Trang chủ Thể loại Ngôn tình Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 113

   

   "Ốc đồng xào cay này cũng quá ngon đi."

  

   "Ừm."

  

   Bị món ngon bắt giữ trợ lý Tôn thiếu chút nữa quên ngồi bên cạnh mình là ai, nghe được anh trầm giọng mà đáp lời mới phản ứng lại.

  

   Bất quá, ông chủ nếu đáp lời, hiển nhiên cũng không để ý, trợ lý Tôn cũng không khẩn trương.Kế tiếp, trong văn phòng chỉ nghe được thanh âm vỏ ốc đồng va chạm, bất quá tiết tấu lại có hai cái, một cái nhanh một cái chậm.

  

   Nhanh tự nhiên là trợ lý Tôn, phần của hắn vốn dĩ đã ít hơn một chút, hơn nữa ăn rất nhanh, thực mau đã giải quyết xong.

  

   Chưa đã thèm Tôn trợ lý nhìn nước sốt ở đáy hộp, nhịn không được uống một ngụm, phát hiện hương vị thật đúng là không tồi.

  

   Bất quá hương vị không tồi, cũng không thể dùng làm canh mà uống, Tôn trợ lý nhìn Tư tổng bên cạnh, suy đoán phần của anh hẳn là còn có không ít, nhịn không được nghĩ nếu chính mình mở miệng, có thể hay không anh sẽ phân một chút cho mình.

  

   "Ăn xong rồi anh liền đi ra ngoài làm việc trước đi." Tư Cảnh Lâm nhận thấy ánh mắt của hắn, căn bản không cho hắn cơ hội mở miệng.

  

   Tôn trợ lý đem vỏ ốc đồng mình ăn thu thập sạch sẽ, đứng dậy nhìn đến hộp giữ ấm còn có thật dày một tầng ốc đồng, đáy mắt hàm chứa hâm mộ đi ra văn phòng.

  

   Hắn mới đi ra ngoài không bao lâu, một giám đốc bộ phận cầm tài liệu đi tới.

  

   Tôn trợ lý đón trước nói: "Tư tổng lúc này đang không tiện."

  

   Giám đốc bộ phận xác định Tư tổng lúc này hẳn là có thời gian mới tới, nghe được lời này, theo bản năng hỏi: "Tư tổng đang bận cái gì?"

  

   Tôn trợ lý không có khả năng nói cho hắn, Tư tổng ở bên trong bận ăn ốc đồng, vì thế cười mà không nói.

  

   Thấy vậy, giám đốc bộ phận cũng liền không hỏi, bất quá......

  

   Hắn giật giật cái mũi kỳ quái nói: "Cái gì thơm vậy?"

  

   Tôn trợ lý vốn dĩ không muốn trả lời, thấy hắn hỏi không ngừng, mới nói: "Có thể là lúc trước tôi ăn ốc đồng xào cay, hương vị còn chưa có tan hết."

  

   Giám đốc bộ phận theo bản năng tưởng hắn ăn lúc trưa, hướng hắn vươn ngón tay cái: "Anh lợi hại, dám ở gần Tư tổng ăn như món khẩu vị nặng như vậy."

  

   Cảm thấy chính mình cũng không lợi hại như vậy Tôn trợ lý nói: "Nếu tôi nói cho anh, là Tư tổng ăn cùng tôi, anh tin không?"

  

   "Tôn trợ lý từ khi nào biết kể chuyện cười vậy." giám đốc bộ phận không để tâm cười hai tiếng vẫy vẫy tay với hắn, "Nếu Tư tổng không có tiện, tôi đợi lát nữa lại đến."

  

   Biết hắn sẽ không tin trợ lý Tôn nhìn bóng dáng hắn mà nhún vai.

  

   8 giờ hơn, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.

  

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Thời điểm này, trong tiệm cũng không có nhiều đơn mới, nhưng phía trước một đống đơn hàng còn tồn đọng lại không ít chưa giải quyết xong.

  

   "Chủ tiệm, đơn này khách hàng ghi chú để cô đem đậu phộng rang cùng cơm chiên tóp mỡ xào cùng nhau cô thấy không?" Một nhân viên giao cơm vào cửa đã nhắc nhở.

  

   "Cảm ơn, tôi đã biết." Chu Linh lúc trước đã nói với cô, Nguyễn Miên Man múc một phần cơm chiên đang xào của khách hàng này thêm đậu phộng.

  

   Đừng nói, cơm chiên tóp mỡ bản vốn đã thơm, thêm đậu phộng rang đảo cùng nhau, mùi hương nâng cao một bước.

  

   Ngửi được cái mùi hương này, Chu Linh nhịn không được hướng trong nồi nhìn thoáng qua, nhẹ giọng đề nghị: "Chị cảm thấy loại cơm chiên này có thể thêm vào thực đơn."

  

   Lúc trước có khách hàng nói muốn ăn phải tốn thêm tiền cơm chiên, Nguyễn Miên Man vốn dĩ liền có quyết định này, nghe được lời chị nói, khẽ gật đầu: "Xác thật có thể."

  

   Ngồi ở trong tiệm mấy nhân viên giao cơm đã ăn qua bữa tối, nhưng mà lúc này nghe từ trong phòng bếp bay ra mùi thơm, cảm thấy lại đói bụng.

  

   Loại này đói, nói là bụng đói, không bằng nói là miệng đói.

  

   Nghĩ đến kiếm tiền không dễ dàng, hắn vốn dĩ định nhịn một chút, nhưng mà nhìn thấy Chu Linh từ phòng bếp đi ra, lại không nhịn xuống: "Phiền toái cho tôi một phần cơm chiên trứng."

  

   "Được."

  

   Cơm chiên trứng làm rất nhanh, Chu Linh đi vào nói cho Nguyễn Miên Man, vài phút liền mang ra tới.

  

   Nhân viên giao cơm tiếp nhận sắc hương vị đều đầy đủ cơm chiên trứng ăn một miếng to, một mặt cảm thấy thỏa mãn, một mặt nhịn không được cảm thán lên: "Đưa đơn hàng nhà các cô thật là quá khó khăn, quả thực là tới rèn luyện ý chí, phàm là ý chí không kiên định một chút, một đơn liền coi như chạy không công. Sách! Hơn nữa cơm này, hôm nay tôi đã ăn bốn lần."

  

   "Ai nói không phải đâu!" Mới vừa ở bên ngoài dừng xe, chuẩn bị vào cửa một vị nhân viên giao cơm khác iền tiếp lời.

  

   "Mấy anh đưa cơm hộp chạy tới chạy lui cũng vất vả, ăn nhiều một bữa cơm cũng không có gì." Chu Linh nói.

  

   Cô vừa tới làm còn không thế biết nói chuyện, thích ứng công việc trong tiệm, ngẫu nhiên cũng có thể cùng khách hàng trong tiệm nói hai câu.

  

   "Cô nói có đạo lý, cũng cho tôi một phần cơm chiên trứng." nhân viên giao cơm mới vừa vào tiệm nói.

  

   Nhân viên giao cơm đang ăn cơm chiên trứng cười hắn: "Cái gì có đạo lý, rõ ràng chính là anh cũng thèm."

  

   Hai người ăn xong cơm chiên trứng, lấy đơn hàng của chính mình, vẻ mặt thỏa mãn mà rời khỏi tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.

  

   Đèn xe điện xe chiếu trên mặt đất, làm ngõ nhỏ đen như mực nháy mắt đều sáng lên.Vốn dĩ hẻm Hồ Lô, đến trời tối liền tương đối an tĩnh, hẻm nhỏ cũng không có người đi lại.

  

   Đương nhiên, đây cũng là có nguyên nhân, một phương diện là bởi vì nơi này dân cư phần lớn tuổi khá lớn, hơn nữa ngõ nhỏ không có đèn đường cho nên trời tối cũng không có người muốn đi lại; về phương diện khác còn lại là bởi vì, hai năm trước, có bà lão cùng con gái đi trong ngõ nhỏ, đột nhiên có một nam nhân xa lạ nhảy ra cướp hoa tai của người con gái, làm người con gái bị kéo đứt cả tai, từ đó về sau, mọi người lại càng không muốn ra cửa khi trời tối.

  

   Mà hiện tại, từ khi tiệm cơm chiên Hạnh Phúc khai trương, nhân viên giao cơm lui tới làm ngõ nhỏ như toả sáng, náo nhiệt lên, cũng làm rất nhiều người không dám ra đường buổi tối có thêm vài phần cảm giác an toàn.

    

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận