Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 482

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 8691 chữ 2024-09-02 18:00

  Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay

   **********

  

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Chương 482

  

   Bạn cùng phòng ở đại học

   “Tiên sinh, tôi vẫn thấy chiếc áo này không hợp

   với cậu. Nếu không, cậu đến phía trước dừng xe lại, tôi

   mua cho cậu chiếc khác được không?”

   Đoàn xe đang đi trên đường.

   Ngọc nhỉ ngồi bên cạnh Trần Hạo, mỉm cười hỏi.

   “Không cần, tôi thấy cái này khá thích hợp!”

   Trần Hạo nhìn, cười khổ một tiếng.

   Chẳng qua là. Lúc này, Trần Hạo liếc mắt nhìn về

   phía trước tòa nhà thương hạ, lại đột nhiên ngẩng đầu

   nhìn về nơi đó.

   Bởi vì lúc này có một thanh niên bước vào tòa nhà

   thương hạ.

   “Tiên sinh có chuyện gì vậy?”

   Ngọc nhi hỏi.

   “Tôi hình như thấy một người bạn, bọn họ rất

   giống nhau, được rồi, đến phía trước dừng xe lại,

   chúng ta vào tòa nhà thương hạ!”

   Ngay lập tức Trần Hạo nói.

   Chiếc ô tô dừng ở trung lộ.

   Mà ngay cả khi con đường bị chặn, thị trấn Tháp

   Câu, nhìn thấy đó là một đoàn xe, liền biết đây là một

   nhân vật lớn, không ai dám khiêu khích, từ hai bên lái

   xe vòng qua.

   Trần Hạo mang Ngọc nhi trực tiếp đi vào tòa nhà

   thương hạ.

   Bốp!

   Lúc này một chàng trai đang chọn một bộ đồ. Bả

   vai đột nhiên bị ai đó vỗ vào.

   Cậu ta sửng sốt, lập tức quay đầu lại.

   Đầu tiên là giật mình, sau đó là vui vẻ.

   “Mẹ nó!!! Lão Trần?”

   “Dương Huy, thật sự là cậu!”

   Trần Hạo cười nói.

   “Lão Trần, cậu… Cậu không sao? Họ đều nói cậu

   gặp tai nạn sau đó mất tích. Hóa ra là cậu đến Thiên

   thành! Tôi nói này, dù tôi hỏi thăm thế nào cũng không

   có tung tích của cậu!”

   Dương Huy kích động nói.

   Anh ta nặng nề vỗ vai Trần Hạo: “Thật vui khi

   thấy cậu ở đây!”

   “Mà này, Dương Huy, sao cậu lại tới đây?”

   Sau một câu chào hỏi, Trần Hạo không khỏi thắc mắc.

   Khu vực này rất hỗn loạn, ngoại trừ dân bản địa,

   không có người bình thường nào sẽ đến đây phát triển.

   “Khụ khụ, đừng nhắc tới, bây giờ tôi đang kinh

   doanh một doanh nghiệp lớn ở Việt nam, không có

   biện pháp, tôi đến đây công tác, chao ôi! Ö đây quá

   loạn, người đi trên đường, mười người thì có tới chín

   người mang vũ khí!”

   Dương Huy bất lực nói.

   Trần Hạo cười cười.

   “Lão Trần cậu thì sao? Nửa năm không có tin tức

   của cậu, cậu vẫn luôn ở đây à? Mau để tôi xem, cậu

   không thiếu cái tay, cái chân nào chứ?”

   Dương Huy nói đùa.

   Nói thế nào nhỉ, anh em gặp nhau, thân thiết các

   kiểu còn chưa đủ, xem ra không nói xấu nhau vài câu,

   chẳng phải uổng phí tình bạn trước kia à.

   “Không có, bây giờ tôi vẫn là một người hoàn hảo.

   Hơn nữa, tôi mới đến đây không lâu, vì một số chuyện,

   tôi đã mất liên lạc với mọi người nửa năm!”

   Trần Hạo nói.

   “Này, tôi cũng nghe nói cậu rời khỏi gia tộc, nhưng

   mà không sao lão Trần, dù sao một năm trước, cái gì

   nên hưởng thụ cậu cũng hưởng thụ hết rồi, không có

   thì không có, đời này cũng đáng rồi.”

   Dương Huy lại vỗ vai Trần Hạo.

   Cố nhân trùng phùng, luôn có nhiều chuyện để nói.

   “Dương Huy. Đây là thông tin liên lạc của

   tôi, đợi hai ngày sau tôi làm xong chuyện, chúng ta

   cùng nhau tụ tập!”

   Trần Hạo nói với Dương Huy số điện thoại

   mới của mình.

   “Hắc, vị này thì sao? Bạn gái của cậu à?”

   Dương Huy nhớ lấy, sau đó nhìn Ngọc nhị,

   mỉm cười nói.

   Làm cho Ngọc nhi đỏ mặt.

   “Sau này khi có cơ hội, tôi sẽ giải thích cho cậu!”

   Trần Hạo cười khổ nói.

   “Được rồi, lão Trần cậu bận thì đi trước đi, tôi cũng

   phải đi mua một bộ đồ, ngày mai gặp một khách hàng

   quan trọng!”

   Hai người ôm nhau, chuẩn bị rời đi.

   “Hửm? Đây không phải là quản lý Dương sao?

   Thật trùng hợp!”

   Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên.

   Dương Huy nhìn nghiêng, chợt mỉm cười:

   “Thì ra là tổng giám đốc Tần và tổng giám đốc Lý, các

   người cũng ở đây, thật trùng hợp!”

