Chương 173
【@ khách hàng oan uổng a! Tôi hôm nay thật sự không có ăn. 】
【@ shipper vậy chính là nói lúc trước thì anh có ăn? Hừ! Trách không được có đôi khi xem trên bản đồ rõ ràng đã đến cửa hàng từ lâu, nhưng lại mãi không thấy đưa đi. 】
【@ khách hàng xin lỗi xin lỗi......】
【@ khách hàng không đúng! Địa chỉ này của anh là lần đầu tiên tôi đưa, kể cả lúc trước tôi không nhịn được ở trong tiệm ăn cơm chiên, cũng không quan hệ tới chuyện kia của anh đi? 】
【@ Shipper...... Hình như là vậy, ha ha ha! 】
"Ha ha cái quỷ gì, khách hàng của tôi thật sự hư, thiếu chút nữa bị lừa!" Nghĩ đến chính mình còn cùng hắn xin lỗi, nhân viên giao cơm nói thầm.
【@ shipper nếu anh không ăn, hôm nay như thế nào lại chậm như vậy? Tôi thấy không phải anh đã sớm đến cửa hàng sao? 】
【@ khách hàng không có biện pháp, hôm nay sinh ý trong tiệm thật quá tốt, chủ tiệm có chút bận rộn. 】
Trấn an xong khách hàng, vị nhân viên giao cơm nhịn không được cùng dồng nghiệp bên cạnh lải nhải.
"Đây khẳng định là khách hàng quen, lúc trước trong tiệm ra cơm xác thật tương đối nhanh, thường xuyên còn làm xong trước tôi tới, bất quá tôi xem sinh ý trong tiệm, về sau sợ là không được tốt như vậy nữa." Nghe hắn lải nhải đồng nghiệp nói.
"Khách hàng kia còn oan uổng tôi, nói tôi ở trong tiệm ăn trước mới không đưa cơm cho hắn, thật là, sớm biết rằng sẽ chờ lâu như vậy, tôi đây liền thật sự đặt một phần, sau đó gửi hình ảnh qua thèm c.h.ế.t hắn."
"Sau đó hắn thu hoạch một chậu nước miếng, anh thu hoạch 1 cái một sao?"Bên cạnh một vị nhân viên giao cơm nghe được bọn họ đối thoại, "Ha ha" cười sau chen vào nói: "Có lẽ sẽ có thêm một cái khiếu nại nữa, lý do khiếu nại chính là ' bỏ đói khách hàng'."
Nguyễn Miên Man nghe từ trong tiệm truyền đến thanh âm nói chuyện phiếm náo nhiệt, không cần nhìn đều biết, tất nhiên có không ít nhân viên giao cơm đang chờ ở bên ngoài.Cô đem lửa vặn lớn hơn chút, đẩy nhanh tốc độ xào nấu, đem hai nồi cơm chiên trong tay múc ra.
Vì tiết kiệm thời gian, cơm chiên hiện tại đều là trực tiếp cho vào hai cái chậu lớn bên cạnh, Chu Linh sẽ múc vào hộp cơm, mà cô lại tiếp túc làm nồi cơm chiên tiếp theo.Ở trong chậu là cơm chiên dứa cùng cơm chiên Dương Châu, thoạt nhìn lại xinh đẹp lại thơm, nếu là khách hàng thích cơm chiên thấy hai chậu này, sợ là hạnh phúc đến mức hận không thể trực tiếp đem đầu vùi vào.
Chu Linh mỗi ngày đều có thể ăn đến mấy món cơm chiên, lúc đóng gói cơm hộp, vẫn là cảm thấy thơm đến không chịu được.May là định lực của cô cũng không tệ lắm, nếu là đổi thành người định lực không tốt, sợ là múc cơm, trực tiếp liền nhón vào trong miệng.Đem hai chậu cơm chiên toàn bộ đóng gói xong, Chu Linh dựa theo đơn hàng đưa ra cho nhân viên giao cơm tương ứng, thuận tay thu đi chén đĩa trên bàn phía ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rất nhanh tới 8 giờ, nhân viên giao cơm lui tới tiệm cơm chiên Hạnh Phúc vẫn như cũ chỉ nhiều không ít.
8 giờ hơn, Tư Cảnh Lâm đi vào trong tiệm, liền nhìn đến một cảnh tượng náo nhiệt.Mấy ngày hôm trước anh có hơi bận, hôm nay giải quyết xong công việc có thời gian rảnh, vốn dĩ chuẩn bị để trợ lý Tôn đặt cơm hộp, lại nghe thấy trợ lý Tôn thuận miệng nói một câu "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc trở nên nổi tiếng trên mạng".Tư Cảnh Lâm hơi hiểu một chút, nghĩ đến kế tiếp cũng không có việc gì, dứt khoát tự mình lại đây một chuyến.
"Tư tiên sinh." Chu Linh lại lần nữa cầm cơm hộp đi ra, ngẩng đầu liền nhìn thấy anh tiến vào.Tư Cảnh Lâm hơi hơi gật đầu đáp lại, thẳng hướng phòng bếp đi vào.
"Chị ăn cơm chiều trước đi, em hiện tại không đói bụng." Nguyễn Miên Man nghe được tiếng bước chân, theo bản năng nghĩ là Chu Linh vào.
Tư Cảnh Lâm nghe vậy, mày hơi trầm xuống: "Em còn chưa ăn cơm chiều?"
Tuy rằng chính anh cũng chưa ăn, nhưng đó là do thời gian ăn tối của anh tương đối trễ, nhớ rõ lúc trước đều là 4-5 giờ cô đã ăn bữa tối, ngữ khí Tư Cảnh Lâm tỏ vẻ không tán đồng.
"Anh Cảnh Lâm!" Nguyễn Miên Man nghe được giọng nói này, kinh ngạc quay đầu lại, thấy thật đúng là anh tới, theo bản năng nở nụ cười.
"Hôm nay có chút vội cho nên còn chưa có ăn, bất quá cơm trưa em ăn lúc hơn 2 giờ, hiện tại còn không đói." Nhìn đến biểu tình trên mặt anh, Nguyễn Miên Man giải thích một câu, quay đầu tiếp tục chiên cơm.
Đối mặt với nồi cơm chiên cô liền không nói, chờ đem cơm xào xong vào trong chậu, cô mới xoay người nói: "Anh Cảnh Lâm đại chưa ăn cơm tối sao? Có muốn ăn cái gì hay không?"
Tư Cảnh Lâm không trả lời, đem tay áo cuốn lên, hỏi: "Có cái gì anh có thể giúp không?"
Nguyễn Miên Man chớp mắt hai cái, theo bản năng định cự tuyệt, bất quá thấy ngữ khí của anh rất nghiêm túc, cuối cùng xoay người cầm lấy một bộ chén muỗng, dùng nước ấm tráng qua, từ nồi điện múc ra một chén canh đưa tới: "Vậy anh giúp em nếm thử cái này đi, canh vịt hầm xem thế nào."
Vịt là do thân thích của bà Vương ở nông thôn tặng cho bà, bà Vương c.h.ặ.t nửa con đưa cho cô, cô trực tiếp lấy nồi điện ra hầm.Vốn là chuẩn bị cho bữa tối của mình cùng Chu Linh, kết quả sinh ý bận rộn, căn bản không có thời gian ăn.
Tư Cảnh Lâm liếc nhìn cô một cái, cuối cùng vẫn là duỗi tay tiếp nhận."Bên kia có ghế." Nguyễn Miên Man chỉ vào vị trí phía góc có thể ngồi xuống ăn, xoay người tiếp tục bận rộn.
Tư Cảnh Lâm theo phương hướng cô chỉ mà ngồi xuống, dùng cái muỗng nhẹ đảo hai cái.Dưới ánh đèn, chén sứ làm canh càng sáng tỏ hương thuần, thoạt nhìn cũng không làm người ta có cảm giác dầu mỡ, dưới đáy chén có một ít thịt vịt, táo đỏ, cẩu kỷ.Theo cái muỗng quấy lên, nhiệt khí cùng hương khí đồng thời bay lên, làm người ta ngửi được thập phần muốn ăn.
Nguyễn Miên Man lại lần nữa làm xong hai nồi cơm, mới hỏi anh: "Hương vị như thế nào?"





