Chương 140
"Gạo nếp rót tràng heo?" Nguyễn Miên Man vẫn là lần đầu nghe tới món này, không khỏi xem kỹ.Trên đĩa, gạo nếp rót tràng heo bị cắt thành từng mảnh từng mảnh, mặt cắt vẫn nhìn được từng hạt bị dầu chiên đến vàng ruộm, làm người ta xem nhẹ hai chữ "tràng heo", thoạt nhìn có chút muốn ăn.
Làm một đầu bếp, Nguyễn Miên Man tự nhiên sẽ không đối với nguyên liệu nấu ăn có thành kiến, lập tức liền cầm lấy chiếc đũa kẹp lên một miếng.
Bên trong gạo nếp thơm, giòn, Bên trong có chút mềm, tràng heo nhai cực kỳ ngon, hương vị bất đồng hoàn quyện ở bên nhau, hương vị còn khá ngon.
Tuy rằng còn có cho thêm đường, nhưng hương vị chỉnh thể thực không tồi, Nguyễn Miên Man vừa lòng gật đầu lại ăn một miếng.Chu Linh vốn đang lo lắng cô không ăn tràng heo, thấy cô tựa hồ còn rất vừa lòng, lập tức mở ra máy hát: "Bà ngoại chị cũng biết làm gạo nếp rót tràng heo, khi còn nhỏ bà kêu chị ăn, chị biết là dùng tràng heo, ngay từ đầu còn không dám ăn, chờ nếm một ngụm sau liền thích mê." Nói xong, cô không nhịn được cũng cầm lấy đôi đũa ăn lên.
"Tràng heo này kỳ thật có thể làm được không ít món ngon......"
Hai người vây quay đĩa "Gạo nếp rót tràng heo" hàn huyên một hồi, mắt thấy tới gần giữa trưa, vội chuẩn bị mở cửa hàng.
Cửa hàng vừa mở ra, lập tức liền có đơn đặt hàng tới, bất quá số lượng mỗi đơn không có nhiều như chiều hôm qua.
Ngày hôm qua khách hàng kêu muốn bánh táo đỏ cùng đậu phộng bọc đường, món trước có chút mất thời gian, Nguyễn Miên Man hôm nay không có thời gian, cho nên chỉ làm món sau.Bất quá, như vậy cũng thực làm khách hàng cảm thấy cao hứng, không ít người đều sẽ đặt một phần.
【 cái ** thứ: Thật tốt quá, thế nhưng thật có đậu phộng đường, chủ tiệm cho ngươi điểm thưởng! 】
【o**6: Vui vẻ, chủ tiệm đáng được khen ngợi. 】
【 mộng **k: Con gái của tôi thích ăn đậu phộng đường, nhìn đến thực đơn sau, lập tức đặt cho con bé một phần. 】
Làm dâu trăm họ, có mấy khách hàng cao hứng, đồng thời còn có một ít khách hàng không cho là đúng.
【j**s: Má ơi! Tưởng tượng không được đậu phộng ngọt là cái hương vị gì, vì cái gì các ngươi lại thích ăn đậu phộng đường? đậu phộng rang không thơm sao? 】
【h**h: Hẳn là trẻ con thích đi, dù sao tôi cảm thấy đậu phộng vẫn là mặn ngon hơn, tỷ như đậu phộng rang, nước muối nấu đậu phộng, đậu phộng tỏi ớt linh tinh. 】
【H**q: Các ngươi chính là "Quá mặn", nên muốn ăn "ngọt" một chút sao? 】
【 cái ** thứ: Chính là, mấy người có thấy nhàm chán không vậy, lại không ăn đậu phộng nhà mấy người, quản tôi thích ăn ngọt hay gì. 】
......
Hôm nay là cuối tuần, bọn họ cũng chính là lúc chờ cơm hộp nhàn rỗi không có việc gì tùy tiện nói chút, chờ cơm hộp tới rồi, cũng không có thời gian cãi nhau.Giữa trưa buôn bán xong, Nguyễn Miên Man nhìn đến bọn họ lại cãi nhau"ngọt -mặn", bật cười, còn cố ý đi nhìn lượng tiêu thụ, phát hiện vẫn là người thích đậu phộng rang nhiều hơn một ít.
Xem xong bình luận, tuy rằng có chút ngượng ngùng, Nguyễn Miên Man vẫn đăng lên thông báo buổi chiều không buôn bán.Kỳ thật cô cũng nghĩ tới buổi chiều định buôn bán bình thường hay không, bất quá như vậy không riêng thời gian quá gấp, cũng xin lỗi Triệu Hữu Vi trả ngần đó tiền, cuối cùng vẫn là quyết định ngừng kinh doanh nửa ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khách hàng nhìn đến thông báo xin nghỉ, tức khắc k** r*n.
【a**n: A a! buổi sáng hôm qua mới nghỉ xong, chiều nay như thế nào lại nghỉ tiếp? 】
【k**l: Xem thông báo là bởi vì có người ở trong tiệm đặt yến tiệc? Không phải, đây không phải một cửa hàng cơm chiên sao? Nhà ai lại chạy tới nơi này đặt yến tiệc vậy? 】
【o**6: Cơm chiên thì làm sao? Đừng coi cơm chiên không phải là mỹ thực a? Lại nói, lấy tay nghề chủ tiệm, chẳng lẽ không xứng sao? 】
......
【n**x: Ha ha ha ha, cảm giác lại học được một chiêu, nếu là ngày nào đó có người kêu tôi mời khách, tôi liền dũng cảm mà trực tiếp nói dẫn hắn đi ăn một bàn tiệc, chờ đối phương cảm động, lại dẫn hắn đi tới đây ăn yến tiệc cơm chiên, trong tiệm cơm chiên tùy tiện chọn. 】
【 cái ** thứ: anh là ngứa da sợ không có người đ.á.n.h à! 】
【n**x: Với tay nghề này của chủ tiệm, chỉ cần đối phương nếm một miếng, khẳng định sẽ không đ.á.n.h tôi. 】
......
Nguyễn Miên Man vốn đang lo lắng khách hàng không cao hứng, thấy bọn họ oán giận hai câu liền vui đùa lên, lúc này mới buông tâm.
Lúc này tới 7 giờ còn có mấy tiếng nữa, Nguyễn Miên Man lên lầu nghỉ ngơi một hồi, thẳng đến 3 giờ mới một lần nữa xuống dưới bắt đầu chuẩn bị yến tiếc buổi tối.
Khách nhân tính cả Triệu Hữu Vi cũng mới có 4 người, chỉ là thức ăn hắn đặt liền không ít, Nguyễn Miên Man quyết định muốn giảm bớt phân lượng ở mỗi món một ít, thêm nhiều sắc thái chút, lúc này mới không uổng cái giá người ta trả.
Khi cô bắt đầu nấu nướng, từng đợt mùi hương bất đồng, lại đồng dạng mê người từ trong cửa hàng bay ra ngoài, người đi ngang qua chỉ là ngửi thôi, liền nhịn không được muốn ch** n**c miệng.
Thèm lại thèm, lại đây hỏi một tiếng, từ trong miệng Chu Linh biết được, Nguyễn Miên Man đnag làm yến tiệc khách đặt, người trong hẻm tức khắc không hề quấy rầy.
"Lúc trước còn có người nói trong tiệm Đông Đông sinh ý không tốt, đặc biệt là cái bà Chu, âm dương quái khí, tôi coi này còn không phải quá tốt, ngay cả yến tiệc đều có người đặt."
"Haiz! Bà còn không biết bà ấy, nhìn ai cũng không thấy tốt, lời nói của bà, mười câu có chín câu không thể tin."
"Không đề cập tới bà ấy. Cũng phải nói, tay nghề Đông Đông thật là càng ngày càng tốt, cũng không biết con bé làm cái gì, từ đầu ngõ đều có thể ngửi được hương vị......"
Hai bà lão vừa đi vừa tán chuyện, trong lòng đều vì Nguyễn Miên Man mà cảm thấy cao hứng.Hơn 7 giờ, mấy chiếc siêu xe không quá gây chú ý ngừng ở đầu ngõ, theo sau ba ông lão là mấy người trẻ tuổi đi vào ngõ nhỏ.





