Trang chủ Thể loại Ngôn tình Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 182

   

   Tương phản, đặc biệt có khách hàng 'trí tưởng tượn bay xa' còn nhịn không được nghĩ, cảm thấy từ hoàn cảnh này mà đoán, chủ tiệm tiệm cơm chiên Hạnh Phúc có lẽ là thực thần ẩn cư ở chỗ này hoặc nhân vật có m.á.u mặt trong giới ẩm thực linh tinh, cho nên mới sẽ đem cơm chiên vốn bình thường làm ra hương vị ngon như vậy.

  

   Chờ Chu Linh từ trong phòng bếp mang cơm chiên ra, vị khách đó nhịn không được đặt câu hỏi: "Xin hỏi, chủ tiệm của cô có phải là thực thần hay không?"

  

   Chu Linh: "......" Hắn đang nói cái gì vậy?

  

   "Xì, anh có phải xem TV nhiều quá không, thật cho rằng có thực thần, thực thánh?" Bên cạnh một vị khách khác nhịn không được trêu ghẹo nói.

  

   Hăn liền vuốt đầu tìm cho mình bậc thang: "Tôi chỉ đùa một chút mà thôi."

  

   Chu Linh nghe vậy, phối hợp nở nụ cười, sau đó đem cơm chiên đặt xuống bàn.

  

   Chờ cô một lần nữa trở lại phòng bếp, vị khách đó đối với cơm chiên ốc đồng trước mặt hít sâu một hơi, nhịn không được nói: "Thật thơm a, làm cơm chiên này kể cả không phải là thực thần, khẳng định cũng không phải người thường."

  

   "Vô nghĩa, người thường làm cơm chiên có thể có ăn ngon như vậy sao? Phỏng chừng chủ tiệm là đầu bếp khách sạn lớn về hưu đi." Khách hàng bên cạnh suy đoán nói.

  

   Có nhân viên giao cơm chờ lấy cơm hộp nghe được bọn họ đối thoại, nhịn không được cười rộ lên, bất quá cũng không lắm miệng nói cho bọn họ biết, bọn họ cho rằng "Thực thần", "đầu bếp về hưu" kỳ thật là một cô gái trẻ tuổi.

  

   Trong tiệm khách khứa cơm nước xong rời đi, biểu tình đều thập phần thoả mãn, cảm thấy không uổng công chính mình cần mẫn mà chạy đến trong tiệm tới ăn.

  

   Còn có người ăn còn chưa đủ, thậm chí còn đóng gói một phần cơm chiên mang về, chuẩn bị làm bữa khuya.Trong đó một vị khách hàng nữ xách theo bữa khuya về nhà, mới vừa mở ra liền nghênh đón mẹ mình chất vấn: "Mày hôm nay sao về muộn như vậy!"

  

   "Không phải cùng mẹ nói rồi sao? Cùng bạn bè ăn cơm ạ."

  

   "Trong nhà không có cơm ăn sao? Mỗi ngày chỉ biết ăn ở bên ngoài, một đứa con gái, không về nhà, bên ngoài đồ ăn ngon như vậy à? Mẹ nói mày......"

  

   Nghe được mẹ già lại bắt đầu lải nhải, khách hàng nữ một cái đầu muốn to lên, giơ tay chuẩn bị che đầu, nhìn đến bữa khuya trong tay, lập tức dâng lên nói: "Con cố ý mua cho mẹ một phần, ăn ngon không mẹ nếm thử sẽ biết!"

  

   "Ai mà thèm." Bà mẹ vẫn là không cao hứng lắm, bất quá thấy con gái ăn cơm bên ngoài còn nhớ rõ chính mình, biểu tình đẹp hơn một ít.

  

   Khách hàng nữ nói: "Mẹ nếm thử, nếm xong về sau mẹ nếu có thể nói ra một câu ' không thể ăn ' con đây về sau liền không đi ăn bên ngoài."

  

   Bà mẹ nghe cô nói như vậy, thật là có điểm tò mò, tiếp nhận cái túi trong tay cô ngồi sofa ngồi xuống, đặt tới trên bàn trà mở ra.

  

   "Đi ra ngoài ăn lại đi ăn cơm chiên?" Cởi bỏ túi nhìn đến hộp cơm cơm chiên trong suốt, ngữ khí bà mẹ có chút cao.

  

   Bữa khuya đều cống hiến đi rồi, khách hàng nữ lại không muốn giải thích, trực tiếp duỗi tay giúp mẹ đem cái nắp mở ra.

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  

   Đây là một hộp cơm chiên dứa, lúc mùi hương chua ngọt bay ra, bà mẹ theo bản năng cúi đầu, nhìn đến màu sắc cùng nhan sắc đều phá lệ mê người, đem oán giận cùng nước miếng bên miệng nuốt xuống.

  

   Khách hàng nữ nhìn đến mẹ nuốt nước miếng, trong mắt mang theo đắc ý đem cái muỗng đưa cho bà.Bà mẹ tiếp nhận, trực tiếp bưng lên cơm chiên dứa mà ăn.

  

   Chua ngọt cơm chiên thập phần mỹ vị, cũng có chút khai vị, ăn xong hai miếng, vốn dĩ đã ăn qua cơm tối bà mẹ tức khắc lại muốn ăn uống tiếp.

  

   Khách hàng nữ chờ mẹ ăn xong non nửa hộp, bất ngờ duỗi tay đem cơm chiên đoạt tới, đang muốn hỏi mẹ cơm này có ngon không, quả thực so với vừa rồi trách cứ cô không về nhà ăn cơm còn hung hăng hơn: "Mày làm gì! Ai dạy mày lúc người khác ăn cơm đoạt chén cơm đi? Mau trả lại cho mẹ!"

  

   Khách hàng nữ đứng lên trốn đến một bên, giơ cơm chiên nói: "Vậy mẹ nói trước, cơm chiên ăn ngon không?"

  

   "Ăn ngon, ăn ngon, ăn ngon, mau trả mẹ." Bà mẹ dùng biểu hiện không kiên nhẫn che giấu chút không được tự nhiên của mình, đứng dậy từ trong tay cô đoạt lại cơm chiên tiếp tục ăn.

  

   Tôi đã nói rồi, không ai có thể chống cự cơm chiên mỹ vị của nhà này.Khách hàng nữ đắc ý nghĩ, chống cằm xem mẹ ăn ngon lành, bỗng nhiên lại hơi đói.

  

   "Mẹ, chia cho con một chút." Cô đứng dậy đi cầm cái chén thò lại gần nói.

  

   "Mày không phải ở bên ngoài ăn rồi sao?"

  

   "Trên đường trở về đều tiêu hóa hết rồi, con lại đói bụng, mẹ chia cho con nửa chén đi."

  

   "Đã béo như vậy còn ăn, cũng không biết xấu hổ? Mau đi ngủ đi, ngủ liền không đói bụng." Bà mẹ nói xong, trực tiếp bưng cơm đi vào phòng mình ăn.

  

   Đây đúng là mẹ ruột đó! Không muốn chia nói thẳng không được sao? Thế nhưng còn công kích cá nhân! Rõ ràng hai ngày trước không cho mình để thừa đồ ăn còn nói gần đây mình quá gầy sao!

  

   Khách hàng nữ cầm cái chén không, nhìn bóng dáng của mẹ biến mất ở cửa phòng mà lẩm bẩm vài câu.

  

   Hơn 7 giờ bốn mươi.Trợ lý Tôn đi vào tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, phát hiện hôm nay trong tiệm thế nhưng ngồi đầy người.

  

   Bất quá trong tiệm tổng cộng cũng có 3 dãy bàn vuông, kể cả đều đầy hết cũng chỉ có mười mấy người mà thôi, hắn cũng không quá mức kinh ngạc, liếc mắt một cái, trực tiếp hướng phòng bếp đi vào.

  

   Tuy rằng một thân chính trang thoạt nhìn cùng cửa hàng này không hợp nhau, bất quá trong tiệm mọi người đang đắm chìm trong mỹ thực, cũng không rảnh chú ý hắn.

  

   Trợ lý Tôn ngừng ở bên ngoài phòng bếp nói: "Xin chào cô chủ nhỏ, tôi tới làm chận chạy cho Tư tổng."

  

   Nguyễn Miên Man quay đầu lại lên tiếng sau nói: "Phiền toái anh chờ một lát ạ." Nói xong, cầm lấy hộp giữ ấm đựng cơm chiên, canh cá dung, bánh rán cá, nhân hạt thông bắp đưa cho hắn.Canh cá dung, bánh rán cá, nhân hạt thông bắp đều là bữa tối của các cô, Nguyễn Miên Man cố ý lưu ra một ít cho anh.

    

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận