Trang chủ Thể loại Ngôn tình Nắng Hạ

Chương 2

Nắng Hạ Ngọc Dung 9787 chữ 2024-09-02 17:24

  Sau khi trở về với bộ dạng "ướt như con chuột cống mới thoát ra khỏi cống" hai đứa em mắt to trừng mắt nhỏ nhìn Nguyệt Anh mà không nói lên lời . Rõ là mới qua hai tiếng đồng hồ mà sao chị gái của họ lại thành ra như vậy .

  " Chị ơi , sao chị ướt tới mức này vậy ?"

  "Đúng đó , dù mưa to nhưng cũng đâu thành ra thế này được !"

  Rõ ràng trước khi ra khỏi nhà , chị gái của họ vẫn ra dáng con người mà hiện tại thì ...

  Giọng nói có phần chê bai nhưng vẫn thể hiện được sự quan tâm tới cô . Vậy nên mới từ phòng tắm bước ra và đang lau khô tóc thì cô nhoẻn miệng cười ha hả .

  Đồng thời lấy từ trong túi đồ cô mua ra hai hộp sữa chua đưa hai đứa nhỏ . Hai đứa thấy vậy liền ngoan ngoãn nhận đồ rồi rủ nhau ra phòng khách ngồi ăn .

  Hai đứa em này từ nhỏ cực kì ngoan ngoãn , chưa bao giờ khiến cô cảm thấy phiền lòng . Nhưng ngoan ngoãn quá thì cũng không tốt .

  Nên từ khi bắt đầu hiểu được mọi thứ thì cô luôn nhắc nhở Lâm - anh trai - phải biết bảo vệ em gái . Nhưng phải dứng theo lẽ đúng mà nhìn nhận , nếu sai thì phải dạy dỗ cho em gái hiểu không . Không được phép bao bao che cho những sai phạm ấy của em gái nếu không là ăn đòn cả hai đứa.

  Nhưng riêng với Nhi - em gái - thì cô luôn luôn để con bé tự nhận thức . Bởi con bé có tích cách ngược lại với cô là quá ngoan ngoãn nên cần được bảo vệ chăng ? >o<

  Tất nhiên là không , cô luôn thay bố và mẹ dạy dỗ các em những điều nhỏ nhặt nhất , nhưng lại không quá can thiệp vào cách sống riêng của hai đứa bọn nó quá . Bởi vậy sẽ sinh ra cảm giác bị kiểm soát.

  Cô đã từng trải qua nên cô hiểu cảm giác ấy nên cô mới tạo cho lũ trẻ cảm giác an toàn và tốt nhất . Nhưng có lẽ đối với cô năm ấy thì chẳng có ai tới giúp cả .

  Thật ra từ khi lên 5 tuổi việc cha mẹ không ở bên đã là chuyện hết sức bình thường . Đôi khi cô còn quên mất bố mẹ mình mặt mũi ra sao .

  Ở lần mà mẹ mang thai cô chỉ là ngoài ý muốn mà thôi , nhưng do sức khoẻ mẹ không cho phép nên mẹ không dám bỏ chứ nếu được thì ... chắc không có cô ở hiện tại rồi.

  Nhưng điều đó lại hoàn toàn ngược lại so với hai người em , từ khi Lâm và Nhi được sinh ra thì bố mẹ lại cực kì thương yêu và ân cần chăm sóc .Nhớ lại năm ấy , cô cũng cảm thấy có chút ghen tị ấy .

  Khi hai em được sinh ra , bố mẹ cô đã đợi đến lúc hai đứa nhỏ cứng cáp rồi mới đi công tác xa .Thì đối với Nguyệt Anh lại hoàn toàn trái ngược , nghe cô ruột của mình kể lại , năm ấy sau khi mẹ cô ở cữ được một tháng thì đã bỏ mặc cô ở lại cho bảo mẫu.

  Lúc rời đi ấy còn không có chút do dự nào , ngưỡng mộ quá , sao có thể vô tâm tới vậy ? Nhiều lúc Nguyệt Anh cũng tự hỏi thế rồi .

      Khi họ chỉ có cô là con một , cứ nửa năm hoặc 1 năm họ mới về rồi ở 1 đến 2 ngày đi .

  Nhưng khi có cái Lâm và Nhi thì tần suất họ về cũng nhiều hơn trước khi ngày trước một năm về 1 đến 2 lần . Bây giờ cũng đã được 3 đến 4 lần , và không còn dừng lại 1 - 2 ngày mà họ đã ở lại chơi tới một tuần .

  Haizz lại có chút ghen tị nữa rồi.

  Nói đúng ra thì đối với hai bậc sinh thành này có lẽ cô chẳng có cảm xúc gì nữa rồi . Hiện tại có thể là người thân hoặc người bình thường mà thôi . Chỉ là chưa tới mức là người dưng thôi , nhưng sau này lớn lên thì cô lại không biết.

  Bởi vì họ cô đã chết tâm vào những khoảng 4 đến 5 tuổi rồi , cô cũng chẳng nhớ rõ năm đó cô bao nhiêu tuổi nữa . Cô chỉ nhớ rằng khi ấy cô chưa có em thì phải. Chắc cỡ hơn 10 năm rồi.

  Do một số công việc nên bác bảo mẫu cũ phải nghỉ việc , không thể tiếp tục làm ở nhà cô nữa. m nhưng cũng chẳng biết làm gì để giữ cô ấy lại cả. Vì không còn ai chăm sóc cho Nguyệt Anh nữa nên họ cũng đã đi thuê một người khác .

  Khi gặp bảo mẫu đó lần đầu tiên thì Nguyệt Anh cảm thấy có gì đó không đúng. Ánh mắt của bà ta nhìn Nguyệt Anh rất lạ , giống như là nhìn một món đồ chơi vậy . Cô thật sự không có chút ý muốn là bà ta sẽ là bảo mẫu nhưng cô cũng chẳng thể cãi lời của bố mẹ.

  Nhưng chính khoảnh khắc bố mẹ giao cô cho bảo mẫu cũng là lúc cô rơi xuống địa ngục . Bởi người bảo mẫu mà bố mẹ cô chọn lại là một con quỷ đội lốt người.

  Trong suốt ngày tháng ở cùng người bảo mẫu đó , cô không khác gì bị tra tấn cả. Chỉ cần bà ta có chút không hài lòng là sẽ lôi Nguyệt Anh ra mà đánh đập. Vừa đánh bà ta còn vừa chửi những lời thô tục. Nhưng câu nói mà cô nhớ nhất lại là

  " Bố mẹ mày không quan tâm tới mày đâu , họ bỏ mặc mày ở lại rồi. Họ không hề yêu mày đâu !"

  " Mày biết không , họ bảo tao rằng nếu mày làm sai thì có thể dạy dỗ cho mày nên người. Họ sẽ không can thiệp."

  " Sao mày thấy bố mẹ mày thể nào ? Bây giờ là tuyệt vời hay tuyệt vọng ?"

  Khi Nguyệt Anh nghe những lời nói ấy , không hiểu vì sao nước mắt cô không rơi. Khuôn mặt cô không có chút dao động nào cả mà chỉ có một biểu cảm lạnh tanh. Giờ nghĩ lại cảm giác ngày hôm ấy , có chút đau thì phải.

  

  Sờ những vết sẹo ở sau lưng lại khiến cô nhớ tới những cái đòn roi ấy đánh xuống. Tiếng roi cứ "vút" xuống đạp mạnh vào da thịt của cô , cảm giác ấy đau không tả nổi.

  Nhiều lúc cô muốn gọi điện cho bố hoặc mẹ thì cô lại ngớ người ra. Họ có quan tâm tới cô đâu mà để lại phương thức liên lạc cho cô chứ. Đúng là mơ mộng hão huyền mà .

    Khi phát hiện ra cô định cầu cứu thì bảo mẫu liền nhốt cô vào nhà kho tận 3 ngày .Và trận đòn hôm ấy khiến cho cô vẫn ám ảnh tới giờ . Với một đứa trẻ chỉ mới 5 tuổi thì làm sao chịu được cái cảnh ấy .

  Nhiều lúc đứa nhỏ ấy ngất lịm đi vì lạnh , vì đau hay vì đói . Lạnh vì thời tiết ngày ấy mưa rất to lại có sấm chớp nữa. Vì ngày hôm ấy khiến cho cô tới giờ vẫn còn sợ sấm chớp và sợ tối.

  Đau vì bị đánh , chiếc váy trắng cô mặc hôm ấy đã loang lổ những vệt m.á.u đã khô rồi. Đói vì ba ngày không có gì vào bùng , suốt ba ngày ấy ba ta không hề xỉa xói gì tới Nguyệt Anh cả.

  Quả thực lúc đó cô bé ấy thật sự mệt rồi . Đôi mắt của cô bé ấy cứ lịm dần lịm dần đi rồi con bé ngã phịch xuống rồi ngất đi vì kiệt sức.

  Khi cô bé có thể tỉnh lại được thì cũng là hai ngày sau rồi . Mở mắt ra , trước một căn phòng màu trắng xoá và những thiết bị máy móc ở bên cạnh. Ánh mắt cô không còn một chút ánh sáng như ngày nào mà giờ đây chỉ toàn là sự mệt mỏi không kể hết .

  Như biết cô đã tỉnh dậy , người còn đang gục ở bên cạnh liền bật dậy sốt sắng hỏi thăm

  " Nguyệt Anh , cháu tỉnh rồi à ? Hiện tại cháu cảm thấy thế nào để cô đi gọi bác sĩ và y tá !"

  Nhìn thấy là cô ruột của mình thì Nguyệt Anh thở phào nhẹ nhõm. Nhìn cô ấy vội vã đi gọi y tá bác sĩ tới mà trong cô có chút gợn sóng lăn tăn . Nếu nói thẳng ra thì xét về mức độ tình thân thì trong họ hàng với cô ai cũng đều yêu thương và cực kì thích đứa cháu gái nhỏ này .

  Bởi ngoại hình xinh xắn và sự đáng yêu của một đứa trẻ nên gặp ai cũng quý . Nhưng hai người đã sinh ra cô thì lại ngược lại. Họ chưa từng để ý hay quan tâm gì cả , nhiều lúc cô cũng hèn mọn mong mỏi họ có thể chia cho cô chút tình thương mà thôi .

  Nhưng họ vẫn luôn lạnh nhạt thờ ơ và chưa từng để tâm đến lời cô nói . Nhớ lại lần gần đây nhất mà họ về thăm cô mà cô chỉ biết nằm trên giường bệnh mà muốn nói gì đó lại thôi .

  Càng nghĩ cô càng uất ức , bạn đồng trang lứa với cô thì lúc nào cũng được bố mẹ đón về , còn cô thì chỉ lặng lẽ lên xe tài xế mà trở về nhà với những trận đánh của bảo mẫu.

  Người cô vẫn đứng đó , dù động tác vẫn ân cần nhẹ nhàng nhưng lời nói lại rất quyết đoán , Nguyệt Anh có thể cảm nhận được sự quan tâm ấy

  " Nguyệt Anh , cái người bảo mẫu mà bố mẹ con thuê đó , cô ta thật sự không phải người mà. Sao có thể khiến con thành ra như này chứ , không thể tha thứ mà. Cô đã thông báo đến cảnh sát rồi , tí họ sẽ đến lấy lời khai. Con chỉ cần nói đúng sự thật thôi."

  Ngừng lại một chút cô lại nói tiếp

  " Con đừng lo , cô sẽ khiến bà ta nhận được sự trừng phạt thích đáng từ pháp luật ."

  Nhìn vào ánh mắt kiên định ấy của cô ruột mình khiến cô bất giác hỏi một câu đã có từ lâu trong cô . Chỉ là cô không muốn nói mà thôi

  " Cô ơi ! Thật sự là con ruột của bố mẹ sao !"

  "..."

  " Con bé ngốc , nếu con không phải là con ruột của hai người họ thì con là con ai ."

  Mặc dù lời nói ấy rất kiên định nhưng để ý kĩ thì thấy hai bàn tay của cô đã siết chặt lại rồi. Giờ nhớ lại mới cảm thấy chua xót làm sao. Là cha mẹ ruột nhưng đối với đứa con của mình lại chẳng khác gì người dưng nước lã. Nhiều khi Nguyệt Anh cũng tự hỏi rằng , chẳng lẽ mình lại là con nuôi sao.

  Nhưng lại nhận được những khẳng định từ người thân họ hàng nên cô không còn suy nghĩ vẩn vơ như vậy nữa. Nhưng khi khẳng định như vậy rồi , thì nút thắt ở trong cô vẫn chưa thể gỡ bỏ. Đến bây giờ khi cô 15 - 16 rồi , nhưng Nguyệt Anh vẫn chưa gỡ bỏ được nút thắt ấy.

  " Thế tại sao họ chưa bao giờ để tâm tới con ? Tại sao lúc nào họ cũng chỉ có công việc thôi vậy !"

  " Bởi họ muốn con có cuộc sống tốt !"

  Dù nói vậy nhưng người cô ruột ấy vẫn vừa nói vừa quay mắt ra chỗ khác , không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy .

  "..."

  Cho cô một cuộc sống tốt sao , nghe sao mà chua chát thế.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận