Chương 116
Theo đôi tay cô lặp lại động tác liên tiếp như nước chảy mây trôi, trên bàn nhanh ch.óng xếp thành một hàng bánh rau dại.
Nắm lớn nắm nhỏ, hình dạng cơ hồ tương đồng, làm người bị chứng ám ảnh cưỡng chế cảm thấy thập phần thỏa mãn.
Chờ bao xong không sai biệt lắm, Nguyễn Miên Man liền bắt đầu cho vào l.ồ.ng hấp.So với mùi hương mê người tỏa ra khi xào nhân, chưng bánh rau dại hương khí lại nhạt hơn một ít, chỉ có thể ngửi được nhàn nhạt thanh hương của vỏ bánh bắp.
Chờ Chu Linh mang theo con gái lại đây, Nguyễn Miên Man đã làm xong bánh rau dại, mang theo Quả Quýt Nhỏ ở cửa viện chơi.
"Chị chị, mèo mèo!"
An An nhìn đến một người một mèo ở cửa, rút tay từ tay mẹ chạy chậm qua.
Nguyễn Miên Man hướng bé con cười một chút, đem thịt gà của mèo trên tay đưa cho bé.
"Cảm ơn chị." An An tiếp nhận thịt gà, một bên bón cho mèo một bên cười cong mắt.
"Ngại quá cô chủ, bà ngoại buổi sáng có chút việc, cho nên đem An An mang lại đây." Chu Linh đi tới, trên mặt mang theo vài phần xin lỗi.
Nguyễn Miên Man không thèm để ý nói: "Không có việc gì, An An rất nghe lời, ở chỗ này cũng không đáng ngại."
Thấy cô không ngại, Chu Linh yên tâm mà vào tiệm làm việc.
"An An rất nghe lời!" Nghe được tên của mình, An An chậm nửa nhịp ngẩng đầu.
"An An thật ngoan." Nguyễn Miên Man sờ sờ đầu bé, "Trong phòng bếp có bánh rau dại, em có muốn ăn hay không?"
An An đã quên lần trước ăn qua bánh rau dại, chớp đôi mắt nhìn cô.
Nguyễn Miên Man dứt khoát đứng dậy đi phòng bếp, mở l.ồ.ng hấp lấy đĩa ra đựng mấy cái.Chu Linh đã bắt đầu rửa sạch nguyên liệu nấu ăn phải dùng cho buổi trưa, nhìn thấy cô bưng bánh đi ra ngoài, không khỏi nói: "An An ăn sáng rồi, không cần cho nó ăn."
Mang con gái lại đây cô đã rất ngại, như thế nào để cho chon gái lại ăn đồ trong tiệm, rốt cuộc đều có thể bán lấy tiền.
"Không có việc gì, bánh cũng không lớn, cho bé cầm ăn chơi." Nguyễn Miên Man nói xong, trước đem mâm đưa tới trước mặt chị, "Chị nếm thử lần này ăn có ngon hơn lần trước hay không."Thấy cô kiên trì, Chu Linh mới bỏ việc trên tay nhặt lên một cái, không có ăn ngay nói: "Em làm khẳng định ăn ngon."
Chờ một ngụm c.ắ.n xuống, vỏ bánh mềm xốp bọc nhân ngon miệng, cái loại mỹ vị này, làm cô thiếu chút nữa c.ắ.n vào môi.
"Ăn ngon, so lần trước ăn càng ngon." Chu Linh nói không nên lời rốt cuộc cùng lần trước hương vị cụ thể có cái gì bất đồng, nhưng xác thật muốn càng thơm hơn một ít.
"Vậy là tốt rồi." Nguyễn Miên Man thuận miệng lên tiếng, bưng đĩa đi ra ngoài.
"Bánh bao!"
An An không nhớ rõ "Bánh rau dại", lại nhớ rõ "Bánh bao" này đặc biệt ăn ngon, nhìn đến đĩa đồ ăn cô cầm, lập tức đứng lên, đến mèo cũng không ôm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mới vừa rồi còn bị bé ôm vào trong n.g.ự.c gọi "Tiểu bảo bối" mèo con nằm trên mặt đất, trợn tròn đôi mắt nhìn chằm chằm bé.
"Đây là bánh rau dại không phải bánh bao." Nguyễn Miên Man nói xong, thấy nước miếng bé con đều muốn chảy xuống, tức khắc cười rộ lên, "Đi rửa tay, tay rửa sạch liền có thể ăn."
"Dạ vâng!" An An ứng một tiếng, lại nhớ tới "Tiểu bảo bối" bị ném trên mặt đất, khom lưng nửa bế nửa kéo, "Mèo con, chúng ta đi rửa tay ăn bánh."
Nguyễn Miên Man nhìn đến bé nỗ lực ôm mèo hướng bể nước cạnh tường viện, hai chân sau của Quả Quýt Nhỏ vừa động vừa phối hợp, cô bị hình ảnh đáng yêu này làm trực tiếp cười khẽ ra tiếng tới.
"An An, không cần rửa tay cho Quả Quýt Nhỏ, nó không thể ăn bánh rau dại, chính em rửa là được." Thấy hai đứa đã đến bên cạnh bể nước, Nguyễn Miên Man nói.
"Vì cái gì mèo con không thể ăn bánh?"
Trẻ con luôn là có rất nhiều câu hỏi vì sao, An An nghe lời mà buông mèo ra, một bên rửa tay một bên hỏi.Nguyễn Miên Man giải thích hai câu, chờ bé rửa xong tay, cho bé cái bánh rau dại ngồi ở cửa ăn.
Kế tiếp, Nguyễn Miên Man cũng không có việc gì, một bên cầm di động xem tiểu thuyết, một bên thường thường chú ý An An bên kia.
Vừa qua 10 giờ, bà đẩy xe ba bánh nhà mình tiến vào hẻm nhỏ, thực nhanh tới trước cửa tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.
"Bà Lâm." Nguyễn Miên Man nhìn thấy bà lại đây, buông di động đón nhận trước.
"Đã lột xong không sai biệt lắm hai trăm cân đậu phộng quả, bà cân một chút, nơi này có 142 cân đậu phộng, cháu xem đi." bà Lâm dừng xe sau chỉ vào đậu phộng trên xe nói.
Một cân đậu phộng quả có khoảng 7 phần đậu phộng, hai trăm cân đậu phộng quả lột được hơn 140 cân đậu phộng thập phần hợp lý.
"Tốt, phiền toái bà." Nguyễn Miên Man nói xong, quay đầu bảo Chu Linh lấy thùng chứa của các cô lại đây đựng đậu phộng.
Chờ Chu Linh cầm cái đại thùng lớn lại đây, Nguyễn Miên Man đem đậu phộng trên xe ba bánh nhất nhất đổ vào.
"Không cân một chút sao?" Bà Lâm thấy cô tựa hồ không có ý tứ cân, nhịn không được nói.Nguyễn Miên Man nói: "Cầm trên tay một chút sẽ biết, là trọng lượng mà bà nói."
Lâm lão thái thái không nghĩ tới cô còn có tài lẻ này, kinh ngạc mà khẽ nhếch miệng.
"Đông Đông cũng thật có bản lĩnh......"
Bà Lâm lấy lại tinh thần khen cô hai câu, lại nói: "Phần còn lại buổi chiều trước 4 giờ bà khẳng định đưa lại đây cho cháu."
"Tốt ạ." Nguyễn Miên Man sau khi gật đầu, báo bà chờ một lát, đi bên trong cầm một hộp bánh rau dại cùng với 150 đồng tiền công đưa cho bà.
Bà Lâm khách khí hai câu sau vẫn là nhận lấy, kéo xe ba bánh về nhà, cười đến nếp nhăn càng thêm rõ ràng.
Bà nghĩ, chờ giữa trưa cháu trai cháu gái trở về liền có thể đem năm đồng cho bọn hắn như đã hứa, làm cho bọn họ cũng cao hứng.
Chờ bà Lâm đi rồi, Nguyễn Miên Man duỗi tay ở thùng vớt một phen, đối Chu Linh nói: "Đậu phộng này lột khá tốt."Chu Linh nhìn về phía thùng đậu phộng sạch sẽ xinh đẹp, cơ hồ không có tổn hại, tán đồng gật đầu.





