Trang chủ Thể loại Ngôn tình Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 202

   

   Vốn cảm thấy đứa nhỏ này cái gì cũng tốt, chính là làm người quá quạnh quẽ cô đơn, trừ bỏ công việc, cũng không có cái gì yêu thích, bạn bè thân thiết càng là ít đến đáng thương, ông Ngô còn có chút thay anh lo lắng, lo lắng anh về sau tìm không được bà xã.Nay lại thấy anh cũng có phương diện cẩn thận, săn sóc, ông Ngô trong lòng thập phần trấn an, cũng không ghen tỵ, ngược lại còn dùng đôi đũa mới gắp cho thằng cháu một cái như ý cuốn.

  

   Tư Cảnh Lâm tiếp nhận như ý cuốn nói: "Canh cá dung rất thơm, ông cũng nếm thử đi."

  

   Tiếp sau, ba người cùng nhau ăn bữa sáng.Nguyễn Miên Man lúc trước bằm cá dung, thuận tiện nấu mấy cái cá viên cho mèo con, do đó nó cũng không cần thèm thuồng bữa sáng của bọn họ, mà là chui đầu vào chậu cơm của mình ăn ngon lành.

  

   Bữa sáng ăn được một nửa, trong tiệm đột nhiên vang lên tiếng chuông di động."Đông Đông, di động em kêu."

  

   Những người Nguyễn Miên Man nhận thức trên cơ bản đều ở trong phạm vi hẻm Hồ Lô, mọi người nếu có việc liền trực tiếp lại đây, sẽ không gọi điện thoại nên số cuộc gọi cô nhận ít đến đáng thương, bởi vậy ngay từ đầu cô cũng chưa phát hiện là di động của mình đang kêu, thẳng đến khi Tư Cảnh Lâm nhắc nhở một tiếng, cô mới phản ứng lại.

  

   Đứng dậy cầm lấy di động bên cạnh, nhìn đến hai chữ "Hà Na" trên màn hình, cô còn có điểm nghi hoặc."Alo." Thẳng đến khi nhận điện thoại, cô mới nhớ tới, Hà Na là bạn cùng bàn cấp ba của nguyên thân.

  

   "Alo, là Nguyễn Miên Man sao?"

  

   "Là tôi, xin hỏi có chuyện gì vậy?"

  

   Có trải nghiệm ở cấp hai, Nguyễn Miên Man tiến vào cấp ba cũng không có ý nghĩ kết giao bạn bè, hơn nữa thân thể bà ngoại Nguyễn không tốt, cô cũng không dư thừa thời gian đi chơi cùng bạn học, cho nên quan hệ với bạn cùng lớp cũng thập phần bình thường.Bạn học này là bạn cùng bàn nên thật ra cũng có thể nói chuyện với cô mấy câu, nhưng cũng chỉ có vậy, từ lúc cô bỏ thi đại học, đối phương cũng không có liên hệ lần nào, hiện tại đột nhiên gọi điện thoại tới, làm Nguyễn Miên Man cũng có chút khó hiểu.

  

   "Tớ là Hà Na, cậu còn nhớ rõ tớ chứ?" Nhận được câu trả lời khẳng định, đối phương tiếp tục nói, "Tốt nghiệp cũng sắp một năm rồi, bàn bè cũ đã học tập với nhau ba năm muốn làm một buổi liên hoan hộp lớp và 01/5 này, cậu cũng đến tham gia nha."

  

   Nguyên thân lớn lên xinh đẹp, mới vừa vào học, vẫn là có rất nhiều người trong lớp muốn kết bạn với cô, nhưng bởi vì cô không quá thích giao tiếp với mọi người, ngoài giờ học thì chỉ có học tập, tan học lại không thấy bóng người, mọi người dần dần cũng không muốn lấy 'mặt nóng đi dán m.ô.n.g lạnh', chờ qua ba năm học, trên cơ bản cô đã trở thành một người độc lai độc vãng trong lớp.

  

   Vốn dĩ lần tụ hội này, ngay từ đầu mọi người còn không có nhớ tới cô, có một bạn học ở trên mạng nhìn đến tin tức của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, phát hiện cô bạn học không thích nói chuyện, sau lại bỏ thi đại học thế nhưng mở một cửa hàng, còn rất nổi tiếng trên mạng, lòng hiếu kỳ nổi lên, lúc này mới nói cùng các bạn trong lớp rủ cô cùng nhau tham gia họp lớp.

  

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

  Đương nhiên, ngay từ đầu, mọi người còn không xác định bạn học mình có phải chủ cái tiệm nổi tiếng đó không, dù sao video khắc hoa lưu truyền trên mạng chỉ quay được một bên sườn mặt, hơn nữa người trong video tuy có ngũ quan giống bạn học cũ, nhưng khí chát rõ rãng rất khác.Sau lại có người nhớ tới, nhà Nguyễn Miên Man ở hẻm Hồ Lô, mà cửa hàng nổi tiếng này cũng ở hẻm Hồ Lô, lúc này mới cơ bản xác định.

  

   Nguyên thân cùng bạn học cũng không có giao tình gì, Nguyễn Miên Man đối với bọn họ càng không thể có tình cảm gì, trực tiếp cự tuyệt: "Ngại quá, tôi không rảnh."

  

   "Biết cậu mở cửa hàng bận rộn, nhưng khó có khi bạn học cũ gặp mặt, bỏ lỡ lần này, lần sau còn không biết tới khi nào, câu nên đi một lần đi, lại nói 01/5 chính là ngày lễ toàn quốc, bận rộn thì lúc nào chẳng bận...... Đúng rồi, bằng tốt nghiệp của cậu còn ở chỗ của tớ nè, dù sao cũng là công sức ba năm cấp ba, dù sao cũng phải lại đây lấy đúng không?"

  

   Nghe cô nhắc tới bằng tốt nghiệp, Nguyễn Miên Man lục lọi ký ức một lát mới nhớ ra, lúc ấy xác thật có người báo nguyên chủ đi lấy bằng tốt nghiệp, nhưng khi đó tình huống bà ngoại Nguyễn đã không tốt lắm, nguyên chủ căn bản không có tâm tình lo nghĩ tới chuyện đó.

  

   Bằng tốt nghiệp vốn dĩ đã đáng giá cần lưu lại, càng đừng nói đây là bức ảnh cuối cùng nguyên thân lưu lại, Nguyễn Miên Man không lại rối rắm nữa mà đồng ý luôn, hỏi cô bạn thời gian cùng địa điểm tụ họp.

  

   Hà Na thấy cô đồng ý, như là sợ cô lại đổi ý, vội báo thời gian cùng địa điểm xong liền trực tiếp cúp điện thoại.Tuy rằng đã đồng ý rồi, nhưng Nguyễn Miên Man vẫn không quá thích loại tình huống này, đối với cô mà nói tất cả đều là đi gặp gỡ những người xa lạ, cúp điện thoại xong, mày cô hơi nhíu lại.

  

   "Làm sao vậy?" Đại khái nghe được một ít, ông Ngô nhìn biểu tình của cô không vui vẻ lắm, quan tâm nói.

  

   Nguyễn Miên Man nói: "Dạ là bạn học cấp ba gọi tới, nói 01/5 muốn tổ chức họp lớp.". Truyện Trinh Thám

  

   "01/5 hẳn là cháu không mở cửa buôn bán đi? Vậy đi tụ họp cùng bạn bè cũng tốt, rốt cuộc cũng ở bên nhau ba năm." ông Ngô nói.

  

   Ông là đứng ở góc độ của một người giáo viên, cảm thấy dù sao cũng là tình nghĩa bạn bè mấy năm, họp mặt cũng là gặp được lần nào hay lần đó, cho nên hy vọng cô vẫn nên tham gia một chút.

  

   Mà Tư Cảnh Lâm, thấy cô tựa hồ không có vui vẻ khi đi họp lớp, mở miệng nói: "Không muốn đi liền không đi."

  

   "Ngày 01/5 em tính toán nghỉ ngơi mấy ngày, nhưng muốn đi lấy bằng tốt nghiệp nữa, cho nên đã đáp ứng với bạn học rồi."

    

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận