Chương 195
Cô ăn được hai miếng, ông Ngô từ bên ngoài tiến vào, không khỏi nói: "Đông Đông đi mua bánh kem? Còn rất đẹp nha."
Nguyễn Miên Man ngẩng đầu lên, nghĩ đến anh Cảnh Lâm trước khi đi có dặn cô để lát nữa hay buổi chiều lại ăn bánh kem, cô hơi không được tự nhiên mà nhấp môi dưới mới nói: "Không phải cháu mua, là anh Cảnh Lâm đưa."
"Xem như hắn có chút bộ dáng của một người anh." ông Ngô khen một câu nói, "Cháu thích ăn lần sau lại bảo nó mua, không cần khách khí."
Nguyễn Miên Man không tiếp lời này, đem hộp bánh kem một lần gói lại rồi nói: " Ông Ngô, cháu đi lấy bữa sáng cho ông."
Nói xong, cô đứng dậy đem bánh kem cát vào tủ lạnh, rồi rất nhanh mang bữa sáng tới cho ông.
Ông Ngô không nghĩ tới Tư Cảnh Lâm vào sáng sớm đã đến trong tiệm, mặc dù Nguyễn Miên Man mới nói bánh kem là anh đưa, cũng theo bản năng nghĩ là anh đưa từ lần trước.Bởi vậy, trước khi ăn sáng, ông theo thói quen chụp một bức ảnh gửi cho cháu trai.
Ngồi trên xe quay lại công ty, Tư Cảnh Lâm nhận được ảnh chụp của ông, trong mắt bỗng nhiên xuất hiện ý cười, giơ tay không nhanh không chậm mà nhắn tin lại.
Mỗi món ăn được một ngụm, ông Ngô liền nhận được tin nhắn của anh, phát hiện anh thế nhưng đem hình ảnh cháo đậu xanh nấm tuyết hạt sen, xíu mại tơ vàng, trứng chiên, món xào toàn bộ trả lời lại một lần, ngốc một chút.
Xíu mại tơ vàng còn dễ hiểu, lúc trước chơi xuân nó đã ăn qua, trứng chiên cùng món xào ở trong tiệm ăn qua cũng không hiếm lạ, nhưng cháo này, là ngày hôm qua ông đột nhiên muốn uống cho nên cố ý điểm, thế nhưng nó cũng có thể chuẩn xác nói ra hương vị, ông Ngô nhịn không được hướng trong phòng bếp hỏi: "Đông Đông, anh Cảnh Lâm của cháu lúc trước có tới trong tiệm ăn qua cháo đậu xanh nấm tuyết hạt sen sao?"
"Có ạ, sáng nay anh ấy có lại đây ăn sáng." Nguyễn Miên Man nói xong, lại bổ sung, "Đúng rồi, anh ấy còn mang tới rất nhiều đồ ăn, đợi lát nữa ông mang một chút trở về đi."
"Không cần, anh Cảnh Lâm của cháu biểu đạt quan tâm chính là đưa ăn đưa uống, ông cũng không thiếu này đó, chính cháu giữ lại ăn đi." Ông Ngô nói xong, một bên tiếp tục ăn bữa sáng một bên chọc di động, nhắn tin tỏ vẻ đây là Đông Đông làm bữa sáng cho mình, chỉ lấy ra một ít cho anh ăn thử độc trước.
Buổi sáng 9 giờ, ông Ngô đã sớm ăn xong bữa sáng rời đi, Chu Linh cũng đã đi vào trong tiệm.Nguyễn Miên Man đang ở trong phòng bếp chuẩn bị nguyên liệu giữa trưa phải dùng nguyên, đột nhiên nhận được điện thoại của Tư Cảnh Lâm, nói cho cô biết nhân viên trang hoàng sắp đến trong tiệm.
Điện thoại vừa cúp không tới vài phút, quả nhiên có một đám người lại đây.Nguyễn Miên Man cùng bọn họ chào hỏi qua, theo yêu cầu của bọn họ dẫn người lên lầu.Đám người kia ở trên lầu vừa đo lường, ghi chép, miêu tả liền trực tiếp rời đi, tỏ vẻ buổi chiều sẽ quay lại khởi công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám người đi rồi, Chu Linh mới có cơ hội hỏi: "Cô chủ, bọn họ làm gì vậy?"
"Bọn họ lại đây sửa lại sân thượng lầu hai cùng cửa sau một chút ạ." Nguyễn Miên Man nói.Chu Linh nghĩ đến nhà cửa ở ngõ nhỏ đều đã xây không ít năm, hiểu rõ gật đầu.
Hơn 10 giờ, Nguyễn Miên Man chuẩn bị xong đồ vật cho cơm trưa, thấy còn có thời gian, liền làm một phần cơm trưa cho Tư Cảnh Lâm, làm xong liền nhắn một cái tin cho anh, lúc này mới bắt đầu buôn bán buổi trưa.
Khách tới trong tiệm ăn cơm giống nhau sẽ không tới quá sớm, trên cơ bản đều hơn 12 giờ mới dần dần lại đây, cho nên vừa mới bắt đầu buôn bán, Chu Linh đều là ở trong phòng bếp một bên tiếp đơn, một bên làm trợ thủ cho cô.
"Cô chủ, phần đơn đặt hàng này có ghi chú, nói hôm nay là sinh nhật của mình, hỏi cô có thể khắc một con mèo hay không?" Chu Linh nhận được một cái đơn, mở miệng nói.
Nguyễn Miên Man quay đầu thò qua nhìn ghi chú, đem hai chảo cơm xào xong, cầm lấy một đoạn củ cải trắng cùng d.a.o gọt hoa quả bắt đầu điêu khắc.
Chu Linh ở bên cạnh một bên đóng gói cơm chiên một bên xem cô điêu khắc, tận mắt nhìn đến một khối củ cải trắng ở trong tay cô biến thành một con mèo trắng nằm ngủ, nhịn không được phát ra kinh ngạc cảm thán: "Đáng yêu quá!"
"Nếu chị thích, chờ bận xong em cũng khắc cho chị một con?" Nguyễn Miên Man cười nói.
Chu Linh vốn dĩ tưởng nói không cần phiền toái, lại nghĩ đến lần trước cô khắc cho con gái mình một con thỏ con, con bé thích đến mức ngủ cũng muốn cầm, không cẩn thận dẫm hỏng còn khóc một hồi, vì thế gật đầu: "Vậy chị cảm ơn em trước."
Thực mau, cái hộp nhỏ đựng "mèo trắng" cùng một phần cơm chiên lạp xưởng khoai tây và canh tam tiên, được nhân viên giao cơm đưa đến cho một cô gái trẻ.
Cô gái này ước chừng hai mươi mấy tuổi, làn da tái nhợt như đã lâu không thấy ánh mặt trời.Lúc cô mở cửa lấy cơm hộp, đối mặt với nhân viên giao cơm chúc chính mình "Sinh nhật vui sướng", còn có thể miễn cưỡng nở một chút ý cười, chờ đóng cửa lại ý cười trên mặt nháy mắt thu lại, biến thành trạng thái không có biểu tình.
Loại trạng thái này vẫn luôn duy trì đến khi cô mở ra túi đóng gói, phát hiện có cái hộp nhỏ đựng con mèo trắng dùng củ cải khắc ra, nháy mắt có chút thay đổi.Chỉ thấy hốc mắt cô bỗng nhiên bắt đầu biến hồng, giây tiếp theo liền trực tiếp bật khóc.Khóc xong, cô cẩn thận mở ra cái hộp nhỏ kia, lấy ra mèo trắng bên trong ngâng nhẹ trong tay, bỗng nhiên lại cười rộ lên.
Hôm nay xác thật là sinh nhật của cô, sở dĩ một người lẻ loi tại trong phòng trọ vượt qua, bởi vì đã thật lâu cô không có liên hệ với cái gọi là người nhà.Cô là một người mắc bệnh trầm cảm, bệnh viện đã chẩn đoán chính xác, nhưng lại không được người nhà thấu hiểu, mặc dù đem báo cáo của bác sĩ nói cho bọn họ, bọn họ vẫn là cảm thấy, loại này bệnh chính là do quá nhàn rỗi mà ra, chính là cô vô dụng, suy nghĩ vớ vẩn, cũng không quan tâm bệnh tình của cô lặp lại, một hai phải bức cô đi ra ngoài công tác.Mấy lần muốn c.h.ế.t quách cho xong, cô nhận được cổ vũ của bạn bè trên diễn đàn, lựa chọn rời nhà đi, thông qua tìm kiếm trên mạng tìm được một công việc nuôi sống chính mình.





