Chương 120
Hứa Mộng Nguyệt vốn tưởng rằng có trù nghệ bọn họ, hơn nữa có hoạt động ưu đãi, ngày đầu tiên là có thể đem tiệm cơm chiên Hạnh Phúc đè ép đến không buôn bán được gì, kết quả lại không như ý muốn.
Bị cô ta răn dạy đều là mấy vị đầu bếp còn trẻ, lớn nhất bất quá cũng mới hơn 30 tuổi, nguyên bản đã không vui vì phải ra đây bồi vị này đại tiểu thư này, bị cô răn dạy như vậy, trong lòng càng thêm mất hứng.Bất quá trong lòng không cao hứng, nhóm đầu bếp cố kỵ thân phận của cô cũng không dám phản bác, vì thế đều hơi rũ hai tròng mắt, vào tai này ra tai kia.
Bọn họ có thái độ này, làm Hứa Mộng Nguyệt nhớ tới người nào đó, càng thêm bực lên: "Mấy người đều bị điếc sao?"
Đây đều là đầu bếp tương lai của khách sạn Thiên Nguyệt, bọn họ đối với sư phụ của mình cùng khách sạn có lẽ có tình cảm, nhưng tình cảm này cũng là có hạn, nếu là bị thương tâm, tương lai không thể nói trước.
Vốn đang đứng yên một bên, cửa hàng trưởng cũng không dám để đại tiểu thư tiếp tục phát giận lên bọn họ, vội tiến lên: "Đại tiểu thư, cô đừng nóng vội, hôm nay mới ngày đầu tiên, cho nên hiệu quả không rõ ràng, chờ ngày mai lại tuyên truyền một chút, bảo đảm khách hàng của cửa hàng làm cô chán ghét kia đều bị hấp dẫn đến trong tiệm chúng ta."
Vị cửa hàng trưởng này họ Tiền, là cha Hứa phái lại đây giúp đỡ con gái.Vốn dĩ, cha Hứa tự nhiên sẽ không đồng ý cho con gái hồ nháo, nhưng không chịu nổi trưởng bối trên đỉnh đầu hắn, con gái trực tiếp cùng ông bà làm nũng, hắn không đồng ý cũng không được.Bất quá cha Hứa ngẫm lại, cảm thấy có lẽ có thể mượn cơ hội này rèn luyện con gái một chút, dứt khoát thuận nước đẩy thuyền.
Đến chuyện có thể hay không lại đắc tội Tư Cảnh Lâm? Cha Hứa không quá lo lắng, rốt cuộc từ con gái đã xác nhận, chủ tiệm tiệm cơm chiên Hạnh Phúc bất quá là quen biết hắn qua một vị trưởng bối mà thôi. Lại nói, cửa hàng cơm chiên cũng không phải chỉ có một nhà có thể mở, thương nghiệp cạnh tranh bình thường mà thôi, ai cũng không thể nói cái gì.
"Hôm nay tuyên truyền còn chưa đủ sao? App cơm hộp của dân bản địa đều tuyên truyền qua, cũng mua lưu lượng, cho lên ngay trang đầu, còn muốn tuyên truyền như thế nào?" Hứa Mộng Nguyệt nhìn về phía cửa hàng trưởng Tiền.
Giọng nói của cô có chaoút, bất quá cửa hàng trưởng lại không để ý, duy trì gương mặt tươi cười như cũ: "Chúng ta hôm nay tuyên truyền kỳ thật rất không tồi, bằng không trong tiệm cũng sẽ không có doanh số cao như vậy, chờ đêm nay lại ấp ủ một chút, ngày mai khách hàng khẳng định sẽ càng nhiều. Đến nỗi khách hàng cũ tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, thật sự không được, chúng ta có thể đi khu bình luận của họ kéo người."
Hứa Mộng Nguyệt cảm thấy biện pháp này không tồi, như vậy là có thể lôi đi khách hàng của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc: "Tôi lại không hiếm lạ khách hàng bình thường, muốn lôi đi chính là khách quen của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, anh có biện pháp này hôm nay như thế nào không nói."
"Tôi không phải nhất thời không nghĩ ra sao." Cửa hàng trưởng ngượng ngùng nói, trên thực tế trong lòng lại nghĩ, một bên vung tiền một bên kéo tới đầu bếp dự bị của khách sạn, còn phải dùng loại thủ đoạn này, thật sự có chút...... Một lời khó nói hết.
"Vậy anh ngày mai nhớ rõ đi phát bình luận kéo người." Nghĩ đến ngày mai là có thể cướp sạch khách nhân của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, làm cô ta không buôn bán nổi, Hứa Mộng Nguyệt rốt cuộc lộ ra gương mặt tươi cười.
Chờ cô rời đi, cửa hàng trưởng Tiền xoay người đối với mấy vị đầu bếp trấn an vài câu, để cho bọn họ nhanh tan tầm nghỉ ngơi.
Ngày kế.Chu Linh đến trong tiệm, bà Vương theo ở phía sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà không giữ được lời nói trong lòng, chào hỏi qua liền quan tâm Nguyễn Miên Man.Cô tuy không minh nói, nhưng Nguyễn Miên Man vẫn là nghe ra bà đối với sinh ý trong tiệm lo lắng, giải thích nói: "Không sao đâu bà Vương, cửa hàng mới đều sẽ dựa vào hoạt động khuyến mãi hấp dẫn khách hàng, chờ hoạt động kết thúc, chung quy vẫn là dựa vào hương vị đồ ăn mà nói chuyện."
"Cũng phải, phía trước siêu thị kia mới vừa mở cửa người tới cũng rất nhiều, rất nhiều người già ở ngõ nhỏ chúng ta không có việc gì liền thích đi dạo, hiện tại không có khuyến mãi, mọi người cũng lười đi đến."
Bà Vương tự mình lý giải một chút, yên lòng, mang theo chắt gái rời đi.
Chờ bà đi rồi, Nguyễn Miên Man cũng không có việc gì làm, vì thế rửa sạch một mâm anh đào, gọi Chu Linh cùng nhau tới ăn trái cây.
Chu Linh ăn mấy quả liền đẩy nói chính mình không thích ăn, đi vào trong tiệm tìm việc làm, lưu lại mình Nguyễn Miên Man bưng mâm ngồi ở cửa.
Anh đào ngọt thanh nhiều nước, hương vị phi thường tốt, cô lại cầm một trái lên đưa vào miệng, ngón tay thon dài khảy mâm anh đào hồng nhuận xinh đẹp, bỗng nhiên nghĩ đến một món ăn —— anh đào thịt.
Anh đào thịt, món ăn như tên, màu sắc anh hồng, thoạt nhìn xinh đẹp giống anh đào, dùng thịt heo tươi cùng anh đào hầm nhừ, một ngụm đi xuống, da mềm mà thịt tô lạn màu mỡ, vị ngọt hàm tiên hương......
Trong đầu cô theo bản năng hiện lên anh đào thịt, một giọng nam có chút cao đột nhiên vang lên, làm hại cô thiếu chút nữa đem hột anh đào nuốt vào.
"Cô chủ thế nhưng còn có tâm tình ăn trái cây!"
Nguyễn Miên Man giơ tay đem hột anh đào phun vào trong khăn giấy, lặng lẽ trừng mắt nhìn người tới.
Tới không phải ai khác, đúng là Triệu Hữu Vi, hắn hoàn toàn không nhận thấy được chính mình bị trừng, chỉ cảm thấy cô ngước mắt trong nháy mắt kia, hai mắt đầy hơi nước, sương mù thập phần xinh đẹp.
Sách! Thật là tiện nghi cho Tư Cảnh Lâm, như thế nào không phải mình là người quen biết tiểu tiên nữ trước?
Triệu Hữu Vi c.h.ử.i thầm một câu, thập phần tự giác từ trong tiệm bưng ra cái ghế dựa, ở bên cạnh cô ngồi xuống.





