Chương 194
Đây là chiều ngày hôm qua ông Ngô dặn cho bữa sáng, Nguyễn Miên Man làm không ít, không ngờ gặp anh lại đây ăn.Tư Cảnh Lâm buổi sáng còn chưa ăn, nghe thấy cô nói đã có sẵn bữa sáng, tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
"Anh đợi chút."Nguyễn Miên Man nói xong, đứng dậy vào bếp, vài phút sau bưng khay ra, trừ bỏ một đĩa xíu mại tơ vàng cùng cháo đậu xanh nấm tuyết hạt sen, còn có hai cái trứng chiên và một món xào nhỏ.
"Ngày mai anh có rảnh không? Em làm như ý cuốn cho anh." Nguyễn Miên Man đem bữa sáng đặt tới trước mặt anh, đột nhiên nhớ tới lần trước đi chơi xuân, so với xíu mại tơ vàng anh càng thích như ý cuốn hơn, vì thế nói.
Tư Cảnh Lâm vốn dĩ không nghĩ phiền toái cô, nhưng đối diện với đôi mắt chân thành tha thiết của cô, lại theo bản năng gật đầu: "Có."
"Vậy ngày mai bữa sáng em sẽ làm như ý cuốn, anh còn muốn ăn cái gì không?" Nguyễn Miên Man đã ăn xong bữa sáng khi không phải quá muôn ăn, chỉ ăn một cái xíu mại tơ vàng, lúc này thuận tiện múc một chén cháo nhỏ, hỏi xong, sử dụng sau cái muỗng uống lên một miếng nhỏ.Tư Cảnh Lâm nói: "Lần trước canh cá dung không tồi."
"Vậy như ý cuốn thêm canh cá dung, lại chiên mấy cái bánh cá dung, anh thích ăn rau cần không? Em định cho một chút rau vào bánh cá dung, sẽ càng ngon miệng lại đỡ ngất hơn một ít."
"Thích, em nói như vậy, anh hiện tại liền rất chờ mong buổi sáng ngày mai......"
Tư Cảnh Lâm cùng cô hàn huyên vài câu về bữa sáng ngày mai, bắt đầu chuyên tâm dùng bữa sáng hôm nay.
Xíu mại tơ vàng da mỏng nhân đầy, thanh hương ngon miệng.Cháo đậu xanh nấm tuyết hạt sen sền sệt mềm mại, đậu xanh mềm lạn, vào miệng là tan.Cháo thả đường phèn, không tính quá ngọt, nhưng nuốt xuống, đầu lưỡi tràn đầy dư vị thoải mái thanh tân thấm ngọt.Không thể không nói, bữa sáng trước mặt này, ngay cả là món xào kia đều thập phần hợp khẩu vị Tư Cảnh Lâm, làm cả người anh thoạt nhìn ấm áp hơn chút so với thường ngày.
"Như thế nào chỉ uống cháo không?"
Tư Cảnh Lâm mỗi món dùng quá một ít, phát hiện cô bé đối diện chỉ uống cháo không, đổi đũa đem xíu mại gắp một ít tới đĩa trứng chiên, hợp với cái trứng chiên còn lại, đem đĩa đặt tới trước mặt cô.
Nguyễn Miên Man nhìn đến đĩa trứng chiên cùng xíu mại, theo bản năng nói: "Em ăn không hết."
Tư Cảnh Lâm nghe vậy, nhìn qua thân hình mảnh khảnh của cô, rốt cuộc minh bạch vì cái gì cô nấu cơm ngon như vậy, chính mình lại còn gầy như vậy.
May lời này anh cũng không có nói ra, nếu không Nguyễn Miên Man khẳng định muốn biện giải vài câu, chính mình chỉ là khung xương nhỏ, trên thực tế cũng không có gầy như vậy.Thấy giữa mày cô không tự giác nhăn lại, Tư Cảnh Lâm dùng chiếc đũa gắp đi một cái xíu mại, lại đem trứng chiên phân thành hai nửa, gắp một nửa vào trong chén mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cảm ơn anh Cảnh Lâm." Nguyễn Miên Man nhìn thấy anh chia bớt đồ ăn, mày nháy mắt giãn ra.Tư Cảnh Lâm thấy cô gắp lên một cái xíu mại, trong lòng vừa lòng, ngữ khí liền cũng có vẻ phá lệ ôn hòa: "Đây là bữa sáng em lam, nào có đạo lý đi cảm ơn ngược lại?"
Nguyễn Miên Man chớp mắt suy nghĩ một chút, cười nói: "Cảm ơn anh giám sát em ăn bữa sáng?"
Cô bé hơi hơi nghiêng đầu, trong mắt Tư Cảnh Lâm, mạc danh cảm thấy có điểm đáng yêu, phản ứng lại, đã duỗi tay ở nhẹ chạm một cái trên đầu cô.
Thật sự rất nhẹ, Nguyễn Miên Man vừa lúc rũ xuống đôi mắt, cái miệng nhỏ c.ắ.n xíu mại chỉ mơ hồ cảm giác được, mới vừa rồi hình như anh duỗi tay qua.
Dạ?Cô ngẩng đầu, nghi hoặc mà nhìn qua.
"Mau ăn bữa sáng." Tư Cảnh Lâm nói xong, một lần nữa cầm lấy đôi đũa, giống như mới vừa rồi mình cái gì cũng không có làm.
Vốn cũng không quá xác định, Nguyễn Miên Man sau khi gật đầu, lần này há miệng to c.ắ.n nốt miếng xíu mại.Dư quang thấy một màn như vậy, cảm thấy cô bé thật sự ngoan ngoãn, trong mắt Tư Cảnh Lâm lộ ra vài phần ý cười, tiếp tục ăn, bữa sáng trước mặt tựa hồ càng thêm mỹ vị.
Má ơi! Đây thật sự là Tư Cảnh Lâm?Bên ngoài tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, suốt đêm chơi đùa, có chút đói cho nên lại đây kiếm ăn, thanh niên áo vàng nhìn đến cảnh tượng trong tiệm, có điểm hoài nghi chính mình có phải thức đêm hư đôi mắt hay không.
Tuy rằng Triệu Hữu Vi nói anh là bạn trai của cô chủ, lần trước cũng gặp được hắn ở trong tiệm ăn cơm, nhưng đối với thanh niên áo vàng mà nói, cũng không in sâu vào như lần này.Rốt cuộc, vị kia chính từ khi vừa thành niên liền tiếp nhận tập đoàn Bách Xuyên, Tư Cảnh Lâm, hiện giờ cùng cha hắn, ông hắn đồng lứa ngang hàng, người ngoài khi nào thấy anh ôn hòa, ôn nhu như vậy.Mặc kệ người khác có gặp qua hay không, dù sao thanh niên áo vàng là chưa thấy qua, ở trong ấn tượng của hắn, Tư Cảnh Lâm đại biểu chính là "Lạnh lùng", "Nghiêm túc", "Tự phụ"...... Linh tinh danh từ.
Quấy rầy người khác yêu đương sẽ bị sét đ.á.n.h, mặc dù ngửi được mùi hương từ trong cửa hàng bay ra có chút thèm, thanh niên áo vàng vẫn là quản được chân mình, không có tiếp tục đi về phía trước.Bất quá, tới cũng tới rồi, cũng không thể về một chuyến tay không, hắn chụp một bức ảnh cảnh tượng trong tiệm, lúc này mới lặng lẽ rời đi.
Trong cửa hàng, Tư Cảnh Lâm ăn xong bữa sáng, không lại tiếp tục ngốc ở đây.Nguyễn Miên Man đứng dậy đưa anh ra cửa, nhớ tới túi giấy lúc trước, chạy nhanh lấy lại đây cho anh.
Vốn chính là mang cho cô, Tư Cảnh Lâm tự nhiên không có khả năng lại cầm trở về: "Bên trong là bánh kem. Mới vừa ăn xong bữa sáng, trước em bỏ vào tủ lạnh, buổi sáng hoặc buổi chiều lại ăn." Nói xong, anh rời đi thẳng.
Nhìn theo anh rời đi, Nguyễn Miên Man ngồi xuống lấy ra hộp bánh trong túi giấy tinh xảo, bên trong có một cái bánh kem Dâu Tây thập phần xinh đẹp.
Từ khi xuyên qua tới nay, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy bánh kem, tuy rằng mới vừa ăn no hoàn toàn không đói bụng, lại vẫn là nhịn không được cầm lấy cái muỗng bên cạnh múc một miếng đưa vào trong miệng.Ngọt mà không ngấy, bơ vào miệng là tan, bánh kem mềm xốp vừa ngọt vừa hương, làm cô lập tức liền thích loại điểm tâm ngọt này.





