Trang chủ Thể loại Ngôn tình Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 201

   

   Nguyễn Miên Man đem bánh rán cá dung đã chiên tốt ra khỏi nồi, như có cảm giác mà quay đầu lại, liền nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa phòng bếp.

  

   "Anh Cảnh Lâm, anh tới từ khi nào vậy?"

  

   "Vừa đến." Tư Cảnh Lâm nói xong, nhấc chân bước vào, "Có cái gì cần hỗ trợ không?"

  

   Nguyễn Miên Man đem đĩa bánh rán cá dung vừa ra lò bưng lên tới đưa cho anh: "Bánh rán ăn ngon nhất là lúc mới ra nồi, anh nếm thử hương vị đi."

  

   Bánh rán cá dung thêm rau cần mới ra nồi, mặt trên rắc chút mè trắng, thoạt nhìn ánh vàng rực rỡ, tựa hồ còn như được phết một lớp mỡ, thoạt nhìn phá lệ mê người.

  

   Tư Cảnh Lâm nhìn cô một cái, tiếp nhận cái đĩa cũng đôi đũa cô đưa, dưới cái nhìn chăm chú của cô kẹp lên một khối đưa vào trong miệng.

  

   Nhìn chằm chằm khi người khác đang ăn nhiều ít có điểm không lễ phép, Nguyễn Miên Man ngày thường tự nhiên sẽ không làm như vậy, chỉ là lúc này hai người cách nhau rất gần, hơn nữa muốn biết bỏ thêm rau vào bánh rán cá dung hương vị sẽ như thế nào, mới theo bản năng nhìn anh.

  

   Nhưng lúc này, Nguyễn Miên Man tức khắc phát hiện, người trước mặt mặc dù đứng trong phòng bếp bưng đĩa ăn cái gì, tư thái vẫn ưu nhã tự phụ như cũ, còn có bàn tay cầm lấy đôi đũa, thon dài trắng nõn, thoạt nhìn cũng thập phần xinh đẹp.Phát hiện chính mình đang chú ý cái gì, Nguyễn Miên Man vội thu hồi tầm mắt, che giấu xoay người một lần nữa bật bếp lên, tiếp tục rán bánh.

  

   Bánh rán cá dung thêm rau cần so với bánh rán cá dung càng ngon miệng hơn một ít, thịt cá tươi mới cùng rau cần hơi ngọt thanh thúy kết hợp, ăn ngon lại không ngấy, làm người ta có thể ăn hết một bàn lớn.

  

   Cũng may Tư Cảnh Lâm có tính tự chủ tương đối cao, mới có thể ăn xong một miếng không tiếp tục tiếp ăn thêm một miếng khác, mà nói: "Ngoài giòn trong mềm, tiên hương ngon miệng, so với bánh rán cá dung bình thường càng thoải mái thanh tân hơn, ăn rất ngon."

  

   "Anh thích là tốt rồi." Nguyễn Miên Man cười rộ lên, thuận tay lật mấy miếng bánh rán cá dung rau cần trong nồi.

  

   Tư Cảnh Lâm thấy cô cấm lấy cái nồi hất lên, mấy cái bánh rán trong nồi liền lưu loát bay lên và đổi mặt, tầm mắt dừng ở cổ tay trắng nõn, tinh tế của cô hai giây.

  

   Anh ở trong lòng suy nghĩ một chút, cảm thấy một bàn tay mình đại khái là có thể nắm gọn hai cổ tay của cô, có điểm tò mò bàn tay mảnh khảnh như vậy, lấy đâu ra sức lực lớn như vậy.Chờ Nguyễn Miên Man đem mấy cái bánh trong nồi chiên chín, quay đầu liền thấy cái đĩa trong tay anh đã trống không.

  

   Cảm thấy có thể là anh đói bụng rồi, Nguyễn Miên Man cũng không nghĩ nhiều, nâng cái nồi lên nói: "Anh Cảnh Lâm, đưa đĩa qua một chút."

  

   Tư Cảnh Lâm nghe được lời cô nói, mới phát hiện trừ bỏ chiếc đũa đnag gắp một cái, trên đĩa đã trống không.

  

   Định nếm hương vị mà thôi, trực tiếp nếm hết một đĩa đầy, anh hiếm khi lại có chút xấu hổ.Nguyễn Miên Man thấy anh không nhúc nhích, dứt khoát dùng cái sạn đem cái bánh vừa chiên xong đẻ vào cái đĩa trong tay anh, buông nồi xuống, lại múc thêm cho anh một chén canh cá dung tươi ngon, lấy ra như ý cuốn trong hộp giữ ấm.

  

   Đem canh cá dung, như ý cuốn cùng một đĩa món xào nhỏ cho vào khay, cô nói: "Anh Cảnh Lâm đi ra ngoài ăn trước đi."

  

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Tư Cảnh Lâm đoán cô cũng chưa có ăn, đem bánh rán cá dung trong tay thêm chiếc đũa đặt tới trong khay, cầm lấy một cái chén con múc canh cá dung.

  

   Nguyễn Miên Man đang có chút nghi hoặc, liền nghe anh nói: "Cùng nhau ăn đi."

  

   Chỗ thức ăn này cũng không ít, không đủ lại tiến vào chiên một ít bánh rán cá dung cũng không quá bất tiện, Nguyễn Miên Man liền không cự tuyệt.

  

   "Vâng."

  

   Nguyễn Miên Man duỗi tay đang muốn bưng khay lên, một bàn tay khác khớp xương rõ ràng lại bưng trước cô một bước, cô chỉ có thể thu hồi tay, đi theo anh cùng nhau ra ngoài.

  

   P/S: Dạo này bận quá có thể sẽ ra chương chậm hơn lúc trước, mình sẽ cố gắng đền bù sau nha.

  

   Hai người từ phòng bếp đi ra ngoài, mới vừa ngồi xuống chuẩn bị ăn sáng, ngoài cửa truyền đến thanh âm trung khí mười phần của ông Ngô: "Hay lắm, tên nhóc này lại trộm tới đây ăn bữa sáng không gọi ông!"

  

   Cách ông dùng từ, làm Tư Cảnh Lâm có chút bất đắc dĩ: "Ông ở gần như vậy, còn cần cháu gọi?"

  

   "Ông Ngô buổi sáng tốt lành." Lúc nghe được giọng của ông, Nguyễn Miên Man đã đứng lên, "Cháu đi lấy bữa sáng cho ông."

  

   "Buổi sáng tốt lành, vẫn là Đông Đông tri kỷ." Ông Ngô đi vào, ngồi xuống bên cạnh.

  

   Nguyễn Miên Man đi vào không tới vài phút, một lần nữa bưng ra một đĩa như ý cuốn cùng canh cá dung.

  

   "Đây là cái gì?" Như ý cuốn thì ông Ngô biết, nhưng cái chén nhìn xinh đẹp ngửi lên cũng phá lệ tiên hương thì ông lại nhìn không ra là món gì.

  

   Tư Cảnh Lâm nói: "Canh cá dung." Nói xong, anh cầm lấy cái muỗng uống một ngụm, phát hiện canh cũng được cô thả một chút rau cần, vị càng phong phú hơn.

  

   Ông Ngô nghe vậy, lại nhìn về phía hai cái đĩa như ý cuốn và bánh rán cá dung khác, chợt nhận ra đây đều là món thằng cháu mình thích, đột nhiên có chút ghen tỵ: "Đông Đông, cháu đối với thằng nhóc này cũng quá tốt!"

  

   "Bởi vì anh Cảnh Lâm đối với cháu cũng quá tốt, ngày hôm qua còn cho người đổi lại cửa trong nhà giúp cháu" Nguyễn Miên Man nói xong, nhìn về phía Tư Cảnh Lâm, "Cảm ơn anh Cảnh Lâm, cửa sân thượng trên lầu cùng cửa lớn đều được bọn họ đổi ngày hôm qua rất tốt."

  

   "Không cần khách khí như vậy." Tư Cảnh Lâm nói.

  

   Ông Ngô theo bản năng nhìn về phía cửa chính, lúc này mưới phát hiện cánh cửa cũ ngày xưa đã được đổi thành cửa chống trộm rắn chắc.Chờ biết được anh còn cho người đổi cả cửa trên lầu và cải tạo lan can sân thượng, ông Ngô không khỏi nhìn về phía cháu trai của mình: "Được đấy, còn rất có bộ dạng ngươi làm anh."

    

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận