Trang chủ Thể loại Ngôn tình Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 193

   

   Buổi sáng ngày hôm sau, Nguyễn Miên Man đang ở sân thượng lầu hai ngôi tưới nước cho rau xanh trong thùng xốp, bỗng nhiên nhìn thấy hình bóng quen thuộc cách đó không xa hướng bên này đi tới.

  

   Phòng ở xung quanh đều tương đối thấp bé, đứng ở lầu hai tầm nhìn khá trống trải, cô theo bản năng đi đến lan can liền xác định, chính mình cũng không có nhìn lầm.Nếu nhìn thấy anh, Nguyễn Miên Man tự nhiên không có khả năng thờ ơ, thân thể hơi hướng ra ngoài, giương giọng nói: "Anh Cảnh Lâm!"

  

   Giọng nói dễ nghe theo gió thổi qua, Tư Cảnh Lâm ngẩng đầu liền nhìn thấy cô gái đứng ở lan can hướng chính mình mỉm cười xinh đẹp.Mới vừa rời giường không cô còn chưa có buộc tóc lên, mái tóc dài vừa đen vừa thẳng tự nhiên rối tung, làm mặt của cô càng nhỏ hơn.

  

   Nhìn thấy cô lộ ra sức sống tươi cười, khóe môi Tư Cảnh Lâm không tự giác cũng giương lên theo cô, nhưng mà, chờ chú ý tới lan can của sân thượng lầu hai thập phần cũ, độ cao còn chỉ tới eo cô, anh tức khắc trầm xuống mi: "Đi vào trong đi."

  

   Dạ?

  

   Nghe thấy anh hơi trầm giọng, Nguyễn Miên Man lúc đầu còn có chút nghi hoặc, chờ theo tầm mắt nhìn đến lan can, mới hiểu được ý tứ của anh, vội lui lại mấy bước.

  

   Tư Cảnh Lâm thấy cô ngoan ngoãn từ lan can đi vào, mày một lần nữa giãn ra, nện bước cũng nhanh hơn một ít.

  

   Anh đi về phía trước, Nguyễn Miên Man liền nhìn không thấy, vì thế đem bình nước buông xuống, một bên tùy tay đem tóc buộc ở sau đầu, một bên đi xuống dưới lầu.Chờ cô xuống lầu vừa đến cửa lớn, liền nhìn thấy Tư Cảnh Lâm từ đầu ngõ tiến vào.

  

   Thấy trong tay anh xách theo không ít đồ vật, Nguyễn Miên Man theo bản năng tiến lên muốn hỗ trợ.

  

   "Vừa rồi tưới hoa sao?" Tư Cảnh Lâm thấy cô duỗi tay, liền đem một cái túi giấy đưa cho cô.

  

   Nguyễn Miên Man ngửi được mùi trái cây thơm ngọt từ trong túi bay ra, cúi đầu nhìn thoáng qua sau, nhấp môi nói: "Không, tưới rau ạ."

  

   Nghĩ đến những cô gái khác đều trồng hoa nung đúc tình cảm, chính mình lại trồng đầy hành với rau xanh trên sân thượng, cô bỗng nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng.

  

   Khi nói chuyện, hai người đã tiến vào trong tiệm, Tư Cảnh Lâm thập phần tự nhiên trực tiếp đi vào nhà kho, đem trái cây, đồ ăn vặt trên tay để vào trong một cái ngăn tủ.

  

   Ông Ngô ngày hôm qua từ nơi khác đã trở lại, Nguyễn Miên Man vốn tưởng rằng đồ vật trong tay anh là của ông Ngô mang cho, thấy anh trực tiếp đặt ở nơi này không khỏi nói: "Anh Cảnh Lâm, lần trước anh đưa tới em còn chưa có ăn hết đâu, mấy cài này đưa cho ông Ngô đi."

  

   "Ôngkhông thích ăn mấy món này." Tư Cảnh Lâm nói xong, trực tiếp đi ra ngoài nhà chính ngồi xuống."Em trồng rau gì?"

  

   Nguyễn Miên Man đi theo ra ngoài, còn muốn nói gì nữa, bỗng nhiên nghe được anh hỏi, không khỏi trả lời: "Một ít rau xanh cùng hành lá ạ."

  

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Tư Cảnh Lâm hơi hơi gật đầu, lại hỏi: "Sân thường là liền với phòng em sao?"

  

   "Vâng." Nguyễn Miên Man gật đầu.

  

   Tư Cảnh Lâm nghĩ đến độ cao của sân thượng, lại hỏi hai câu, biết được đi ra sân thượng chỉ có một cái cửa lưới cùng cửa gỗ, nhíu mày.

  

   Lúc trước còn không có chú ý, hôm nay nhìn thấy cô đứng ở sân thượng lầu hai ngôi, Tư Cảnh Lâm mới biết được bố cục lầu hai, nghĩ đến chỉ mấy chút công phu là có thể bò lên sân thượng, cảm thấy cô ở trong hoàn cảnh đó có chút không an toàn.

  

   Đối với Nguyễn Miên Man, người đã từng ở ngôi nhà cửa sổ đều là làm bằng giấy, cửa phòng chỉ là một miếng gỗ, nơi này có cửa sổ thủy tinh thêm song sắt, có thể khóa trái cửa gỗ, đã làm cô thấy thực an toàn."Lầu hai cũng tốt mà, người bình thường cũng không dám leo lên, hơn nữa cửa sau có hai lớp, kể cả bò lên cũng vào không được nha."

  

   Tư Cảnh Lâm nghe được lời này, cảm thấy cô vẫn là quá ngây thơ rồi, biểu tình không khỏi nghiêm túc một ít: "Nếu là người có tâm, dọn mấy khối gạch lót là có thể trèo lên sân thượng. Tay không là có thể xé mở lưới sắt, cùng một chân là có thể đá văng ra cửa gỗ, cũng là phòng quân t.ử không đề phòng tiểu nhân."

  

   Có một số việc, không nghĩ còn tốt, nghe anh nói như vậy, Nguyễn Miên Man suy nghĩ một chút, phát hiện vạn nhất thật đụng tới loại tình huống này, xác thật có điểm không an toàn."Vậy em thuê người đem lan can sân thượng dỡ xuống xây lên thành tường vây?" Giọng nói của cô có điểm không xác định.

  

   Muốn cho Tư Cảnh Lâm nói, tòa nhà cũ xưa này không thích hợp để cô ở một mình, trừ phi dỡ xuống xây hết lại.Bất quá, việc này hiển nhiên không có khả năng.

  

   "Buổi chiều anh sẽ gọi người lại đây đem lan can cùng cửa đều sửa một lần." Tư Cảnh Lâm nói.

  

   Nguyễn Miên Man nghe ra ý tứ này là anh muốn trực tiếp giúp mình giải quyết, vội nói: "Vậy sửa hết muốn bao nhiêu tiền ạ?"

  

   "Không cần."

  

   Nguyễn Miên Man có thể để anh hỗ trợ tìm người lại đây sửa, lại không có khả năng làm để anh trả tiền, kể cả anh có nói là người của công ty mình, không cần tiền.

  

   Tư Cảnh Lâm thấy cô kiên trì phải trả tiền, chỉ có thể nói: "Ông nếu là biết anh giúp chút việc này còn thu tiền của em, khẳng định sẽ tức giận."Dứt lời, không đợi cô mở miệng, anh lại bổ sung: "Nếu em muốn tính toán rõ ràng như vậy, vậy anh có phải nên đem tiền cơm lúc trước kết toán hay không?"

  

   Nguyễn Miên Man thật ra có thể nói là mời anh ăn cơm coi như đáp lễ trái cây và đồ ăn vặt anh mang tới, nhưng như vậy, tựa hộ có chút tính toán quá rõ ràng với anh, thật sự có điểm xa lạ.Lời nói đến bên miệng, cuối cùng cô vẫn không nói như vậy, mà là nói: "Vậy em mời anh ăn cơm đi?"

  

   "Được."

  

   Thấy anh đồng ý, Nguyễn Miên Man nghĩ đến hiện tại còn sớm, vì thế hỏi: "Anh ăn sáng chưa? Trong phòng bếp có xíu mại tơ vàng cùng cháo đậu xanh nấm tuyết hạt sen."

    

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận