Chương 110
Nguyễn Miên Man nghe nói đây là trái cây Tư Cảnh Lâm tự trồng, cảm giác thật ra tốt một chút, thấy người đi rồi, liền đem trái cây cầm lên cất vào bên trong.
Buổi chiều, cửa hàng mở cửa không bao lâu, một chiếc Minibus dừng lại trước cửa.
Nguyễn Miên Man nghe Chu Linh nói trước cửa có cái Minibus, liền đoán được là ai tới, chờ ra tới, quả nhiên là ông.
Hàn huyên hai câu, chú Phùng có chút ngượng ngùng nói: "Chú nói một chút, trong nhà đậu phộng có mười mấy cân, cũng mang cùng 300 cân đậu phộng quả cho cháu, cháu muốn đặt chỗ nào?"
Nguyễn Miên Man lúc này đang bận rộn, ra tới tiếp đón ông một tiếng, liền bảo Chu Linh dẫn ông đem đậu phộng trước đặt ở phòng kho, sau đó ấn theo giá thị trường mà thanh toán.
Chú Phùng vốn đang nói muốn tính rẻ một chút cho cô, thấy cô một hai phải tính theo giá thị trường, liền không chịu thu tiền mười mấy cân đậu phộng kia, tỏ vẻ là tặng cho cô.
Ông kiên trì như thế, Nguyễn Miên Man chỉ có thể nói lời cảm tạ, lại đem một ít ốc đồng còn lại vào trong hộp đưa cho ông, cũng tỏ vẻ trong tiệm nếu còn cần đậu phộng sẽ lại liên hệ ông.
Nghe vậy, chú Phùng thập phần cao hứng: "Được, cháu chừng nào cần thì gọi cho chú là được, trong ngày là có thể đưa lại đây."
Có ông đưa lại đây mười mấy cân đậu phộng kia, buổi tối đậu phộng rang hoàn toàn không cần lo lắng không đủ bán.
"Cô chủ, mấy đậu phộng quả đó cũng dùng làm đậu phộng rang sao?" Chu Linh nghĩ nếu đúng vậy, hiện tại có thời gian rảnh liền bóc một chút.
"Vâng." Nguyễn Miên Man một bên chiên cơm một bên nói, "Chị đi về trước một chuyến hỏi bà ngoại chị một chút, nhờ bà hỏi một chút một đông một cân, trong ngõ nhỏ có người nguyện ý hỗ trợ tách đậu phộng hay không." . truyện xuyên nhanh
Chu Linh tuy rằng cảm thấy các cô tự mình lột có thể tiết kiệm chút tiền, nhưng nghĩ đến ngày mai liền phải dùng vậy chưa chắc lột kịp, vẫn là đáp ứng một tiếng, chạy chậm về nhà.Không bao lâu, bà Vương ôm theo con gái Chu Linh hấp tấp vào trong tiệm.
"Đông Đông a, không cần một đồng, 5 hào một cân liền có rất nhiều người muốn lột cho cháu. Cháu cần dùng gấp sao? Nếu gấp để bà tìm nhiều người một cshut, không bao lâu là có thể lột xong."
"Cũng không phải quá gấp, giữa trưa ngày mai có thể lột xong là được." Nguyễn Miên Man quay đầu lại nhìn bà một cái nói.
"Vậy được, đem An An lưu lại nơi này cùng mẹ nó chơi một hồi, bà đây liền đi hỏi cho cháu." bà Vương nói xong, lại vội vàng chạy đi, sợ chậm trễ công việc của cô.
Bà Vương đi rồi, Chu Linh cầm cái băng ghế nhỏ đặt ở cửa phòng bếp cho con gái dựa tường ngồi xong dỗ bé: "An An, mẹ có việc phải làm, con ngoan ngoãn ngồi tại đây một hồi chờ cụ trở về được không?"
Từ khi đến hẻm Hồ Lô, tính cách An An đã hoạt bát hơn chút, bất quá vẫn ngoan ngoãn như cũ.Thấy bé gật đầu, Chu Linh sờ sơ đầu bé, đi vào phòng bếp đem cơm chiên, đậu phộng cùng canh Nguyễn Miên Man làm xong đóng gói đưa cho nhân viên giao cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
An An ngoan ngoãn ngồi ở cái ghế nhỏ, một hồi nhìn mẹ, một hồi nhìn chị Nguyễn trong phòng bếp, lúc đang nhìn chị Nguyễn, liền thấy chị hất một cái cơm chiên ở 2 cái chảo lớn đồng thời bay lên lại rơi xuống, nhịn không được "Oa" lên.
Nguyễn Miên Man nghe được thanh âm quay đầu lại, cười hỏi bé: "An An có đói bụng không? Có muốn ăn cơm hay không?"
"Dạ chị, An An ăn cơm rồi, còn ăn một cái ốc ốc, ốc ốc ăn ngon ngon nha!" An An vươn ra ngón tay khoa tay múa chân lên.
Lại nói tiếp các cô xưng hô kỳ thật có chút loạn, nhưng cũng không có biện pháp, ai nói Chu Linh sinh hài t.ử quá sớm, liền chỉ có thể luận tuổi mà gọi.
Bé gái hơn 3 tuổi, trong khoảng thời gian này mập lên một ít, thoạt nhìn rất đáng yêu, lại nghe bé nãi thanh nãi khí nói chuyện, tâm tình Nguyễn Miên Man đều tốt hơn một chút.
An An ngồi chơi một minhg, Quả Quýt Nhỏ trong tiệm bỗng nhiên tiến tới cỗ bé, đứng lên ghé vào đầu gối bé cọ cọ.
Bé gái hai mắt sáng ngời, thử thăm dò sờ sờ đầu nó, duỗi tay đem nó ôm vào trong lòng n.g.ự.c.Vốn dĩ trong tiệm, Quả Quýt Nhỏ có tính tình cũng không phải dịu dàng với người lạ, Chu Linh Liếc thấy một màn này, lo lắng nó phát giận cào thương con gái, đang muốn ngăn cản, lại thấy nó ngoan ngoãn để con gái ôm, kể cả bị túm lông cũng không tức giận.
Chu Linh trong lòng kinh ngạc, vào phòng bếp đóng gói khi nhịn không được cùng Nguyễn Miên Man nhỏ giọng nói thầm một câu.
Nguyễn Miên Man nghiêng mắt nhìn lướt qua, cười nói: "Khả năng mèo thích trẻ con đi."
Lại làm tốt mấy đơn hàng, bà Vương mang theo một bà lão khác lại đây, đứng ở cửa phòng bếp hướng trong phòng bếp nói: "Đông Đông a, bà Lâm nguyện ý lột đậu phộng, bất quá bà ấy muốn đem toàn bộ đậu phộng đều cầm về nhà lột, bảo đảm giữa trưa ngày mai lột xong cho cháu, cháu xem có được không?"
Trong ngõ nhỏ cũng có nhà điều kiện không tốt lắm, nhưng nói khó khăn nhất, vẫn là nhà họ Lâm chỉ có người già với hai đứa trẻ.
Cho nên có việc có thể kiếm tiền, bà Vương nghĩ tới đầu tiên là nhà bọn họ, chỉ là không nghĩ tới, bà Lâm lại muốn nhận làm hết.
Việc này bà Vương không làm chủ được, chỉ có thể mang bà ấy tới trong tiệm.
Nguyễn Miên Man quay đầu nhìn, nhớ tới tình huống trong nhà bà Lâm, thật ra không ngại bà một mình nhận hết đậu phộng sống, chỉ là ——
"Bà một người lột hết sao?"
Bà Lâm thấy cô có chút xuôi xuôi, lập tức gật đầu: " Có thể có thể, năm kia bà có nhận lột đậu phộng ở chợ, một ngày nhiều nhất bà với Thông Thông hai đứa nhỏ lột được hơn 500 cân, hơn nữa cháu yên tâm, bà lột đậu phộng khẳng định sẽ không thiếu cân thiếu lạng, cũng tận lực không để lột nát."
Quán ăn trong chợ kia, một cân trả bà 3 hào rưỡi đến 4 hào, trả ít hơn cô 1 hào.





