Chương 199
Nguyễn Miên Man đối với khách hàng từ trước đến nay rất có kiên nhẫn, hơn nữa khắc mấy cái này với cô cũng không tính là việc gì khó, nếu thời gian cho phép, cơ bản đều nhất nhất thỏa mãn bọn họ.
Bệnh viện nhi đồng.Cửa phòng bệnh nọ, từ trong tay nhân viên giao cơm tiếp nhận cơm hộp, người mẹ trở lại trong phòng, nhẹ giọng kêu con trai trên giường dậy ăn cơm.
Đứa bé có đôi môi có chút phát tím, mở mắt ra, thanh âm có điểm yếu ớt: "Mẹ, con không đói bụng, không muốn ăn."
"Là mua từ tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, không phải con thích ăn cơm chiên Dương Châu của tiệm này nhất sao?"
Kỳ thật lấy tình huống thân thể của con trai, tốt nhất vẫn không nên ăn cơm chiên, bất quá mấy ngày nay nó ăn uống càng ngày càng không tốt, người làm mẹ rất đau lòng, nghĩ cơm chiên tiệm cơm chiên Hạnh Phúc cũng không quá dầu mỡ, ngẫu nhiên ăn một lần cũng không ảnh hưởng, rốt cuộc vẫn đặt một phần.
Nghe được là cơm chiên tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, nhớ lại món ăn từng ăn qua, hai mắt đứa nhỏ sáng hơn vài phần: "Thật vậy chăng?"
"Mẹ còn có thể lừa con sao." Người mẹ đem cái bàn xếp lên giường, đem cơm hộp đặt ở trên bàn, lại đỡ con trai ngồi dậy.
Đứa nhỏ vừa mới vào lớp lá của nhà trẻ, cũng không nhận thức được mấy chữ, bất quá hắn nhận thức túi của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, nhìn đến mấy chữ "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc" trên túi đóng gói, chủ động duỗi tay cởi ra.Cởi bỏ túi đựng xong, nó nhìn thấy đầu tiên không phải cơm chiên, mà là cái hộp trên cùng đựng củ cái khắc.Cách hộp nhìn không phải rất rõ ràng, nó tò mò mà đem cái nắp mở ra, lập tức kêu lên: "Oa nga!"
Bên trong có một con mèo rất sống động, cùng một đóa hoa, cái trước là dùng củ cải trắng khắc, cái sau là dùng cà rốt khắc.
"Mẹ, mẹ xem! Là mèo con cùng hoa! Dùng củ cải làm!" Nó duỗi tay nắm lên hai đồ vật nhỏ, vui vẻ giơ lên.
"Được, được, mẹ thấy rồi, con đừng quá kích động." Con trai cao hứng người mẹ tự nhiên vui vẻ, lại cũng không dám để hắn quá kích động.
Cùng lúc đó, trong lòng cô cũng thực cảm ơn chủ tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, cảm ơn cô ấy khi nhìn đến ghi chú không chỉ chuẩn bị "mèo con" còn đưa tới thêm một đóa "Hoa".
"Mẹ, đây là làm bằng củ cải, có thể ăn sao?" Đứa nhỏ nhìn mèo con tay trái, lại nhìn bông hoa tay phải, đột nhiên hỏi.
Nghe thấy cái vấn đề này, người mẹ sửng sốt một chút, bất quá nghĩ củ cải vốn dĩ có thể ăn sống, vẫn là trả lời: "Hẳn là có thể."
"Nhưng quá đáng yêu, con không nỡ ăn." Đứa nhỏ sờ sờ đầu "mèo trắng" nói.
"Vậy ăn cơm chiên đi, mẹ còn mua cho con canh tam tiên, con uống nhiều chút." Nói xong, người mẹ đem cái nắp mở ra, từ trên tủ đầu giường lấy tới chén nhỏ chuyên dụng của con trai múc cho nó một chén cơm chiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cơm chiên Dương Châu đủ mọi màu sắc nhìn liền muốn ăn, hơn nữa mùi hương mê người, làm đứa nhỏ vốn đang nói không đói bụng lập tức đem "Hoa" bên tay phải đặt xuống, cầm lấy cái muỗng.
"Ăn từ từ, nhai nát hãng nuốt xuống đi." Nhìn thấy nó từng miếng từng miếng mồm to ăn cơm, người mẹ vừa cao hứng vừa lo lắng.
Đứa nhỏ gật gật đầu, dùng tay trái nắm "mèo con" đỡ chén, tốc độ hơi chậm xuống một ít."Mẹ ơi, cơm chiên ăn ngon thật!" Ăn xong hơn phân nửa chén cơm, đứa bé mới ngẩng đầu nói.
Người mẹ nhìn thấy con trai ăn đến cái miệng nhỏ bóng loáng, sắc mặt cũng hơi hồng nhuận một ít, vuốt đầu con nói: "Vậy chờ con khỏe lại, mẹ sẽ mua cho con ăn mỗi ngày."
"Mẹ thật tốt!" Rốt cuộc còn đang sinh bệnh trung, ăn ăn một láy, tốc độ của đứa bé liền chậm lại, bắt đầu một bên ăn một bên chơi mèo con trên tay.
Vài phút sau, bác sĩ tới kiểm tra phòng, liền nhìn thấy cậu nhóc trong phòng bệnh tinh thần không tồi một bên ăn cơm, một bên đem món đồ chơi trên tay đặt ở bên chén chơi đùa vòng quanh.
Người bệnh tinh thần tốt, bác sĩ tự nhiên cao hứng, chờ thấy rõ món đồ chơi trên tay bé là một con mèo nhỏ, cười hỏi: "U, đây là mèo con từ đâu tới vậy?"
"Là mẹ cháu mua cơm chiên được tặng mèo con, làm bằng củ cải!" Đứa nhỏ giơ "mèo con" lên chia sẻ với bác sĩ.
Nhìn thấy bác sĩ tới, người mẹ đứng dậy chào hỏi, ngữ khí có chút khẩn trương nói: "Nó hai ngày này cái gì cũng ăn không vô, thật sự không có biện pháp, liền đặt cho nó cơm chiên của tiệm nó thích, không sao chứ ạ?"
"Trẻ con ăn uống được là tốt, ngẫu nhiên ăn một lần cũng không có việc gì." Bác sĩ trấn an một câu, nghe mùi hương trong phòng bệnh, nhịn không được nói, "Cơm chiên này thơm thật, trách không được thằng bé lại thích."
"Đúng vậy, lúc trước ở nhà nó thích nhất cơm chiên nhà này, chỉ cần nói mua cho nó, liền đặc biệt vui vẻ."
Bác sĩ lại dò hỏi một ít tình huống hôm nay của cậu bé, trước khi rời đi, cố ý hỏi tên cửa hàng cơm chiên này.
Buổi tối, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc buôn bán kết thúc, khu bình luận xuất hiện rất nhiều bình luận khoe khoang "mèo con".
【 mộng **k: Lão bản khắc mèo cũng quá giống, hơn nữa thực đáng yêu, con gái của tôi thích đến không buông tay, nhưng mà...... ông xã của tôi là một tôn cục súc, trêu con gái, hắn liền c.ắ.n luôn đầu con mèo, chọc con gái oa oa khóc lớn, kết quả hắn còn nói "ăn khá ngon" tôi thật tức quá mà. 】
【f**y: Hôm nay thất tình, tâm tình không tốt, nghĩ đến giữa trưa nhìn thấy chủ tiệm khắc mèo cho khách hàng khác, liền thử ghi chú một chút, không nghĩ tới chủ tiệm thật sự khắc cho, rất ấm lòng, cảm ơn chủ tiệm. [ hình ảnh ] 】
【w**q: Con trai nằm viện, ăn uống không tốt, không có biện pháp phải đặt cơm hộp của tiệm cho nó, nó ăn một chén cơm chiên nhỏ, còn uống hết một chén canh, quả nhiên vẫn là tay nghề chủ tiệm tốt. Mặt khác, cảm ơn chủ tiệm đưa mèo con cùng hoa, nó rất thích, cơm nước xong cũng vẫn luôn cầm chơi, còn dùng mèo con và hoa tự biên một câu chuyện xưa, muốn cùng mọi ngươi chia sẻ một chút câu chuyện này: Một đóa hoa hồng bỗng nhiên sinh bệnh, nó cảm thấy chính mình đại khái sẽ c.h.ế.t, bỗng xuất hiện một con mèo trắng, mèo trắng an ủi nó...... Cuối cùng, hoa hồng hết bệnh rồi, cùng mèo trắng trở thành bạn tốt. [ hình ảnh ] 】





