Chương 141
Cũng là lão nhân, ba ông lão này cùng mấy ông lão ngồi ở đầu ngõ chơi cờ lại khác chút, chỉ là nhìn khí thế trên người đều biết, khẳng định không phải là người thường. ngôn tình hài
Lão nhân đầu ngõ lúc ấy không thể hiện, chờ một đoàn người không thuộc về hẻm Hồ Lô hoàn toàn biến mất ở trong ngõ, mới nhịn không được bắt đầu bàn tán.
"Này đó là người nơi nào a?"
"Không biết, đi ngang qua đi? Hoặc là tới tìm người?"
"Không cần đoán mò, khẳng định là là khách trong tiệm Đông Đông, người trẻ tuổi mặc y phục màu lam đi cuối, ngày hôm qua tôi còn thấy hắn ngồi chở ở cửa tiệm cơm chiên Hạnh Phúc." Người ngày hôm qua trông thất đáp lời hai câu.
Người khác nghe còn tốt, bà Chu lại nhịn không được nói: "Sao có thể, nhóm người này vừa thấy chính là kẻ có tiền, sẽ đi cửa hàng nát như vậy sao?"
"Bà có tật xấu đi, Đông Đông là đứa trẻ ngoan như vậy, lại không động chạm gì bà, bà làm gì mà luôn nhằm vào con bé?" bà Lý không cao hứng nói.
"Con bé không biết tôn trọng trưởng bối thế mã cũng trầm trồ khen ngợi? Ta phi...... A!"
"Bà thì tính là trưởng bối ch.ó má gì, có xấu hổ hay không mỗi ngày ở bên ngoài nói xấu con gái nhà người khác, có công phu thì đi quản nhà mình đi!"
Bà Chu "Phi" một cái, mới vừa phun ra một nửa, đã bị bà Vương tới bụp một cái tát trở về.
Lúc đầu ngõ ồn ào, đoàn người Triệu Hữu Vi đã tới tiệm cơm chiên Hạnh Phúc."Hẻo lánh còn chưa tính, cửa hàng này thoạt nhìn cũng chẳng ra gì a!" Đến ngoài cửa, một thanh niên áo vàng nhịn không được nói thầm.
Triệu Hữu Vi nghiêng đầu liếc hắn một cái: "Mày là ăn cơm hay là ăn cửa hàng? Bên ngoài những khách sạn lớn trang hoàng rất xinh đẹp, có bản lĩnh thì ôm cửa lớn gặm hai miếng đi."
"Hắc! Triệu nhị mày nói cái gì đâu?"
"Tao còn tưởng rằng chỉ có cái mũi mày không tốt, không nghĩ tới lỗ tai mày cũng không tốt lắm." Triệu Hữu Vi lời này tự nhiên là châm chọc hắn không chú ý mùi hương từ trong tiệm truyền ra, ngược lại đi so đo vẻ ngoài cửa hàng.
"Khụ."
Hai người đang muốn cãi nhau, người phía trước khụ một tiếng làm cho bọn họ nháy mắt ngừng lại.
Triệu Hữu Vi trừng hắn một cái, đối với ba vị lão nhân phía trước nói: "Ông nội, ông Đàm, ông Nhậm, chủ tiệm này không có nhiều quy củ như vậy, chúng ta trực tiếp đi vào ngồi đi."
Ba vị lão nhân sau khi gật đầu, cùng nhau bước vào trong cửa hàng.
Tiến trong tiệm, thấy bên trong bé như vậy, bàn ghế cũng thật sự cũ, thanh niên áo vàng biểu tình lại lộ ra chút không hài lòng, bất quá từ phòng bếp bay ra mùi hương mê người, nhiều ít lại thấy được trấn an, rốt cuộc hắn cũng không nói câu nói ghét bỏ gì nữa.
"Hoan nghênh...... Hoan nghênh quang lâm." Chu Linh nghe được động tĩnh chạy ra, thấy khách đã tới rồi, chạy nhanh rót trà cho bọn họ.
Có lẽ là khí thế mấy lão nhân làm cô có chút không được tự nhiên, rót xong trà cô liền chạy nhanh trở lại phòng bếp, Triệu Hữu Vi cùng ông nội mình tiếp đón một tiếng, cũng đi theo vào phòng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cửa hàng này, nhưng thật ra rất có cảm giác của năm tháng."
Ông Triệu nói xong, ông Đàm vỗ cái bàn bên cạnh, nhìn bãi ghế dài, đáy mắt lộ ra vài phần hoài niệm: "Đúng vậy."
Nhóm người già nói chuyện phiếm, ngồi ở bên kia thanh niên mặc áo đen bưng chén trà lên nhấp một ngụm, nói với thanh niên áo vàng có chút bực bội bên cạnh:"Trà không tồi."
"Cái địa phương tồi tàn này có thể có cái trà gì ngon." thanh niên áo vàng nói xong, theo bản năng bưng lên cái ly uống một ngụm, tức khắc cảm thấy mặt có chút đau.
Này trà là ông Ngô biết được Nguyễn Miên Man tiếp một bàn yến tiệc, cố ý đem tới cùng với trà cụ, ông là người yêu trà, lấy ra tự nhiên không phải là trà bình thường.
Ông Đàm nghe được cháu trai nói, nâng chén trà lên phẩm một ngụm, gật đầu nói: "Xác thật là trà tốt, thủ nghệ pha trà cũng không tồi."
Không thể không nói, uống qua ly trà này, ông Đàm đối cửa hàng này thật ra càng thêm vài phần chờ mong.
Trong phòng bếp.Triệu Hữu Vi ngại ngùng hướng Nguyễn Miên Man giải thích: "Xin lỗi cô chủ, bởi vì không yên tâm để người già đơn độc ra ngoài, cho nên có thêm hai người."
"Không quan hệ, đồ ăn đủ ăn." Nguyễn Miên Man nói xong, để Chu Linh bắt đầu bưng đồ ăn ra.Trong phòng bếp mùi hương càng thêm nồng đậm, Triệu Hữu Vi vốn đang muốn hỏi một chút cô làm món gì, nghe được muốn bắt đầu bưng đồ ăn ra, lúc này mới đi theo ra ngoài.
Triệu Hữu Vi đặt đồ ăn bản thân đã rất tạp, cũng nói qua không cần chú ý gì, Nguyễn Miên Man cũng liền không chú ý cái gì món nguội, món gì khai bàn, trực tiếp để Chu Linh đem những món đã làm xong đều đưa lên.
Theo từng món ăn lên bàn, mùi hương nồng đậm dần dần từ phòng bếp chuyển dời đến trong cửa hàng.
Chu Linh nhớ rõ Nguyễn Miên Man đã nhắc nhở, một bên bưng đồ ăn ra một bên báo tên món ăn: "Chân vịt tao, đậu phộng rang, tôm xào Long Tĩnh."
"Thịt anh đào, thăn bò năm màu, rau xanh xào tỏi nhuyễn."
"Canh cá viên tam tiên, ốc đồng xào cay."
"Bánh rau dại, cơm chiên dứa."
Hai cái bàn kê sát nhau cũng không bỏ được hết tất cả đồ ăn.
Đem cơm chiên dứa đặt xuống, Chu Linh nói: "Còn có một món bách điểu triều phượng phải đợi lát nữa mới xong, các vị dùng từ từ." Nói xong, cô cầm khay trở lại phòng bếp.
"Bách điểu triều phượng? Là bách điểu triều phượng mà tôi nghĩ sao?" ông Đàm nói.
Lúc trước ngửi được hương thơm, ông Triệu còn có thể bảo trì rụt rè, lúc này nhìn trên bàn sắc hương vị đều đầy đủ, lại là có chút chống đỡ không được.
Nguyễn Miên Man làm đồ ăn vốn đã mê người, lúc này cô dùng tới một bộ đồ sứ mới mua, lại cố ý trình bày, sắc màu ấm áp từ đèn chiếu xuống, bất luận là lấy sắc dụ người - thịt anh đào, hay là sắc thái tươi đẹp - thăn bò năm màu, tóm lại trên bàn mỗi một đĩa mỹ thực đều tản ra dụ hoặc đặc sắc của chính mình, làm người ta gấp không chờ nổi muốn nếm thử.





