Chương 204: Phiên ngoại 2
"Tôi tới ăn cơm, hiện tại có thể gọi món sao?" Hồ Nghiệp hỏi.
Hiện tại cách thời gian buôn bán cũng chỉ còn khoảng mười phút, Chu Linh tự nhiên sẽ không cự tuyệt, mời hắn vào ngồi liền đem thực đơn đưa cho hắn.
Hồ Nghiệp xem xong thực đơn nói: "Tôi muốn một phần cơm chiên lạp xưởng khoai tây, một chén canh tam tiên."
Chu Linh sau khi gật đầu, xoay người tiến phòng bếp, nhỏ giọng nói: "Cháu trai bà Hồ tới trong tiệm, gọi một phần cơm chiên lạp xưởng khoai tây cùng một phần canh tam tiên."
Nguyễn Miên Man nghe ông lão, bà lão trong ngõ nhỏ hay nói về Hồ Nghiệp, lời nói bọn họ về chuyện hắn tránh ở trong nhà không chịu ra cửa trạn đầy sự tiếc hận cùng hận sắt không thành thép.Nghe hắn thế nhưng ra cửa, còn tới trong tiệm, Nguyễn Miên Man kinh ngạc qua đi, lập tức bắt đầu chiên cơm, thậm chí còn cố ý nhiều thả nhiều lạp xưởng cùng khoai tây một chút, hy vọng hắn ăn tốt, nguyện ý ra ngoài thêm vài lần.
Trong cửa hàng, Hồ Nghiệp đ.á.n.h giá mặt tiền cửa hàng cũng không khác biệt lắm với nhà mình, ngửi được mùi hương bay ra từ phòng bếp, bỗng nhiên cảm thấy, đi ra ngoài cũng không khó chịu như hắn tưởng tượng.
Từ khi có ngươi đầu tiên tìm hắn mua dùm cơm hộp làm video đạp hộp, về sau lục tục lại có mấy người tìm hắn mua dùm, đương nhiên, những người này trên cơ bản đều là người chủ trì, nhờ mua dùm cũng là vì muốn quay chụp video cọ nhiệt độ.Hồ Nghiệp biết, dựa vào cái này có thể tạm thời kiếm ít tiền, nhưng muốn lâu dài hiển nhiên không có khả năng.
Nhưng nhìn đến bà nội cao hứng như vậy, chạy lên chạy xuống, một hồi thay hắn đi mua cơm chiên, một hồi giúp hắn đem hàng giao cho nhân viên chuyển phát nhanh, thậm chí khi nói chuyện phiếm cùng mấy bà lão tới chơi còn muốn khoe ra vài câu, nói hắn không cần ra cửa vẫn có thể kiếm được tiền, Hồ Nghiệp trong lòng liền rất hụt hẫng.
Hắn nhớ lại chính mình mấy năm nay ở nhà, rốt cuộc quyết định không thể lại tiếp tục ngốc trong nhà nữa, mà tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, chính là bước đầu tiên của hắn, hắn nghĩ tự mình lại đây nếm thử, cơm cửa hàng này đến tột cùng ngon tới mức nào.
Can tam tiên đã làm tốt đặt trong thùng giữ ấm, đem cơm nấu xong, Nguyễn Miên Man múc canh bưng ra.
Hồ Nghiệp nhìn thấy cô, ngữ khí có chút nhẹ kêu một tiếng: "Đông Đông."Hai nhà chỉ cách một cái ngõ nhỏ, hai người không nói chuyện nhiều, ít nhất vẫn nhận biết nhau.
Nghĩ đến cô bé nhà bên từng là một cô bé ít nói, nhút nhát, lúc mất đi người thân duy nhất, không những không bị suy sút, ngược lại còn mở cửa tiệm buôn bán, hơn nữa buôn bán còn rất tốt. Nhìn lại chính mình, mới chịu chút đả kích liền tự sa ngã, Hồ Nghiệp đột nhiên có điểm khinh thường chính mình.
"Anh Hồ Nghiệp." Nguyễn Miên Man đáp lại một tiếng, đem cơm chiên cùng canh đặt tới trước mặt hắn.
Hồ Nghiệp tuy rằng giúp người khác mua dùm mấy đơn, nhưng đây được coi là lần đầu tiên nghiêm túc nhìn cơm chiên của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.Trước mặt là cơm chiên lạp xưởng khoai tây chẳng những rất hương, thoạt nhìn cũng rất dụ hoặc người ta.Hắn nhất thời quên là đang ghét bỏ bản thân, cầm lấy đôi đũa bắt đầu ăn.
Cơm chiên rất rất ngon, làm Hồ Nghiệp nháy mắt hiểu rõ vì sao có người nguyện ý tiêu tiền để hắn mua dùm.Mỹ thực có thể làm tâm tình vui sướng.Hồ Nghiệp ăn hai miếng cơm uống một ngụm canh, cả người dần dần thả lỏng.
Lúc hắn đang ăn cơm, đã đến thời gian tiệm cơm chiên Hạnh Phúc buôn bán, không bao lâu liền có nhân viên giao cơm đi vào trong tiệm.
Người này có tính cách tương đối hướng ngoại, thấy trong tiệm chỉ có một người, liền ngồi xuống bên cạnh: "Người anh em, cơm chiên nhà này ăn ngon phải không?"
"Ăn ngon." Hồ Nghiệp theo bản năng trả lời xong, mới phát hiện bên người nhiều hơn một người, khẩn trương trong giây lát, lại được cơm chiên mỹ vị trong miệng trấn an lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhà này có món nộm dưa chuột ăn cũng ngon, hơn nữa rất khó gọi được, khó có người tới sớm cậu, như thế nào lại không gọi một phần?" Nhân viên giao cơm thấy hắn tiếp lời, không khỏi nói.
"Chỗ này là đủ ăn rồi."
Hắn rốt cuộc còn đang ăn cơm, nhân viên giao cơm cùng hắn nói hai câu liền không nói chuyện nữa, cầm di động phân tán sự chú ý của bản thân, miễn cho nhịn không được cũng đặt một phần.
Chờ Hồ Nghiệp chuẩn bị tính tiền rời đi, Nguyễn Miên Man tự mình ra tới: "Hương vị cơm chiên như thế nào ạ?"
"Ăn rất ngon." Hồ Nghiệp nói.
Nguyễn Miên Man đi ra còn cố ý đem như ý cuốn dư lại từ buổi sáng đặt vào một hộp cơm, lúc này cười đưa cho hắn nói: "Vậy lần sau lại đến."
"Được."
Hồ Nghiệp gật đầu rời đi, nhân viên giao cơm trong tiệm nhịn không được nói: "Chủ tiệm, cô cho anh chàng vừa rồi cái hộp gì vậy? Vì cái gì anh ta lại có quà tặng vậy?"
"Đây là hàng xóm nhà ngay phía trước." Nguyễn Miên Man giải thích một câu, trực tiếp quay lại phòng bếp.
Nghe nói là hàng xóm, nhóm nhân viên giao cơm không nói cái gì nữa, bất quá còn có chút tò mò trong hộp đến tột cùng là cái gì.
Nguyễn Miên Man ở trong phòng bếp liền nghe được bọn họ thảo luận, khẽ lắc đầu, đem mấy cái như ý cuốn còn lại cắt thành khối nhỏ, để Chu Linh lấy ra cho bọn hắn nếm thử.Chu Linh bưng đĩa ra nói rõ ý của cô chủ, nhân viên giao cơm hướng trong phòng bếp đồng thanh nói lời cảm tạ: "Cảm ơn chủ tiệm!"
"Đây là cái gì nha? Thoạt nhìn rất xinh đẹp."
"Lỗ tai anh có vấn đề à? Người ta vừa rồi không phải đã nói sao, món này gọi là như ý cuốn."
"Đúng vậy, nhìn còn rất giống chữ như ý, ngửi cũng thơm quá, tôi nếm trước một cái."
"Từ từ, trước đừng nhúc nhích, để tôi đếm xem có bao nhiêu miếng, một, hai...... Vừa đúng, mỗi người hai miếng."
Chia xong, mọi người hoặc dùng đũa hoặc dùng tay, cầm lấy hai miếng của mình đưa vào trong miệng.
"Ăn quá ngon!"
"Thật thơm."



![[Đam Mỹ] Thiên Tử](/uploads/novel/20240902/3935ce861ee85c3642b93279fc95a3b1.jpg)

