Chương 115
Lâm Thông Thông nhất thời nghe không hiểu, bất quá chị làm cái gì hắn liền làm cái đó, cũng đi theo: "Phi phi phi."
Từ lần đó cháu gái tức giận, bà Lâm sẽ băn khoăn một ít tâm tình của con bé, nhìn đến cháu gái không cao hứng, liền không lại nói chuyện này nữa.
Một già hai trẻ nỗ lực đến hơn 10 giờ, cũng mới lột tám chín mươi cân, ngay cả một phần ba cũng chưa lột được.
Bà Lâm nhìn thấy cháu trai ngáp, đuổi bọn hắn: "Ngày mai còn phải đi học, hay đứa nhanh đi ngủ đi."
Lâm Minh Minh lôi kéo em trai đi rửa tay, đưa hắn về phòng ngủ, ngay sau đó chính mình lại quay ra.
Không chờ bà Lâm mở miệng, cô nói trước: "Cháu còn chưa buồn ngủ, buổi trưa ở trường học cũng có thể ngủ trưa, chờ mệt cháu tự nhiên biết nghỉ ngơi."
Bà Lâm do dự hai giây, có lẽ là lo lắng lột không xong ngày mai chậm trễ sinh ý trong tiệm, rốt cuộc không đuổi cô đi nghỉ ngơi nữa.
Ngày kế trời đầy mây, bầu trời có chút ảm đạm, trời như là muốn mưa.Nguyễn Miên Man rời giường bỗng nhiên nhớ tới trong ngăn tủ có rau dại muối, cầm chút ra tới làm bánh rau dại.
Thịt khô, rau dại, mộc nhĩ hơn nữa đậu phộng chuẩn bị tốt, làm nóng chảo và dầu thay phiên xào, xào ra hương vị quả thực thơm.
Bà chủ tiệm đậu hũ đúng lúc đư đậu hũ qua cho cô, một hai phải mua một chén trở về thêm thức ăn.
Nguyễn Miên Man dở khóc dở cười nói: "Đây là chấu chuẩn bị làm nhân bánh bao."
"Đều giống nhau đều giống nhau, tôi cảm thấy món này cháu làm so với tiệm chuôn bán dồ ăn sẵn còn muốn thơm hơn, ngửi thôi đều thèm c.h.ế.t ta." Bà chủ nói.
Nguyễn Miên Man tỏ vẻ chờ bánh rau dại làm tốt đưa qua cho bà, nhưng bà tỏ vẻ chờ không kịp, liền muốn "Mua ít về thêm món".
Không có biện pháp, Nguyễn Miên Man đành phải múc cho bà một chén.Đương nhiên, tiền khẳng định là sẽ không lấy, rốt cuộc ngày thường bà cũng không thiếu tặng đồ lại đây.
Bà chủ tiếp nhận chén, không nhịn được dụ hoặc trực tiếp dùng tay nhéo một ít đưa vào trong miệng.
Thịt khô xắt nhỏ được rau dại ngon miệng trung hòa, mộc nhĩ tươi mới, hơn nữa có đậu phộng thơm giòn, ăn lên thật sự là hàm tiên ngon miệng, sảng giòn mỹ vị.
"Ăn ngon thật, tay nghề của cháu quả thực tuyệt." Bà chủ nếm qua một ngụm, cảm thấy một chén này, đừng nói bao bánh, tưới mì sợi, tùy tiện lấy ăn cùng món gì đều ngon.
Nghĩ đến việc này, bà gấp không chờ nổi muốn trở về ăn mì, lại lần nữa nói lời cảm ơn, vội vàng bưng chén rời đi.
"Ừm, làm đồ ăn kèm xác thật cũng không tồi." Nhìn theo bà rời đi, Nguyễn Miên Man nghĩ đến bánh rau dại bao, hấp xong cũng không mất nhiều thời gian, không khỏi tự nói một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cục bột cùng nhân cô đều ước lượng tốt, nếu đem nhân lấy ra một chén, Nguyễn Miên Man dứt khoát véo tiếp một ít bột ngô ra cán.
Cán xong, cô suy nghĩ một chút, cầm di động gọi ông Ngô, hỏi ông có muốn hay không tới ăn mì.Ông Ngô đã chính thức tiếp nhận công tác ở trường cao trung lúc trước, gần nhất mỗi ngày đều đến trường học.
Bất quá buổi sáng ông vẫn là có thời gian như trước, nhận được điện thoại lập tức lại đây.Ông nói muốn qua ngay, Nguyễn Miên Man liền bắt đầu nấu nước luộc mì, chờ ông lại đây không sai biệt lắm có thể trực tiếp ăn.
Ông Ngô vừa bước vào hít sâu một hơi, phân biệt sau hỏi: "Đây là nhân gì, ngửi thôi cũng thật thơm!"
Mì sợi to màu vàng nằm trong chén sứ màu trắng, đem canh cùng đồ ăn kèm đều nổi bật thành màu kim hoàng, thịt khô cắt nhỏ, rau dại, đậu phộng, mộc nhĩ mê người, nhiệt khí bốc lên, hương khí tràn ngập bốn phía.
Nguyễn Miên Man cười rộ lên, đem chuyện mới vừa rồi bà chủ tiệm đậu hủ lại đây nói một lần sau nói: "Cho nên, đây đại khái là nhân bánh rau dại?"
"Trách không được tôi thấy bên trong còn có mộc nhĩ." ông Ngô cũng cười rộ lên,theo thói quen cầm di động "Răng rắc" chụp một bức gửi co cháu trai, cầm lấy đôi đũa ăn lên.
Ăn xong hai miếng, ông Ngô liền nhịn không được khen: "Ăn ngon, không riêng nhân này ăn ngon, mì cũng đúng chuẩn, sáng sớm ăn được một chén mì như vậy,thật là cho làm thần tiên cũng không muốn đổi."
Ngồi ở phía đối diện Nguyễn Miên Man nghe vậy, cũng cúi đầu ăn hai đũa, phát hiện món này phối hợp xác thật ngoài ý muốn cũng không tồi.
Bà Ngô từng ngụm từng ngụm ăn xong nửa chén, tốc độ mới chậm lại, bưng lên chén uống lên hai ngụm canh, bỗng nhiên nói.
"Cái này làm cho ông nhớ tới năm đó xuống nông thôn ở trong hội thanh niên trí thức, ăn tết một năm kia, chúng ta một đám nam thanh niên trí thức, người ra tiền, người ra phiếu thịt, lại người góp phiếu gạo, mua nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị làm vằn thắn ăn, kết quả ai cũng không biết làm, lại ngượng ngùng thỉnh giáo người trong thôn, vì thế liền bao lung tung, kết quả nấu thành một nồi canh sủi cảo da nhân......"
Nguyễn Miên Man nhờ có chứ năng tìm kiếm của di động, liền thử tra qua thế giới nguyên bản của mình, cuối cùng phát hiện, dùng lời nói hiện đại, cô tới từ địa phương đại khái thuộc về thời đại hư cấu hoặc thế giới song song.
Lúc ấy cô cũng thuận tiện hiểu biết một chút về lịch sử thế giới này, khi ông Ngô nói tới "Phiếu" nhưng thật ra cũng biết một ít.
"Khi đó mọi người mua cái gì đều phải có phiếu sao?" Cô hiếu kỳ nói.
Ông Ngô có chút cảm thán: "Đúng vậy, không riêng cái gì đều phải có phiếu, khi đó cái gì cũng thiếu, có đôi khi có phiếu cũng không nhất định mua được đồ vật, cho nên nói vẫn là cuộc sống hiện tại quá tốt a!"
Nguyễn Miên Man gật gật đầu, trong lòng cũng cảm thấy thời đại này thực tốt.
Chờ ôn Ngô ăn xong mì rời đi, Nguyễn Miên Man đem chén đũa thu thập tốt, bắt đầu bao bánh rau dại.
Bột ngô chia thành từng nắm lớn nhỏ bằng nhau, xoa viên đè dẹp lép cán hai cái, đem nhân đã nguội múc một muỗng đầy đặt ở giữa, đôi tay có kỹ xảo mà nhanh ch.óng chà xát, một cái bánh rau dại vỏ mỏng nhân đầy, bề ngoài mượt mà liền làm tốt.





