng của Ai Cập cổ đại sao? Hắn là đang gọi mình sao? Sao lại có khả năng này được? Còn hắn là ai?” Khải Nhạc đưa mắt xuống ngón giữa tay phải nhìn chiếc nhẫn kì lạ kia, thì thào tự hỏi.Chiếc nhẫn này chỉ là cậu tìm thấy trong cổ mộ, khi ở trong mộ trong lúc vô tình đeo cái nhẫn này, nó dường như nhận thức được cậu, mặc cho cậu cố gắng bao nhiêu đều không gỡ xuống được, từng thử qua rất nhiều biện pháp gỡ nó xuống, nhưng kết quả đều phí công.Cẩn thận xem kỹ cái nhẫn này, nó hẳn là dùng vàng chế tạo, chế tác phi thường cẩn thận, chạm khắc hình một con mắt, mắt là biểu hiện cho vương quyền, chung quanh nhẫn là một con chim ưng và một con rắn, ưng cùng rắn là biểu tượng vương quyền Ai Cập cổ, tượng trưng cho một quyền thế tối cao, chủ nhân của chiếc nhẫn này là… Là Pharaoh? Nhưng mà… Tại sao cậu cảm thấy chiếc nhẫn này thiếu cái gì đó? Nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn, những suy nghĩ của Khải Nhạc chậm rãi rơi vào vô định.
21.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Vu Triết | Đam mỹ | Hoàn thành
Phó Khôn bám lên cửa không nhúc nhích, dì Lưu cười với cậu, rồi tiếp tục nhỏ giọng nói với mẹ: “Hai người cũng biết rồi, chẳng thích nói chuyện gì cả, lúc người ta đến chọn, thấy thằng bé trông đáng yêu, đều muốn nhận về, thế nhưng trêu thế nào cũng không chịu nói, thành ra không muốn nữa, sợ sau này không thân với bố mẹ…”“Biết mà, chị với Lão Phó, là cảm thấy rất thân với đứa bé này, có nói hay không cũng cảm thấy thân,” Mẹ cũng nói nhỏ, “Ngoan lắm, không thích nói chuyện thì thôi, sau này quen dần rồi là được, nhà chị còn có một đứa như thằng bé, tính tình Khôn Tử vẫn luôn hiếu động, như chó con ấy thấy ai cũng phe phẩy đuôi.”“Em cũng thấy thế, thằng bé còn nói nhiều với Khôn Tử ấy chứ.” Phó Khôn không thèm kháng nghị chuyện mẹ cứ nói với người khác rằng cậu như chó con, cậu vẫn chưa hiểu được ý của dì Lưu và mẹ. Đứa bé này sẽ ở lại nhà bọn họ? Không phải em gái sao? Thật sự đã biến thành em trai? Cả bụng cậu đầy thắc mắc, nhưng vẫn chẳng tìm được cơ hội để hỏi giữa cuộc nói chuyện của mẹ với dì Lưu.
17.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Dịch Tu La | Võng du | Hoàn thành
“Truyền thuyết Tinh Hà” đang là game online thịnh hành nhất hiện nay. Một khi phát hành, loại game chiến lược kết hợp đối kháng đơn chiến* hoặc đoàn chiến* như thế này sẽ khiến lớp thanh niên trẻ tuổi dậy sóng. *Đơn chiến: 1 đấu 1; Đoàn chiến: nhiều nhóm đấu với nhau. Sau khi game ra mắt thành công, đại học Yên Sơn cũng nhanh chóng bị làn sóng “Truyền thuyết Tinh Hà” quét ngang, số lượng người chơi cũng tăng vọt gần như ngang ngửa với game “Hồn đạm OL” nổi tiếng một thời.
16.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Hồ Yêu Linh | Đam mỹ | Hoàn thành
Thời tiết tháng bảy tính khí điêu ngoa, nói trở mặt liền trở mặt, mặt trời vừa mới lộ ra đã nhanh rúc vào mây đen, thế rồi lại ở đó toả nhiệt, trêu ghẹo người ta đến nóng nảy khó chịu. Ở biệt viện Ngô gia chẳng có mấy người, chỉ có bọn ve thích náo nhiệt, còn ngại không khí oi bức chưa đủ phiền, bám dính vào cây biểu diễn, ngày một tăng tần suất. Nhẹ nhàng gõ cửa hai lần, Ngô Cửu khom người đặt mâm cơm trên tay xuống, chỉ keo kiệt mà có một đĩa điểm tâm và một bát cháo hoa. Đây là do Ngô phu nhân cố ý dặn dò xuống dưới, người bệnh bên trong không chịu nổi thức ăn mặn, cơm nước cho thiếu gia không được phép dính dầu mỡ.Cửa phòng cọt kẹt một tiếng mà mở ra, lộ ra một luồng sáng lạnh lẽo u ám, trên đất hiện ra bóng của một người cao gầy, giơ xương. "Tiểu thiếu gia, cơm của ngày hôm nay."Lời còn chưa dứt, người bên trong đã run rẩy ho khan, người nọ ho đến kinh thiên động địa, lại chẳng còn chút sức lực nào, tựa như chỉ cúi xuống sẽ chết. Ngô Cửu biết, giờ thế nào cũng không ngăn thiếu gia ngừng ho được, vậy nên hắn chỉ đứng đó nheo mắt cười mỉm tiêu chuẩn nhìn tiểu thiếu gia bụm mặt ho khan, kiên trì chờ y bình phục lại.
24.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Tây Tây Đặc | Khoa huyễn | Hoàn thành
Cuối tháng 7, huyện Pha. Bờ sông không có một bóng người, ánh mặt trời chói chang xõa tung trên mặt nước, ánh sáng chiết xạ làm người ta lóa mắt. Dưới gốc cây có một đôi dép lê cũ, một cái áo phông xanh in hoa văn đơn giản, cộng thêm một chiếc khăn mặt đỏ sẫm, trên đó thêu một đôi uyên ương. Tiếng nước ào ào vang lên, Cao Nhiên ló đầu khỏi mặt nước, ném hai cái bao tép sông lên trên bờ, lại lặn xuống nước.Cậu lặn xuống xong, thấy một con bọ đen chẳng biết tên đang trôi từ bên cạnh sang, đằng sau là một con rắn nước, xem chừng đang muốn xơi tý thịt cho đỡ thèm. Ngay khoảnh khắc Cao Nhiên đang chuẩn bị bơi đi, đầu bỗng bị cái gì đó đánh vào, hơi thở cậu hỗn loạn, sặc mấy ngụm nước. Cao Nhiên không hề hoảng hốt, cậu bình tĩnh điều chỉnh hô hấp, cố gắng nổi lên mặt nước nghỉ ngơi một chốc, ngờ đâu đầu càng lúc càng đau.Trước mắt cậu bỗng biến thành màu đen, tay chân nhũn ra, cảm giác không thể hô hấp đem đến sự thống khổ và sợ hãi bao trùm. Thân thể không ngừng chìm xuống. Con bọ đen không biết tên kia may mắn thoát được màn truy đuổi của rắn nước đang nằm nhoài ở một chỗ tắm nắng, nó đang hưởng thụ cảm giác sống sót qua tai nạn, cảm thán rằng còn sống thật là tốt, không biết rằng thiếu niên mình vừa gặp thoáng qua đang chìm trong nước.
20.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Thanh Loan Cửu Tiêu | Khoa huyễn | Hoàn thành
Mây đen dần dần bao phủ khắp bầu trời thành phố A, thành phố không bao giờ ngủ, ánh đèn đường sáng ngời hệt như mạng nhện dọc theo các con đường từ trung tâm sầm suất kéo dài ra xung quanh, từ từ len lỏi đến vùng ngoại thành. Tia chớp lóe sáng trên tầng mây, tiếp theo đó là ầm một tiếng thật lớn.Mưa to như trút nước. Rạng sáng bốn năm giờ, bên cạnh khu nhà cũ an tĩnh, mọi người đều đang say giấc. Màn mưa dày đặc che chắn đi ánh đèn đường lờ mờ đồng thời xối ước những tòa kiến trúc cũ kĩ cùng những tấm biển quảng cáo.Tiếng mưa ào ào cùng âm thanh giọt nước đập vào cửa sổ đôm đốm quấy nhiễu giấc mộng đẹp của mọi người. Những người đang say ngủ trong tiểu khu không khỏi trở mình, lầm bầm vài tiếng rồi nhắm mắt ngủ tiếp, hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu cứu cùng than khóc xen lẫn trong tiếng mưa.
18.60 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Lê Ngọc Mai | Linh dị | Hoàn thành
Đất nước sau giải phóng, tại vùng thôn quê nọ thuộc bắc bộ có gia đình ông bà H. Gia đình có ba người con, trong đó, người con trai cả vừa học xong lớp 12 thì quyết định nghỉ học đi lính. Một lần nọ về thăm nhà, trên chuyến xe khách, anh gặp được một chú chó nhỏ, không biết từ đâu ra nhưng lại rất quấn quýt anh. Nhìn thấy bộ lông vàng dày và rậm, anh liền gọi nó là Vàng. Duyên số gặp nhau, anh quyết định mang nó về quê để bố mẹ chăm sóc, cũng chính là ông bà H. Không thể ngờ, cũng chính từ đây, gia đình vốn rnbình lặng của anh sẽ phải bước vào một phen sóng gió. Vàng là con chó rnnhư thế nào? Bố mẹ anh đã gặp phải biến cố gì? Ai là người giúp họ vượt rnqua hoạn nạn? Một bức tranh miền quê dung dị của Việt Nam những năm thậprn niên 90 được khắc hoạ chân thực và lôi cuốn trong từng chi tiết.Trongrn "Ma Chó", bức tranh quê ấy còn nhuốm màu kì bí và rùng rợn khi xuất rnhiện những yếu tố tâm linh, ma quái. Hãy cùng bước vào màn đêm kì bí rntrong khu vườn của ông bà H cùng "Ma Chó".
13.00 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59
Chị Vi Ma Quái | Đô thị | Hoàn thành
Bọn trẻ con hay bảo tôi là trong cái nhà ấy có ma thật. Tôi thì không tin lắm. Ma quỷ nào ở được cái chốn thối hoắc như thế? Kể cả khi chó mèo không vào ỉa đái lung tung thì chỗ ấy cũng không thể chứa ma được bởi nó vốn dĩ được xây lên để làm văn phòng cho một công ty địa ốc. Mà văn phòng làm việc hành chính thì lấy đâu ra người chết mà lo ma quỷ? Về sau, công ty nhà đất nọ phá sản. Thời buổi tiền tệ mất giá, lạm phát tăng cao, kinh tế suy thoái, không ai muốn mua lại ngôi nhà đó cả. Cuối cùng nó bị bỏ lại, lầm lũi như một cựu chiến binh già nua, cứ mãi hồi tưởng lại những tháng năm huy hoàng.Một đêm hè khó ngủ, tôi ra ngoài sân hóng mát. Gió đêm lùa vào trong ngõ cuốn theo cả rác rến và lá khô. Để đỡ phải ngồi không, tôi bèn châm thuốc hút. Bỗng tôi thấy từ ngôi nhà bỏ hoang có một đoàn người đi ra. Trời tối mò mò, lại ở khoảng cách xa, tôi chỉ thấy hàng chục cái bóng đen thù lù lũ lượt nối đuôi nhau. Bộ dạng của họ trông cực kì quái dị. Có người béo quay như một con lợn nái. Có người lại gầy nhẳng, không khác gì bộ xương khô. Có người lại cụt chân, phải chống bốn cánh tay xuống đất để di chuyển. Một người khác thì có tận ba chân. Người khác nữa lại có cái đầu to như bánh xe ô tô. Họ cứ đi rồng rắn từ trong ngôi nhà ấy ra, không hề để ý tôi đang nửa ngạc nhiên nửa hãi hùng với điếu thuốc lá cháy đỏ lập lòe trên tay. Đột nhiên tôi thấy thằng bé hàng xóm vẫn hay sang nhà tôi chơi đứng ngay bên cạnh. Trong ánh sáng vàng đục lờ mờ của ngọn đèn tròn lơ lửng trước hiên nhà, gương mặt thằng nhóc ấy tái xanh. Môi nó thâm sì như người nghiện lâu năm.
20.20 Vạn chữ | 2024-09-02 17:59