   Rõ ràng, Dương Huy đã gặp khách hàng

   của mình.

   Trần Hạo cũng ra hiệu cho Dương Huy

   làm việc trước đi.

   Chuẩn bị xoay người rời đi.

   Sau khi nhìn thấy một nam một nữ, cậu đã rất

   ngạc nhiên.

   Thì ra nam nữ này không phải ai khác.

   Đó là nửa năm trước. Khi Trần Hạo đang trong

   hoàn cảnh nghèo túng, làm việc trên một công trường

   xây dựng, người đã làm nhục cậu, Tần Noãn và bạn

   trai của cô ta.

   “Vãi. Trần Hạo?”

   Vốn dĩ Tần Noãn còn đang khoanh tay, lúc này

   nhìn thấy Trần Hạo, không khỏi nhếch mép.

   “Sao? Lão Trần, cậu biết tổng giám đốc Tần và

   tổng giám đốc Lý, ha hả, cậu của tổng giám đốc Lý là

   người phụ trách một doanh nghiệp lớn ở đây, tôi đang

   bàn với họ về một dự án!”

   Dương Huy nói.

   Trần Hạo gật đầu nhẹ: “Quen chứ!”

   “Haha. Trần Hạo, cậu đang giả vờ cái gì nha? Lại

   còn quen chứ, tôi Tần Noãn mà cậu có thể quên nổi

   sao? Mà này, không phải anh đang làm thuê

   ờ công trường à? Làm sao có thể quên được, tôi

   còn trả tiền công cho anh mà? Sao? Quên à?”

   Tần Noãn lập tức cười lạnh nói.

   Mà Trần Hạo chỉ liếc nhìn cô ta.

   Kỳ thực ngay từ đầu, dựa theo miêu tả của tiểu

   Bàn về Tần Noãn, thì Tần Noãn không phải người như

   vậy, nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, cô gái này

   đã hoàn toàn thay đổi tính cách.

   “Hừ, chắc không thể ở trong nước được nữa, nên

   chạy đến đây. Để tôi nói cho cậu biết, dù cậu đi đến

   đâu cũng vẫn như thế thôi. Ö đây, cùng lắm là làm chó

   săn cho người ta!”

   Tần Noãn nói.

   “Giám đốc Tần, đây là anh em của tôi. Có phải hai

   người đã xảy ra hiểu lầm gì không? Anh em của tôi rất tốt!”

   Dương Huy nhìn thấy Tần Noãn không

   ngừng châm chọc Trần Hạo.

   Ngay lập tức biện giải.

   “Anh em của anh? Ô, vậy thì xin lỗi quản lý Dương,

   tôi nghĩ rằng việc đàm phán hợp tác của anh với cậu

   của chồng tôi nên chấm dứt thôi. Dự án này coi như

   mất hiệu lực, anh nói được không ông xã?”

   Tần Noãn kéo kéo cánh tay của bạn trai.

   “Đương nhiên là được!”

   “Giám đốc Tần, cô…”

   Trong giây lát Dương Huy không nói nên lời.

   Cậu ta đã ở đây ngây người hơn một tuần, nói hủy

   bỏ dự án liền hủy bở?

   Mà ngay lúc nay.

   Một nhân viên từ bên ngoài tòa nhà thương hạ

   bước vào.

   Anh ta không khách khí hét lên: “Xe bên ngoài là

   của ai? Mau lái xe ra chỗ khác cho tôi, xe này là của ai?

   Mau lái xe ra chỗ khác. Nếu không, tôi sẽ trực tiếp bảo

   người ta kéo đi! ”

   Anh ta hét lên mấy lần.

   Ở đây, tự nhiên không có nghi thức đối nội nào cả.

   Một lời không vừa ý, liền kéo đi là phong cách ở đây.

   “Của tôi! Xe của tôi đỗ đúng chỗ mà. Có chuyện gì vậy?”

   Lúc này bạn trai của Tần Noãn lạnh lùng nói.

   “Có chuyện gì vậy? Nó chặn đường rồi, mau lái ra

   chỗ khác, nếu không tôi sẽ kéo nó đi!”

   Nhân viên ngang ngược nói.

   Mà bạn trai của Tần Noãn. Một mặt ở trước mặt

   Tần Noãn, mặt khác không muốn mất mặt trước mặt

   Dương Huy và Trần Hạo.

   Lúc này anh ta lạnh lùng nói: “Người anh em, cậu

   tôi tên là Ngô Cương! Biệt danh là Ngô béo!”

   “Mẹ nó Ngô béo Ngô gầy cái gì, mau lái xe ra chỗ

   khác cho tôi!”

   Nhân viên mắng mỏ.

   Mà bạn trai của Tần Noãn, lúc này mới xấu hổ.

   “Được, tôi cũng muốn xem, tôi đang chặn đường của ail”

   Bạn trai của Tần Noãn cũng không chịu kém cạnh.

   Anh ta nắm tay Tần Noãn bước ra ngoài.

   “Đúng rồi, bây giờ tôi sẽ gọi điện cho cậu của tôi,

   lại có người dám không cho tôi mặt mũi!”

   “Tiên sinh, tôi mua cho cậu cái áo!”

   Đúng lúc này, Ngọc nhỉ cầm áo chạy tới.

   “Dương Huy, không sao đâu, đừng lo lắng,

   đợi mấy ngày nữa, tôi sẽ liên lạc với cậu!”

   Sau khi Trần Hạo nói với Dương Huy mấy

   lồi, cậu cùng Ngọc nhi bước ra ngoài…

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận