Trang chủ Thể loại Ngôn tình Quỷ Diện Tướng Quân Sủng Kiều Nương

  Chu Tư Kỳ thích Từ Sùng Hạo, thích rất nhiều năm rồi, lần trước tình hình chiến sự với Nam Cương nguy cấp, Từ Sùng Hạo suýt nữa thì bỏ maÌ£ng, Chu Tư Kỳ lo lắng không thôi, sau đó Hoắc Viễn Hành mang binh đi Tây Nam cứu viện, sau khi chiến sá»± chấm dứt, Từ Sùng Hạo hồi kinh, được Cảnh Tuyên Đế khen ngợi, trưởng công chúa Tuệ Di liền mời người tới Từ gia bóng gió nói chuyện, lão phu nhân Dương thị cảm thấy rất hài lòng, người hai nhà bắt nhiÌ£p với nhau, hai ngày trước vừa điÌ£nh ra việc hôn sự.

  Hôn sự của Từ Sùng Hạo và Chu Tư Kỳ vừa mới được điÌ£nh ra, tin tức còn chưa truyền tới tai Ninh Như NgoÌ£c, cũng là khi Hoắc Viễn Hành ra cửa làm việc mới phong phanh nghe được, vì vậy mới biết tới việc này, hiện tại hai người ngoài ý muốn gặp được boÌ£n hoÌ£, đương nhiên chàng sẽ không để Ninh Như NgoÌ£c chaÌ£y tới quấy rầy hai người hoÌ£, mặc kệ Từ Sùng Hạo và Chu Tư Kỳ hiện tại là tình traÌ£ng gì, Ninh Như NgoÌ£c vẫn không xuất hiện thì tốt hÆ¡n.

  Hoắc Viễn Hành lo lắng cũng không phải không có lý, tâm tư của Từ Sùng HaÌ£o dành cho Ninh Như NgoÌ£c thật sự quá mức rõ ràng, mặc dù sau trận chiến với Nam Cương, Từ Sùng Hạo nhận thức rõ viÌ£ trí của bản thân, nhưng chàng vẫn không phải rất yên tâm về hắn, ai bảo Đình Đình thật sự quá tốt! HÆ¡n nữa Chu Tư Kỳ còn là baÌ£n tri kỉ tốt nhất của nàng, lúc này nàng ấy tuyệt đối không hi voÌ£ng nhìn thấy nàng, miễn cho tình cảm của hai người trở nên xấu đi.

  “Chúng ta vẫn nên đi thôi, đi tới tiệm gạo trước, sau đó ta dẫn nàng tới Túy Tiên Lâu ăn cÆ¡m.” Hoắc Viễn Hành bảo phu xe một tiếng, xe ngựa laÌ£i chuyển bánh một lần nữa, chaÌ£y về hướng tới tiệm gaÌ£o.

  Ninh Như NgoÌ£c xuyên qua cửa xe nhìn về phương hướng hai người Từ Sùng HaÌ£o, lúc này Chu Tư Kỳ đã không còn khóc, Từ Sùng Hạo hÆ¡i cong lưng xuống, ôn hòa kiên nhẫn nói gì đó với nàng ấy, dường như đang dỗ dành nàng ấy, Chu Tư Kỳ dùng khăn lau nước mắt, Từ Sùng Hạo duỗi tay bắt được tay nàng ấy, Chu Tư Kỳ trừng mắt nhìn hắn một cái, Từ Sùng Hạo lại nói thêm một câu gì đó, Chu Tư Kỳ bÄ©u môi gật gật đầu, mặt ngoài thoạt nhìn hÆ¡i không tình nguyện, nhưng lấy sự hiểu biết của Ninh Như NgoÌ£c đối với Chu Tư Kỳ, biết nàng ấy đã không còn giận dỗi, đã được Từ Sùng HaÌ£o dỗ dành thành công. Ninh Như NgoÌ£c nhìn thấy một màn này, không nhiÌ£n được mà bật cười, hi voÌ£ng HaÌ£o biểu ca và Tư Kỳ có thể luôn luôn haÌ£nh phúc, vậy thì nàng cũng yên tâm rồi.

  Xe ngá»±a chạy một đoạn đường, cuối cùng tới tiệm gaÌ£o trên đường lớn phía Đông, xe ngựa dừng laÌ£i trước cửa tiệm gaÌ£o, Hoắc Viễn Hành nắm tay Ninh Như NgoÌ£c đỡ nàng xuống xe ngựa, vừa liếc mắt lên đã nhìn thấy tấm biển của tiệm gaÌ£o Hoắc gia.

  Cửa lớn của tiệm gaÌ£o mở rộng, tiểu thiÌ£ bận rộn đi laÌ£i trong tiệm, có người tới mua gaÌ£o, tiểu nhiÌ£ vội vàng tiến lên đong gaÌ£o cân gaÌ£o, thái độ thân thiện ân cần, giá gaÌ£o cũng thấp hÆ¡n một ít so với hai ngày trước.

  “Sao giá gaÌ£o ngày hôm nay của các ngươi laÌ£i rẻ hÆ¡n hai ngày trước thế? Còn rẻ hÆ¡n cả cửa hàng phía trước kia.” Có người nói. 

  Tiểu nhị cười giải thích: “Hai ngày trước mới mua vào gaÌ£o mới, giá cả thấp hÆ¡n so với người khác một chút, vì thế chúng ta cũng bán rẻ hÆ¡n một ít.”

  “Vậy ta phải mua nhiều hÆ¡n mới được.” Có người vội nói.

  “Tốt tốt.” Tiểu nhị cười tiếp đón người xếp hàng mua gaÌ£o: “Từng người từng người thôi, đừng nóng vội, cửa hàng của chúng ta còn nhiều gaÌ£o lắm, đảm bảo moÌ£i người đều có thể mua được.”

  Khi tiệm gaÌ£o trên đường lớn phía Đông ở trong tay của Đường Vượng Tài thì hắn ta càng quản càng vắng vẻ, may mắn đã đuổi hắn đi, hiện taÌ£i quản sự và tiểu nhiÌ£ ở tiệm gaÌ£o trên đường lớn phía Đông này đều là người do Hoắc Viễn Hành sắp xếp laÌ£i, tất cả đều là người mà Hoắc Viễn Hành tin tưởng, số thóc gaÌ£o có chất lượng không tốt do Đường Vượng Tài mua vào đều đã biÌ£ xử lý, Hoắc Viễn Hành tìm người bổ sung một lượng lớn gaÌ£o thóc có chất lượng tốt nhất  cho tiệm gaÌ£o, hiện taÌ£i mới có thể bán ra gaÌ£o vừa có chất lượng tốt laÌ£i vừa có giá rẻ hÆ¡n một chút, sinh ý cũng dần dần trở nên tốt hÆ¡n.

  Ninh Như NgoÌ£c và Hoắc Viễn Hành đứng ngoài cửa, đúng lúc nhìn thấy tình hình tiểu nhiÌ£ tiếp đón khách mua gaÌ£o, Hoắc Viễn Hành nghiêng đầu hỏi nàng: “Nàng còn muốn vào xem không?”

  “Không vào nữa.” Ninh Như NgoÌ£c tin tưởng người do Hoắc Viễn Hành sắp xếp đều là người làm việc nghiêm túc, nhìn tiểu nhiÌ£ đứng cửa là có thể đoán ra được.

  “Hầu gia, phu nhân, hai người tới từ bao giờ thế aÌ£? Mau, mau, mời vào bên trong, mời vào bên trong.” Ninh Như NgoÌ£c mới vừa nói không cần vào bên trong xem xét nữa thì Lâm chưởng quầy mới tới đã phát hiện ra Ninh Như NgoÌ£c và Hoắc Viễn Hành, vội vàng buông việc trong tay cho tiểu nhị rồi đi ra ngoài tiệm gaÌ£o, tươi cười đầy mặt, cung kính mời hai người vào trong tiệm ngồi.

  Bây giờ thì không thể đi được, Ninh Như NgoÌ£c và Hoắc Viễn Hành nhìn nhau cười, đi theo Lâm chưởng quẩy nhiệt tình vào trong tiệm gaÌ£o.

  Mặt trước của tiệm gạo là cá»­a hàng bán gạo thóc, mặt sau là kho hàng và phòng tiếp khách, sương phòng.

  Lâm chưởng quầy dẫn Hoắc Viễn Hành và Ninh Như NgoÌ£c tới phòng tiếp khách, laÌ£i goÌ£i tiểu nhiÌ£ bưng nước trà lên, Ninh Như NgoÌ£c ngồi một lát ở phòng tiếp khách rồi nói muốn đi xem kho hàng, Lâm chưởng quầy vội vàng dẫn nàng qua đó, Hoắc Viễn Hành cũng đứng dậy, đi theo qua đó kiểm tra kho hàng.

  Tới kho hàng, Lâm chưởng quầy nói: “Ta vừa tiếp nhận tiệm gạo, có rất nhiều chỗ cần chỉnh sủa laÌ£i, tranh thủ mấy ngày nay thời tiết tốt, ta mới tìm thợ thủ công sửa chữa laÌ£i kho hàng một lần nữa, đảm bảo nóc nhà không biÌ£ rột nước khi trời mưa, kho hàng không biÌ£ ẩm, phòng chuột phòng côn trùng, phí không ít công phu.”

  Ngày đầu tiên Lâm chưởng quầy mới đến tiệm gạo, nhìn thấy tình hình trong tiệm gaÌ£o, quả thật không nỡ nhìn thẳng, kho hàng đã nhiều năm không được kiểm tra tu sửa, nóc nhà đã có dấu hiệu biÌ£ rột nước, may mắn là mùa hè, trời vẫn chưa có mưa, nếu ngày nào đó gặp đúng lúc trời haÌ£ cÆ¡n mưa, tất cả gaÌ£o thóc trong kho hàng đều phải chiÌ£u tai ương, hắn thật sự không chờ nổi, lập tức sai người đi tìm thợ thá»§ công tới kiểm tra tu sửa kho hàng, vội vàng bận rộn ba ngày mới hoàn thành, lúc này thì yên tâm rồi.

  Lâm chưởng quầy mở một bao gaÌ£o trong kho hàng ra, tùy tiện nắm một nắm gaÌ£o đưa tới trước mặt Ninh Như NgoÌ£c: “Phu nhân xem, từng viên gaÌ£o tròn triÌ£a no đủ, chất lượng cực cao, là nông sản vùng Giang Nam, giá mua vào cũng rẻ hÆ¡n trước kia một nửa, cũng là loaÌ£i gaÌ£o đang được bán ra nhiều nhất bây giờ trong cửa hàng.”

  “GaÌ£o này quả thật không tệ, ngươi vất vả rồi.” Ninh Như NgoÌ£c nắm một nắm gaÌ£o lên quan sát, xác thật rất tốt, xứng đáng với giá mua vào.

  Lâm chưởng quầy cười lắc đầu, nói: “Cái này không tính là gì, bán gạo bán thóc thì phải có lương tâm, không thể che lương tâm mà làm buôn bán, khi ta mới đến đây, nhìn thấy gaÌ£o thóc mốc meo ngả vàng đặt trong kho hàng, giá mua vào còn đắt như vậy, bán đi cũng không thể an tâm.”

  

  “Lâm chưởng quầy nói đúng, vừa rồi ta cÅ©ng đã nhìn thấy, hiện taÌ£i sinh ý của tiệm gạo không tồi, có ngươi tới quản lý tiệm gạo thì ta yên tâm rồi.” Ninh Như NgoÌ£c nói.

  “Hắn đã làm chưởng quầy của tiệm gaÌ£o được mười mấy năm rồi, việc của tiệm gaÌ£o không làm khó được hắn, phu nhân cứ yên tâm đi.” Hoắc Viễn Hành đi lên phía trước rồi nói, nắm lấy tay Ninh Như NgoÌ£c, cười nói chuyện giúp Lâm chưởng quầy, Lâm chưởng quầy là người đi theo chàng nhiều năm, năng lá»±c xuất chúng, rất được chàng tín nhiệm.

  Xem xong kho hàng, ba người lại về phòng tiếp khách, Ninh Như NgoÌ£c ngồi bên caÌ£nh uống trà, Hoắc Viễn Hành và Lâm chưởng quầy đang nói thêm vài chuyện.

  Một lát sau, Hoắc Viễn Hành và Lâm chưởng quầy nói chuyện xong, Ninh Như ngoÌ£c nghỉ ngÆ¡i đã đủ, Hoắc Viễn Hành liền hỏi nàng có muốn đi daÌ£o ở đâu không, Ninh Như NgoÌ£c nhíu mày nói: “Thiếp đói buÌ£ng.”

  “Vậy chúng ta tới Túy Tiên Lâu ăn cÆ¡m.” Hoắc Viễn Hành đứng lên, duỗi tay kéo Ninh Như NgoÌ£c đứng lên khỏi ghế.

  Hai người cùng nhau đi ra ngoài, Lâm chưởng quầy theo ở phía sau tiễn hai người ra khỏi tiệm gạo, Hoắc Viễn Hành đỡ Ninh Như NgoÌ£c lên xe ngựa, quay đầu lại hÆ¡i gật đầu với Lâm chưởng quầy rồi cũng lên xe ngựa, xe ngá»±a chậm rãi chuyển động, rời khỏi tiệm gạo.

  Chỉ chốc lát sau đã tới Túy Tiên Lâu, Hoắc Viễn Hành và Ninh Như NgoÌ£c cùng nhau đi vào, có tiểu nhiÌ£ tiến lên tiếp đón, Hoắc Viễn Hành hỏi có phòng trống không, tiểu nhị vội vàng đáp có, dẫn bọn họ lên phòng riêng trên lầu hai gần đường lớn.

  Phòng riêng sắp xếp trang trí không tệ, có một cái bàn lớn hình tròn ở giữa phòng, đối diện với cửa sổ sát mặt đường, có thể nhìn thấy cảnh tượng trên đường lớn, trên vách tường hai bên trái phải treo tranh sông núi, góc tường đặt bình hoa, trong bình hoa cắm trúc phú quý.

  Từ cửa đi vào trong phòng riêng, Hoắc Viễn Hành và Ninh Như NgoÌ£c ngồi xuống ghế, tiểu nhiÌ£ lấy thực đơn ra cho hai người goÌ£i đồ ăn, Hoắc Viễn Hành đẩy thực đơn tới trước mặt Ninh Như NgoÌ£c: “Nàng goÌ£i đi.”

  Ninh Như NgoÌ£c mở thực đơn ra, goÌ£i vài món ăn nổi tiếng của Túy Tiên Lâu, tiểu nhiÌ£ hỏi thêm hai người có muốn goÌ£i rượu không, giới thiệu một loaÌ£i rượu nho mới ra của cửa tiệm, hương viÌ£ chua chua ngoÌ£t ngoÌ£t, cực kì ngon miệng.

  “Chàng thấy thế nào?” Ninh Như NgoÌ£c không quá yêu thích uống rượu nên lập tức hỏi ý kiến của Hoắc Viễn Hành.

  Hoắc Viễn Hành nói: “Ta từng uống qua một loaÌ£i rượu nho ở biên cảnh với Bắc Lục, nhưng không biết rượu nho ở nÆ¡i này của các ngươi có giống với Bắc LuÌ£c không?”

  “Rượu nho trong tiệm của chúng ta giống với rượu ở Bắc LuÌ£c, hương vị tinh thuần, đảm bảo ngươi mà uống thì sẽ không hối hận.” Tiểu nhiÌ£ khen ngợi.

  “Vậy mang lên đi.” Ninh Như NgoÌ£c nói: “Người nói hay như vậy, ta cũng muốn nếm thử.”

  “Được.” Tiểu nhiÌ£ trả lời một tiếng rồi đi ra ngoài.

  Trong khi chờ thức ăn, Ninh Như NgoÌ£c ghé vào bên cá»­a sổ ngắm quang cảnh trên đường lớn, moÌ£i người tới tới lui lui, các quán nhỏ bán đủ loaÌ£i mặt hàng trên đường, còn có boÌ£n trẻ con vui cười đùa giỡn, cuộc sống sinh hoaÌ£t ở Tấn Đô Thành rất an bình, mọi người an cư lạc nghiệp, là một nÆ¡i hạnh phúc.

  Thật ra người haÌ£nh phúc thì nhìn cái gì cũng đều thấy haÌ£nh phúc.

  Lúc này, Ninh Như ngoÌ£c nhìn thấy thân ảnh của Nhị hoàng tá»­ Tiêu Dục Minh và Ninh Như Trân, Tiêu Dục Minh đi phía trước, vẻ mặt rõ ràng không kiên nhẫn, Ninh Như Trân theo phía sau, đang lải nhải nói cái gì đó, hiển nhiên Tiêu Dục Minh không muốn nghe, đi đường càng lúc càng nhanh, Ninh Như Trân nhẫn nhiÌ£n không tức giận, duỗi tay kéo tay áo hắn, kéo vài cái cÅ©ng không thể giữ chặt, đều bị Tiêu Dục Minh ném xuống, Ninh Như Trân lại nháo lên, chỉ tên điểm họ mà hét lên: “Tiêu Dục Minh, ngươi đừng có quá đáng!”

  Ninh Như NgoÌ£c đứng trên lầu mà đổ mồ hôi thay cho Ninh Như Trân, lúc trước khi thánh chỉ tứ hôn được ban xuống, nàng đã cảm thấy Ninh Như Trân và Tiêu Dục Minh không phù hợp, Tiêu Dục Minh phong lưu thành tính, Ninh Như Trân lại quá tranh cường háo thắng, tính tình của hai người đó đều không hiểu được hai chữ nhường nhiÌ£n, cứ cố tình gán ghép ở bên nhau thì chỉ có thể trở thành một đôi oan gia, hiện taÌ£i tình hình giữa hai người chính là như thế, còn không đến ná»­a tháng là tới ngày hai người kia thành thân, hiện giờ vẫn đứng cãi nhau trên đường lớn, thật là mất mặt, hoàn toàn ném hết mặt mÅ©i.

  “Aiii, ta đã sớm nói hai người boÌ£n hoÌ£ không phù hợp mà.” Ninh Như NgoÌ£c vừa thở dài một tiếng vừa lắc lắc đầu.

  “Nàng đang nói ai?” Hoắc Viễn Hành bỗng nhiên dựa gần vào đây, nhìn theo tầm mắt nàng, đúng lúc nhìn thấy một màn Tiêu Dục Minh và Ninh Như Trân lôi kéo trên đường lớn.

  Lúc này Tiêu Dục Minh đang đứng trên đường cái như có giác qua thứ sáu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía lầu hai của Túy Tiên Lâu, tầm mắt sắc bén.

  “Á……” Khi Ninh Như NgoÌ£c còn chưa kiÌ£p phản ứng laÌ£i thì Hoắc Viễn Hành đã nhanh tay nhanh mắt ôm eo nàng, lắc mình trốn sau cửa sổ, tránh đi tầm mắt của Tiêu Dục Minh.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận