Chương 171
【p**5: Muốn mở chi nhánh khẳng định trước suy xét đến thị trấn G cách vách, Chủ tiệm, chỉ cần anh lại đây, tôi khẳng định mỗi ngày đều tới! 】
......
【 là ** sơn: Cái quỷ gì vậy? Như thế nào lại nhảy ra nhiều người ở khắp nơi như vậy? 】
【 thiên **3: Phỏng chừng là từ Weibo qua, bất quá nhóm người này cũng chỉ có thể nằm mơ, Chủ tiệm muốn mở chi nhánh cũng muốn mở trong thành phố trước, sao có thể đi cái gì thành phố B, thành phố H. 】
【n**x: Tôi ở Weibo nhìn đến bài viết, má ơi, cảm giác tiệm này muốn nổi tiếng rồi! Còn có người chủ trì mỹ thực phát sóng trực tiếp ăn cơm chiên lạp xưởng khoai tây! 】
【5** còn: Là phát sóng trực tiếp của Dâu Tây đi? Trời ạ, tôi đã ăn qua cơm chiên lạp xưởng khoai tây nhìn đến phát sóng trực tiếp cũng thèm, đừng nói những người xem khác, bất quá, tôi thèm ít nhất còn có thể ăn, bọn họ mới là thật sự t.h.ả.m. 】
【H**q: Như thế nào tôi cảm giác anh rất vui sướng khi người gặp họa? 】
【5** còn: Ha ha ha, nào có? Bất quá có chút cảm giác về sự ưu việt nhưng đó là sự thật mà, rốt cuộc bọn họ đều không ăn được, tôi có thể ăn mỗi ngày, đột nhiên cảm thấy làm người dân thành phố A chỉ số hạnh phúc đều tăng lên không ít. 】
......
Nguyễn Miên Man xem xong bình luận, tò mò lên Weibo, tìm tòi, quả nhiên nhìn đến rất nhiều bài viết liên quan tới cửa hàng nhà mình.
Lúc nhìn đến đề tài "cơm chiên cứu mạng", cô tức khắc hiểu rõ vì sao sáng sớm đã có khách hàng tìm đến cửa, vì sao sinh ý giữa trưa lại tốt như vậy.Nhìn thấy cư dân mạng bị hình ảnh cơm chiên nhà mình làm thèm ăn, kêu muốn ăn, Nguyễn Miên Man trong lòng ít nhiều có chút tự hào.
Bất quá, chờ nhìn thấy có người nói, muốn chạy đến thành phố A chỉ để ăn cơm chiên nhà mình, Nguyễn Miên Man liền có chút khó có thể tin.Cũng không phải cô đ.á.n.h giá thấp tay nghề của mình, chỉ là cảm thấy, chỉ là một chén cơm chiên mà thôi, hưng sư động chúng như vậy, đáng giá sao?
Nguyễn Miên Man trong lòng nghĩ, dư quang bỗng nhiên nhìn đến mèo con từ trên cây đào không xa nhảy xuống, trong miệng giống như ngậm thứ gì."Lại đây!"
Nguyễn Miên Man mơ hồ đoán được là cái gì, hướng về phía Quả Quýt Nhỏ hô.Quả Quýt Nhỏ nghiêng đầu giương ánh mắt tỏ vẻ vô tội, chậm rì rì mà đi tới.
Nó mới vừa tới gần, đã bị Nguyễn Miên Man nhéo cổ xách lên, dí cái trán nó giáo huấn: "Trái cây rửa sạch em không ăn, quả đào bé xíu như vậy em c.ắ.n xuống làm cái gì?"
Từ trong cổ họng Quả Quýt Nhỏ phát ra vài tiếng khoe mẽ, định đem quả đào trong miệng nhả ra cho cô.Nguyễn Miên Man lập tức đem nó thả trên mặt đất: "Chị mới không cần, em có bản lĩnh hái xuống liền có bản lĩnh ăn hết!"
Quả Quýt Nhỏ đem quả đào trong miệng nhổ ra, dùng móng vuốt đẩy tới trước mặt cô: "Meo ô ~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguyễn Miên Man đứng dậy rửa sạch tay, một lần nữa ngồi xuống từ mâm đựng trái cây cầm lên một quả anh đào đưa vào trong miệng, nhìn nó nói: "Em lợi hại như vậy hái quả đào chưa chín xuống, vậy ăn một ngụm cho chị xem?"
Cũng không biết là Quả Quýt Nhỏ thấy cô ăn anh đào mà học theo, hay là nghe đã hiểu ý tứ của cô, thế nhưng thật sự cúi đầu gặm một miếng, giây tiếp theo liền híp mắt, móng vuốt đem quả đào mang theo dấu răng bay ra xa.
Nguyễn Miên Man nhìn đến cái tiểu biểu tình của nó, không khỏi cười khẽ ra tiếng, cảm thấy ai bảo nó nghịch ngợm đi hái quả đào, đáng đời.
"Meo ô ~" nghe được tiếng cô cười, mèo con bỗng nhiên cọ đến bên chân đến cô, làm nũng ngửa ra cái bụng.
Nguyễn Miên Man chịu không nổi mà cầm một miếng táo nhỏ khom lưng đút cho nó, giây tiếp theo tầm mắt bỗng nhiên dừng trên cái bụng của nó: "Quả Quýt Nhỏ, có phải em lại béo lên không?"
"Mieo ~"
Quả Quýt Nhỏ c.ắ.n miếng táo ngửa đầu nhìn cô, trong miệng mơ hồ phát ra thanh âm.Thấy nó giống như kháng nghị, Nguyễn Miên Man vội trấn an: "Được được, không béo, không béo."Lời tuy nói như vậy, cô trong lòng lại nghĩ, vì không cho nó nhanh như vậy biến thành "Quả Quýt Lớn", dạo này sẽ giảm bớt khẩu phàn ăn của nó.
Vài phút sau, Chu Linh từ nhỏ ngõ nhỏ tiến vào, nhìn thấy trên đất có quả đào xanh nằm lăn lóc, không khỏi nói: "Ai ham ăn như vậy, cả quả đào xanh như vậy cũng hái?"
Nguyễn Miên Man ngồi ở cửa nghe vậy, dùng cằm chỉ con mèo năm bò trên mặt đất cách đó không xa: "Không phải nằm ở kia sao."
"Mèo ăn đào sao?" Biết được là chuyện tốt Quả Quýt Nhỏ làm, Chu Linh có chút dở khóc dở cười.
Nguyễn Miên Man lắc đầu nói: "Phỏng chừng là do hiếu kỳ thôi."
Hai người hàn huyên hai câu, cùng nhau tiến vào trong tiệm, chuẩn bị cho buôn bán buổi chiều.Xem qua Weibo, Nguyễn Miên Man đoán được buổi chiều khẳng định cũng rất bận, chẳng những đem những thứ nên cắt đã cắt xong, thậm chí chuẩn bị xào chín những nguyên liệu nấu ăn cần nấu chín trước.
Chu Linh ở bên cạnh trước tiên đem túi đóng gói túi giũ ra, đợi lát nữa đóng gói cho nhanh.Cô một bên bận rộn việc trên tay, một bên nhìn Nguyễn Miên Man cắt rau trên bệ bếp, cảm thấy xem cô xắt rau cũng là một loại hưởng thụ.
Chờ các cô chuẩn bị không sai biệt lắm, cách thời gian buôn bán chỉ còn vài phút.Nguyễn Miên Man tính phần lạp xưởng còn lại đại khái còn có thể làm hơn ba mươi phần cơm chiên, báo Chu Linh đem thực đơn sửa một chút.
Chờ bắt đầu buôn bán, khách hàng tiến vào phát hiện cơm chiên lạp xưởng khoai tây hạn chế lượng, trong lòng kêu một tiếng "Ngọa tào!" Ngay sau đó nhanh ch.óng đi đặt đơn.
Ba mươi phần cơm chiên lạp xưởng khoai tây nhìn thì nhiều, một giây đã bị cướp sạch, khách hàng đặt được thì âm thầm cao hứng, không được thì hối hận buổi trưa không đặt dư một phần, ngay sau đó cũng chỉ có thể đổi một loại cơm chiên khác.
Mà có không ít khách hàng mới đến trong tiệm, vốn là xem Dâu Tây phát sóng trực tiếp hoặc video, vì cơm chiên lạp xưởng khoai tây mà tìm đến, phát hiện bán hết rồi, há một chữ "Thất vọng" có thể hình dung.

![[YunJae - BinJae] Đắng Cay](/uploads/novel/20240902/a659e40ab624276542d180fc80898f9e.jpg)



