Chương 180
【nx: Cái quỷ gì vậy, hôm nay tôi tới muộn một chút, kết quả trong tiệm thế nhưng chỉ còn lại có đậu phộng bọc đường, vì thế cơm trưa cũng chỉ ăn một hộp đậu phộng, cộng thêm đồ uống, ai có thể nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì sao? 】
【h7: Không nghĩ tới cửa hàng này chẳng những cơm chiên ăn ngon, đậu phộng bọc đường cũng mỹ vị như vậy, con trai tôi cũng thực thích. 】......
Nguyễn Miên Man nhìn đến khách mới trong khu bình luận đều khen ngợi, khách hàng cũ đều kháng nghị, chỉ có thể bổ sung cái thông báo, tỏ vẻ bởi vì trong tiệm buôn bán quá đông, có chút lo liệu không hết, chỉ có thể giới hạn số lượng bán ra.
Khách hàng mới đối với việc này thật ra không có cảm giác gì, ngược lại cảm thấy, cơm chiên ăn ngon như vậy, sinh ý tốt muốn giới hạn số lượng cũng thực bình thường.Chỉ có nhóm khách hàng cũ, cảm thấy có chút không cân bằng trong lòng, rốt cuộc lúc trước bọn họ đặt cơm chiên đều là tùy tiện đặt.
【 mộng k: Tôi sai rồi, ngay từ đầu tôi không nên nói tốt cùng những người mới tới, hiện tại ngược lại làm chính mình ăn không được. 】
【o6: Tôi không cướp được nộm dưa chuột, nhìn đến bình luận miêu tả ngôn như vậy, tôi cũng muốn ăn! 】
【an: Sớm biết rằng có hôm nay, lúc trước tôi nên ăn 3 suất một ngày, thừa dịp không cần tranh đoạt, ăn đến ngán mới thôi. 】
【5 còn: Thôi đi, cơm chiên nhà này sao có thể sẽ ngán được, dù sao tôi nhiều nhất hai ngày không ăn liền sẽ nhớ mong. 】
Đại bộ phận khách hàng cũ chỉ là hối hận lúc trước có cơ hội tùy tiện ăn thì không quý trọng, lại còn có khách hàng đặc biệt, không biết có phải hay không bởi vì giữa trưa không đặt được cơm chiên không vui, nói chuyện có chút không xuôi tai.
【b2: chủ tiệm đây là chuẩn bị chơi 'marketing đói khát' sao? Làm buôn bán làm đàng hoàng không được sao? Làm bậy như vậy, kể cả cơm chiên lại nhà anh ăn ngon, khách nhân sớm hay muộn cũng bị anh đuổi đi hết. 】
【6 ngày: Cái quỷ gì vậy! Chủ tiệm thông báo không phải có viết sao, bởi vì quá nhiều việc lo liệu không hết mới giới hạn số lượng, như thế nào qua miệng anh liền biến thành 'marketing đói khát'? Một cửa hàng cơm chiên mà thôi, chủ tiệm làm như vậy có ý nghĩa gì? 】
【4b: Anh yên tâm, chỉ cần hương vị nhà này bất biến, khẳng định sẽ không thiếu khách nhân. 】
【5 còn: Chủ tiệm tôi có kiến nghị, anh có thể trực tiếp giới hạn số lượng số cơm chiên bán ra được không? Như vậy sẽ không gia tăng công việc cho anh, chúng ta cũng có thể tự do lựa chọn loại cơm chiên muốn ăn. 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
【hq: Tôi đồng ý, tuy rằng cơm chiên trong tiệm hương vị đều rất ngon, nhưng mọi người ddefu có khẩu vị yêu thích khác nhau, cho nên có thể tự mình lựa chọn không? 】
Nguyễn Miên Man nhìn đến chỗ này, cảm thấy cái kiến nghị này xác thật có đạo lý, quay lại tới giao diện cài đặt thực đơn nghiên cứu một chút, phát hiện tựa hồ có thể sửa được.Cô dứt khoát hiện tại đem thực đơn sửa một chút, trực tiếp điều chỉnh món chính, cũng chỉnh tổng hạn lượng cơm chiên thành 150 phần.
Nguyễn Miên Man sửa xong thực đơn, nghĩ đến bình luận có một đám khách hàng kêu cũng muốn ăn nộm dưa chuột, quyết định buổi chiều đem toàn bộ dưa chuột còn lại trong tiệm làm hết.
Cô lên lầu đi ngủ một giấc trước, đến hơn nửa tiếng sau mới xuống dưới."Meo ô ~" Quả quýt Nhỏ cùng cái đuôi nhỏ như đi theo cô từ cầu thang tung tăng nhảy nhót xuống dưới.Nguyễn Miên Man cho nó hai con cá khô, rửa sạch một quả táo cho chính mình, một người một mèo ngồi xổm cửa ăn.
"Đông Đông, ăn trái cây à?"
Nguyễn Miên Man nghe được thanh âm, theo bản năng đứng lên, nhận ra phía trước là bà hồ trong hẻm, chào bà một tiếng xoay người cầm quả táo cho bà.Bà Hồ liên tục lúc lắc, cự tuyệt xong, muốn nói lại thôi nhìn cô.Thấy bà tựa hồ có chuyện nói với mình, Nguyễn Miên Man tiếp đón bà đến trong tiệm ngồi xuống.
Hai người ở trong tiệm ngồi xuống, bà Hồ rốt cuộc nhịn không được mở miệng: "Đông Đông a, có chuyện này bà muốn hỏi cháu một chút, cháu không cần khó xử, nếu không được thì cứ nói thẳng."
Nguyễn Miên Man nghe được lời này, trong lòng rất là nghi hoặc, không thể nghĩ được bà có chuyện gì muốn hỏi mình.
"Là cái này, cháu trai bà, cháu hẳn là biết đi? Ai, cũng không biết hai năm trước ở bên ngoài bị cái gì đả kích, nó vẫn luôn không chịu đi ra ngoài làm việc. Trong tay hắn còn có chút tiền tiết kiệm, mỗi tháng còn một hai phải đúng hạn cho bà tiền, cho nên cũng không phải bà ghét bỏ nó mỗi ngày ngốc trong nhà, chỉ là người không thể......"
Nguyễn Miên Man nghe xong nửa ngày mới hiểu, nguyên lai là cháu trai bà ở nhà lâu rồi, càng ngày càng không muốn đi ra ngoài tìm công việc, bà Hồ lo lắng hắn cứ như vậy thì không tốt, người muốn hỏng đi, cố tình khuyên hắn đi ra ngoài công việc hắn lại không chịu.Hôm nay bà Hồ nghe hắn ngồi ở trước máy tính nói thầm, nói cái gì "Gần quan được ban lộc" lại nhắc tới cửa hàng nhà cô, cẩn thận nghe một hồi, mới biết được nguyên lai có người bên ngoài tỉnh muốn mua cơm chiên "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc", mà hỗ trợ gửi qua liền có thể kiếm được tiền.
Nguyễn Miên Man nghe được cơm chiên nhà mình có thể bán trao tay nơi khác đi kiếm tiền, có điểm hoài nghi thật giả, bất quá bà Hồ còn ngồi đây nói chuyện, cô cũng ngượng ngùng cầm di động ra tìm kiếm, liền tiếp tục an tĩnh nghe bà nói.
"Bà cũng không trông cậy hắn dựa vào cái này kiếm được bao nhiêu tiền, chính là muốn cho hắn tìm chút việc làm, cũng là, đừng thật sự ở nhà đem người phế đi."
Nguyễn Miên Man nghe xong bà Hồ nói, nói thẳng: "Nếu là thực sự có người muốn tìm hắn mua dùm, người ta muốn cái gì, để hắn trực tiếp tới trong tiệm mua là được, chỉ cần một lần không phải quá nhiều, cũng không có vấn đề gì."Bán cho ai đều là bán, cô thật đúng là không đến mức đi quản khách hàng mua trở về là chính mình ăn hay là bán ra ngoài.Còn việc gửi đi ra ngoài cơm chiên có thể hay không bị hư, còn có thể ăn hay không, hiển nhiên cũng không phải vấn đề cô cần nhọc lòng.





